Trái chủ hãn phu – Chương 71

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 71: Địch thủ.

“Có thể nói ra lời này, anh thật đúng là hoàng đế không sợ mất đầu, câu ‘Súc sinh’ này, em sẽ nguyên gốc trình cho mẫu hậu, buổi tối trước khi về nhà nhớ móc ráy tai sạch sẽ trước đi.”
Phùng Chiêu Đễ trừng Phùng Hoan, ánh mắt giương về phía Ngu Tư Ngôn, ý bảo ở đây có người ngoài, chừa chút mặt mũi.
Phùng Hoan vừa mới vào, còn chưa chú ý tới còn có một người đang ngồi, liếc mắt qua, có chút kinh ngạc.
“Ô? Là cậu à, sao cậu lại ở đây?”
Phùng Chiêu Đễ nghi hoặc nhìn Ngu Tư Ngôn lại nhìn nhìn Phùng Hoan,
“Hai người quen biết?”
Ngu Tư Ngôn lạnh như băng quay đầu liếc nhìn Phùng Hoan, quét bộ não một lần, kết quả tìm tòi bằng không,
“Không quen.”
Phùng Hoan đi tới trước bàn công tác của Phùng Chiêu Đễ, đem hộp giữ ấm trong tay đặt xuống, tiến đến trước mặt Ngu Tư Ngôn, chỉ vào cái mũi của mình nói:
“Tôi nè, buổi tối hôm qua chúng ta mới gặp.”
Ngu Tư Ngôn lại nghĩ thêm một lần,
“Chưa thấy qua.”
Phùng Hoan có chút không nhịn được,
“Là tôi, Phùng Hoan, chị em tốt của tôi hôm qua không phải có chút hiểu lầm với các cậu sao, tôi thay cô ấy tới nhận lỗi với các cậu đó.”
Ngu Tư Ngôn đem cô gái trước mặt ăn mặc một thân thường phục rộng thùng thình, trang điểm nhẹ nhàng khoan khoái từ đầu quan sát tới chân, nhất thời đối với phụ nữ thiên biến vạn hóa có hiểu biết càng thêm sâu sắc,
“Cô chính là cậu trai mặc kiểu trang phục đặc biệt phi giới tính tối hôm qua?”
Phùng Hoan khóe miệng co giật,
“. . . Phải, đúng, chính là tôi.”
Ngu Tư Ngôn ngực lộp bộp một chút, hôm nay ra cửa giẫm phải phân sao.
Phùng Chiêu Đễ chớp chớp con mắt, ngây ra một hồi mới phản ứng tới, quát lên:
“Em hôm qua lại người không giống người quỷ chẳng ra quỷ đi ra ngoài? !”
Khuôn mặt Phùng Hoan nhăn thành một đoàn, hiển nhiên quên Phùng Chiêu Đễ còn ở chỗ này,
“Cái đó, chuyện này chúng ta tối nay nói, các anh nói chuyện các anh trước đi.”
Vừa nói chính sự, Phùng Chiêu Đễ vỗ tay, biểu tình sáng ngời,
“Tối hôm qua em cùng uống rượu với cậu ta phải không?”
Phùng Hoan bồn chồn trả lời:
“Đúng vậy, sao thế? Cậu ấy. . .”
“Tối hôm qua xe cậu ấy bị trộm, vừa lúc cần người làm chứng, chứng minh lúc đó lái xe không phải cậu ta, em không phải ở cùng cậu ta sao? Cũng không phải người quen, em tới ghi lời khai, cậu ta đang vội cần xe làm việc.”
Lô-gích của Phùng Chiêu Đễ bị Ngu Tư Ngôn dắt đi đặc biệt có thứ tự, một chút không nghi ngờ.
Phùng Hoan trong nháy mắt liền hiểu chuyện gì xảy ra, mắt miệng mang cười nhìn Ngu Tư Ngôn vững như thái sơn, một hồi lâu cũng không nói chuyện.
Ngu Tư Ngôn cũng không lên tiếng, con mắt nhạt nhẽo đối diện Phùng Hoan.
“Nhanh lên một chút, em còn nghĩ cái gì?” Phùng Chiêu Đễ lấy mấy tờ văn kiện, giục nói.
Phùng Hoan hướng về phía Ngu Tư Ngôn nghịch ngợm nhe răng cười, mở rộng mắt cười nói:
“Tôi nhớ tối qua sau khi cậu đi, tôi đã không thấy xe cậu nữa.”
Ngu Tư Ngôn không mặn không nhạt nói:
“Thật không, tay chân còn rất nhanh nhẹn.”
Phùng Hoan nháy mắt to, hỏi:
“Vậy người lái xe không phải cậu sao? Tôi tưởng cậu làm tài xế chứ.”
Phùng Chiêu Đễ nhíu mày, nắm cổ tay Phùng Hoan, gào to một câu:
“Em thấy người lái xe? Thấy rõ trông thế nào không?”
Phùng Hoan nhe răng nhếch miệng rút tay mình ra, xoa cổ tay trừng Phùng Chiêu Đễ,
“Anh kích động làm gì, cũng đâu phải cảnh sát hình sự.”
“Đều là cảnh sát thôi!”
Phùng Hoan xoay qua,
“Em chỉ thấy bóng lưng hắn lên xe, không thấy hắn trông như thế nào.”
Ngu Tư Ngôn nghe ra chút manh mối, thế nhưng lại có chút khó hiểu, cô gái này định giúp cậu?
Phùng Chiêu Đễ chữ viết tinh tế ghi lại lời chứng,
“Em miêu tả đại khái một chút, nếu như phù hợp đầu mối anh nắm giữ trong tay, là có thể kết án.”
Phùng Hoan cũng đủ cơ linh, thấy Ngu Tư Ngôn êm đẹp ngồi ở chỗ này, trong lòng cũng rõ đầu mối trong miệng anh mình là cái gì,
“Là một người đàn ông, hẳn là cao tầm 1m9, dù sao chính là đặc biệt cao, còn lại không thấy, chỗ xe đỗ có chút tối, quần áo mặc màu gì em cũng không thấy rõ. . .”
. . .
Giữa lúc Ngu Tư Ngôn bên này lấy xe lấy đến hừng hực khí thế, Hạng Tường lại ở trong biệt thự hóng gió mát, giết thời gian.
Anh sáng sớm gọi xe về nhà chính ở Dung Sang Bá Tước Bảo, chỉ lấy 500 khối tiền mặt, sau đó tự mình thu dọn một ít hành lý, lại thông tri trợ lý lập tức chuyển dời công việc bất động sản.
Cuối cùng ngồi xe quay về chỗ gọi xe buổi sáng, đem 500 khối toàn bộ cho tài xế xe taxi.
Bỏ tiền bản thân ra, anh mới dùng tiền Ngu Tư Ngôn cho, xe taxi một lần nữa tính giá, lấy tiền Ngu Tư Ngôn đi tới biệt thự ở Bắc Bội, tính toán cẩn thận.
Buổi chiều 1h, trợ lý đúng giờ ấn chuông cửa.
Hạng Tường một chút thời gian cũng không lãng phí, xách hành lý ra mở cửa, vừa đi vừa nói:
“Chi phiếu đâu?”
Trợ lý nhanh chân đuổi theo bước tiến của Hạng Tường, chạy chậm theo một đường phía sau, đem chi phiếu đưa cho Hạng Tường, sau đó chủ động cầm lấy hành lý, nói:
“Chủ tịch, tôi dùng danh nghĩa ‘Công ty quỹ bảo hiểm Nate’ của lão phu nhân mua.”
“Ừ.”
Trợ lý thở phào nhẹ nhõm,
“Tôi đã gọi một chiếc taxi, dừng ở thân cây trên đường phía trước, chưa trả tiền.”
“Tốt.”
“Chủ tịch, còn có chuyện tôi cần báo cáo với ngài, luật sư bên người ngài Ngu bên kia, Lữ Việt, sáng ngày hôm nay anh ta âm thầm phái người tra tin tức thân phận của ngài, có cần tôi làm một phần tư liệu giả đưa cho anh ta không?”
Hạng Tường dừng lại bước chân, chẳng qua cũng chỉ ngừng vài giây, lại bắt đầu bước nhanh ra trước,
“Không cần đưa bất cứ tư liệu giả nào cho anh ta, để anh ta không tra được gì hết.”
“Nhưng nếu làm vậy sẽ khiến anh ta hoài nghi. . .”
Hạng Tường dưới chân không ngừng, mắt lạnh liếc trợ lý, trợ lý lập tức gật đầu nói:
“Vâng, tôi đi làm ngay.”
Tới gần taxi, trợ lý chạy mau vài bước, thay Hạng Tường kéo mở cửa xe, đặt hành lý vào trong.
Hạng Tường đứng ở bên cạnh xe nói với trợ lý:
“Còn có con chó trước cửa kia, kéo đi căn cứ huấn luyện chó nghiệp vụ cho tôi, giảm một thân thịt béo đi.”
“Vâng. . .”
. . .
Ngu Tư Ngôn dây dưa với cái tên giỏi làm khó Phùng Chiêu Đễ này mất gần đúng 2 tiếng, rốt cục xong toàn bộ thủ tục, làm xong toàn bộ quy trình, kiên trì sắp bị mài sạch.
“Cảm ơn cờ thưởng của cậu, kỳ thực cậu không cần long trọng như thế, đây đều là việc chúng tôi phải làm.”
Gần đến lúc Ngu Tư Ngôn phải đi, Phùng Chiêu Đễ mới nói chuyện cờ thưởng.
Ngu Tư Ngôn mặt không chút thay đổi lắc đầu, nếu để cho cậu chọn lại lần nữa, cậu thà nhờ quan hệ, nợ nhân tình, cũng không muốn giao lưu với bà tám Phùng này lâu như vậy.
Phùng Chiêu Đễ đưa Ngu Tư Ngôn một tờ giấy.
“Đây là giấy chứng nhận, cậu đi sân sau giao cái này cho người trông xe, ký một chữ là có thể đi.”
Ngu Tư Ngôn gật đầu, nhận lấy tờ giấy xoay người bước đi, một giây cũng không muốn ở lại thêm.
Cửa phòng làm việc ‘Rầm’ đóng lại, đánh thức Phùng Hoan ghé vào bàn công tác của Phùng Chiêu Đễ ngủ vù vù.
Lau nước miếng chảy ra bên mép, Phùng Hoan quay đầu nhìn phòng làm việc một vòng, lúc này đã có mấy người cảnh sát giao thông vào ngồi làm, nhưng những người này không phải người cô muốn tìm.
“Anh, người kia đâu?”
Phùng Chiêu Đễ vừa sắp xếp lại văn kiện vừa nói:
“Đi rồi, em nếu tỉnh ngủ, vậy cũng mau đi đi, anh còn phải làm việc.”
Phùng Hoan vội vã móc ra một cái gương nhỏ trong ba lô soi soi hình tượng, lại lấy ra một cái lược nhỏ chải lại mấy sợi tóc cong lên.
Phùng Chiêu Đễ liếc xem Phùng Hoan,
“Được rồi, đừng làm đỏm nữa, đi chỗ nào mà chẳng là một thằng giai giả.”
Phùng Hoan trừng anh ruột mình, tròng mắt lại xoay tròn, biểu tình lập tức thay đổi.
“Này, anh, anh thấy cái người vừa rồi thế nào?”
Cô tiến đến bên tai Phùng Chiêu Đễ, trộm cười hỏi.
Phùng Chiêu Đễ trừng lớn mắt.
“Cậu ta là dân đòi nợ đấy!”
“Này thì có cái gì, không phải chỉ là một nghề thôi sao, không liên quan đến nhân cách, hôm qua em nói hai câu với cậu ấy, một người rất thú vị.”
“Thú vị? Đây là chuyện đùa đấy à, anh không đồng ý!”
Phùng Hoan khinh bỉ Phùng Chiêu Đễ một mắt,
“Chuyện của em cần anh đồng ý làm gì, em chỉ hỏi anh một câu mà thôi, xì.”
Không phải cùng loại người, nói không được cùng nhau, Phùng Hoan đeo túi lên nhanh bước đi ra ngoài.
Phùng Chiêu Đễ tương đương sốt ruột, đuổi theo túm lại Phùng Hoan nói:
“Em cẩn thận anh nói cho mẹ!”
Phùng Hoan thè lưỡi với Phùng Chiêu Đễ,
“Em mà gả được ra ngoài mẹ liền cười lớn, người này mở công ty đòi nợ, cũng coi như có của cải, chuyện này nếu thành thật, mẹ ngủ cũng có thể cười tỉnh!”
Phùng Chiêu Đễ nghĩ tới lão thái hậu yêu con gái như mạng, có chút vô lực, chẳng qua chuyện liên quan tới em gái ruột, anh sao có thể mặc kệ không quản,
“Có tiền thì thế nào, anh nói cho em, kẻ có tiền không hạnh phúc bằng dân chúng tóc húi cua chúng ta.”
Phùng Hoan kéo tay Phùng Chiêu Đễ, nhanh như chớp bỏ chạy, vừa chạy vừa lớn tiếng nói:
“Sao anh biết người ta không hạnh phúc? Anh lại chưa từng có tiền!”
Mấy người trong phòng làm việc cười không ngừng, Phùng Chiêu Đễ xanh mặt lớn tiếng nói:
“Có cái gì buồn cười, cả đám chúng ta tiền lương bằng nhau đấy!”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: