[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 18

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

18. Vào kinh

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Qua một hồi lâu,Tuyết Thiên Ngạo rốt cục mở miệng, tuấn nhan lãnh khốc lộ ra mấy phần tàn nhẫn “Nếu hoàng huynh muốn chơi, Bổn vương sao có thể để hắn thất vọng.”

“Thiên Ngạo, Đông Phương Trữ Tâm vô tội.” Thanh âm có phần nghiêm túc, được rồi …… Tần Nghệ Phong hắn nhận mình là cố ý, cố ý cho Tuyết Thiên Ngạo thêm mấy phần trợ lực, không có hắn tác động, chuyện này còn gì vui nữa.

“Một khi nàng đã bị cuốn vào chuyện này, nàng không thể nào vô tội được nữa, nếu như ngày nào đó Hoàng huynh biết Đông Phương Trữ Tâm cứu Bổn vương, ngươi nói nàng còn có thể vô tội sao?” Lời Tuyết Thiên Ngạo tuy tàn nhẫn nhưng là sự thật.

Mang ngọc có tội, mà Đông Phương Trữ Tâm chính là người mang ngọc, chuyện này tất cả đều bởi vì nàng mà khởi đầu. Hoặc là nói chuyện hết thảy bắt đầu từ khi Tiên hoàng đích thân khâm điểm tân hoàng hậu ……

Hoàng thượng muốn dùng Đông Phương Trữ Tâm để cho Tuyết Thiên Ngạo khổ sở khó chịu, mà Tuyết Thiên Ngạo lại muốn mượn Đông Phương Trữ Tâm để phản kích, tất cả đều là người vô tội, không thể nói rõ ai là kẻ bị liên lụy, nhưng một điều duy nhất mọi người đều hiểu chính là, Đông Phương Trữ Tâm lần này trở lại hoàng thành, sẽ trở thành quân cờ để hai huynh đệ hắn đấu tranh.

Hoàng thành, đối với Đông Phương Trữ Tâm là nơi thương tâm nhất, ở nơi này tất cả mọi người đều biết nàng xấu nữ như thế nào bị ghét bỏ, như thế nào biến thành phi, rồi bị huynh trưởng ném cho đệ đệ ……

Ngồi trong xe ngựa, Đông Phương Trữ Tâm nhắm mắt lại, ngày đó khi nhận được thánh chỉ, cảnh tượng người giễu cợt, kẻ đồng tình lại lần nữa hiện ra trong đầu nàng, nếu có thể nàng thà tiếp tục ngủ ở chuồng ngựa cũng không muốn đi hoàng thành, nơi đó là thương cũng là đau ……

Nhưng, Đông Phương Trữ Tâm không có quyền cự tuyệt, khi mệnh lệnh của Tuyết Thiên Ngạo truyền tới, đã là ngày lên đường, tựa hồ hắn rất hiểu nàng tuyệt không muốn vào kinh.

“Vương phi, tối nay nghỉ ngơi ở chỗ này.” Trời về đêm, đoàn người đặt chân đến một trấn nhỏ, nhóm người Tuyết Thiên Ngạo quyết định nghỉ ngơi tại khách điếm duy nhất trong trấn.

Đông Phương Trữ Tâm ưu nhã xuống xe ngựa, theo Thạch Hổ đi vào khách điếm, chưởng quỹ nhiệt tình tiếp đãi, dáng vẻ cẩn thận sợ sệt.

“Khách quan, rượu và thức ăn của các ngươi.” Tiểu nhị đặt đồ xuống bàn Tuyết Thiên Ngạo cùng Tần Nghệ Phong ngồi, liền xoay người mang đồ tới bàn Đông Phương Trữ Tâm một mình một bàn.

Không phải nàng kiêu ngạo muốn một mình một chỗ, mà là …… bên cạnh Tuyết Thiên Ngạo không có vị trí của nàng, người dưới lại không dám ngồi cùng nàng. Thân phận của Đông Phương Trữ Tâm quả thật rất lúng túng, không phải là chủ cũng chẳng phải tớ, nên nàng chỉ có thể ngồi một mình……

“ A…… cô nương, mặt của ngươi.” Chưởng quỹ sợ hết hồn, kinh hô, vốn cho rằng đây là một thiên tiên mỹ nhân, lúc ấy mình còn kinh ngạc một phen nhưng khi nhìn đến má trái của nàng, trong nháy mắt liền sợ hãi kêu lên.

Đám người bị thanh âm của chưởng quỹ làm giật mình, nhưng vừa nghe đến lời chưởng quỹ nói, có mấy người tâm tính thiện lương mà tức giận thay nàng, nhưng phần đông vẫn là lạnh lùng không lên tiếng, mặt Đông Phương Trữ Tâm như vậy là sự thật, không thay đổi được ……

“Bị hủy.” Ngược lại Đông Phương Trữ Tâm lại rất tỉnh táo, không thèm để ý đáp, từ sau khi mặt phá hủy thì những tình huống như thế nàng đã gặp thành quen , người này đồng tình, người kia bài xích .

Đây cũng là nguyên nhân nàng không thể hòa nhập cùng những người xung quanh. Tuyết Thiên Ngạo mang nàng vào kinh, nhưng dọc đường đi đều xem nàng như người ngoài, cả ngày trừ gọi nàng ăn cơm, nghỉ ngơi thì không còn gì khác.

Chẳng lẽ đã bị hủy dung, thì ngay cả muốn sống cuộc sống của người bình thường cũng không được nữa sao?

“Cô nương, thật xin lỗi, thật xin lỗi.” Sau lưng truyền tới một đạo ánh mắt băng lãnh, chưởng quỹ liên tiếp nói xin lỗi .

“Không sao, ngươi nói là sự thật.” Cúi đầu, trầm mặc ăn cơm, cúi đầu là chuyện Đông Phương Trữ Tâm nàng hay làm nhất.

Mà chưởng quỹ nghe lời của Đông Phương Trữ Tâm liền vội vàng xoay người, nhưng khi hắn quay lại cũng thể tìm được ánh mắt khiến mình lạnh sống lưng kia, cần thận lui về phía sau.

.

Lời gửi độc giả :

thân ái , tiểu Niên vui vẻ ……

~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: