Trái chủ hãn phu – Chương 72

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 72: bố ơi mình đi đâu thế?

Phùng Hoan sốt ruột chạy xuống lầu, không nghĩ tới vừa ra cửa toà nhà liền thấy Ngu Tư Ngôn lái xe.
Thấy Phùng Hoan đi ra, Ngu Tư Ngôn vẫy tay với cô nàng,
“Lên xe.”
Phùng Hoan nhếch miệng cười cười, vòng qua đầu xe, vươn tay kéo cửa xe chỗ phó lái, nhưng kéo rồi mới biết, bị khóa.
“Đằng sau.”
Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm đường phía trước, như có như không quét mắt về phía Phùng Hoan, trong giọng nói mang theo hờ hững.
Phùng Hoan chép miệng, cũng không già mồm, giật lại cửa ghế sau ngồi vào.
Ngu Tư Ngôn không nhiều lời, khởi động xe.
Lúc chạy đến cổng ngoài, Ngu Tư Ngôn phanh xe lại, lấy ta một bao thuốc lá mới nguyên trong ngăn để đồ, xuống xe đến chỗ trạm gác lấy lại mấy cái túi nilong, đem bao thuốc mới nhét cho gác cổng làm cảm ơn.
Xe một lần nữa khởi hành, đi ra cách chi đội cảnh sát giao thông một đoạn, Ngu Tư Ngôn như trước ngồi ổn, im miệng không nói, cuối cùng vẫn là Phùng Hoan ngồi không yên trước,
“Này, cậu muốn đưa tôi đi đâu?”
Ngu Tư Ngôn liếc kính chiếu hậu, nói thẳng,
“Nói yêu cầu của cô đi.”
“Hả?”
Phùng Hoan không hiểu ý Ngu Tư Ngôn.
“Tôi không tin từ trên trời lại rớt xuống cái bánh, cho dù là rớt thật, vậy cũng là để nện chết người, vậy nên, cô giúp tôi hẳn là có ý đồ của mình, nói đi, muốn tôi làm gì?”
Phùng Hoan ngây ra một lúc,
“Cậu không tin trên đời này còn có chân tình sao? Không tin có người tốt không cần báo đáp? Thế giới quan của cậu thật đen tối quá.”
Ngu Tư Ngôn có cái gì nói cái đó,
“Mọi việc đều phải có trả giá mới có thu hoạch, người thật tình giúp người khác chẳng qua cũng là dùng chuyện giúp người khác để chứng thực giá trị bản thân, đề cao rèn luyện hàng ngày, thỏa mãn tinh thần đề thăng mà thôi, từ trình độ nào đó mà nói, cũng thu được thành quả nỗ lực, thế nhưng rất rõ ràng, cảnh giới tinh thần của cô không hề cao như vậy, vậy nên chúng ta vẫn là mở lòng nói thẳng thì hơn, rốt cuộc cô muốn tôi làm gì?”
Ở trong mắt Phùng Hoan, Ngu Tư Ngôn chính là cái hũ nút, nhưng không nghĩ tới vừa nói chuyện lại có một bộ một bộ, đem cái miệng mồm lanh lợi của cô dọa sợ, không khỏi ‘Ca ngợi’ nói:
“Đại gia, ngài nói như thật ấy!”
Ngu Tư Ngôn nói tới đây, cũng không muốn nhiều lời vô dụng, chờ Phùng Hoan định giá.
Thấy Ngu Tư Ngôn tích cực như vậy, Phùng Hoan xoay tròng mắt chăm chú suy nghĩ một chút, đột nhiên, tia sáng chớt lóe, cô lộ ra dáng cười,
“Yêu cầu của tôi kỳ thực rất đơn giản, hôm qua tôi thấy đám đàn ông công ty các cậu rất nhiều đều là độc thân đúng không? Dựa theo loại nghề nghiệp này của mấy người, tìm người yêu cũng rất trắc trở, còn không bằng gia nhập CLB chúng tôi, một loạt trình tự tương quan của CLB chúng tôi, có rất nhiều chuyên gia tâm lý tình cảm, chuyên môn nhằm vào từng người mà bố trí, tìm được bạn đời thích hợp nhất. . .”
Ngu Tư Ngôn nghe mà huyệt Thái Dương nảy thình thịch, rõ ràng cắt lời Phùng Hoan,
“Ý cô là muốn người của tôi gia nhập CLB các cô chứ gì.”
Phùng Hoan cười nói:
“Đúng vậy, chuyện này hai bên cùng có lợi, bọn họ khẳng định không thiếu 3 5 mươi nghìn 1 năm hội phí phải không! Hơn nữa bọn họ tuổi cũng không nhỏ, nên lập gia đình rồi, CLB chúng tôi ước định sau khi ký hiệp nghị chính thức, bảo chứng toàn tâm toàn ý phục vụ, đến khi nào tìm được người cho bọn họ mới thôi.”
Ngu Tư Ngôn lái xe sang bên đường, ngừng lại, quay đầu nói với Phùng Hoan:
“Cô có danh thiếp không? Cho tôi.”
“Có có có, cậu chờ một chút.”
Phùng Hoan lập tức lắc lắc thân thể túm ba lô xuống, với tay lấy kẹp danh thiếp.
Cầm mặt kẹp danh thiếp hơi lạnh, Phùng Hoan buông tay.
Cô ngẩng đầu, vẻ mặt xin lỗi,
“Hôm nay vội đi ra, quên mang theo. Tôi cho cậu số điện thoại của tôi, cậu nhớ một chút.”
Ngu Tư Ngôn từ túi quần lấy điện thoại di động ra.
“18529282701.”
“Được rồi, tôi đã nhớ.”
“Cậu nháy máy cho tôi một cú, xem có đúng không, tôi cũng ghi lại số điện thoại của cậu.”
Ngu Tư Ngôn không gọi, trái lại nhét máy về túi,
“18529282701, không sai được, được rồi, cô xuống xe đi.”
“A?” Một câu này thực quá lạnh lùng, Phùng Hoan không biết nên dùng biểu tình gì.
“Tôi không ghi lại điện thoại của cậu, sao tôi biết cậu có lừa tôi hay không!”
Ngu Tư Ngôn nắm tay lái, không nhịn được thở ra một hơi,
“Tôi đặc biệt chờ cô, chỉ để lừa cô một trận hả? Cô thấy tôi nhàn vậy sao? !”
Phùng Hoan há mồm còn muốn nói gì, đã Ngu Tư Ngôn dùng một câu chẹn họng,
“Tôi còn có việc, cô mau xuống xe, hôm khác tôi sẽ liên hệ với cô, cô chờ điện thoại là xong.”
Phùng Hoan bị ế đến đỉnh đầu khó chịu, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
“Cậu tốt xấu cũng nên tiễn tôi về công ty chứ, tôi không phải đã giúp cậu sao!”
Ngu Tư Ngôn coi như là tiếng cửa,
“Gia nhập CLB, đưa cô đi công ty, tự cô chọn 1.”
Phùng Hoan trực tiếp hết chỗ nói,
“Được được được, tôi xuống, thế nhưng tôi vẫn phải hỏi cậu 1 câu, chỉ 1 câu thôi, hỏi xong sẽ đi.”
“Ừ.” Ngu Tư Ngôn đáp ứng.
Phùng Hoan trêu tức:
“Không phải nói cậu không nói dối, có cái gì thì nói cái đó sao? Vậy chuyện này tính là gì? Cái này không tính là nói dối sao? Thậm chí có thể nói đây là lừa gạt! Còn là lừa gạt cảnh sát nhân dân!”
Ngu Tư Ngôn quay đầu lại, cơ mặt căng cứng nhìn chằm chằm Phùng Hoan, vô cùng nghiêm túc nói:
“Cái này gọi là mưu lược!”
Phùng Hoan chết đứng toàn thân, 2 giây sau, cô ôm bụng cười lớn đẩy ra cửa xe.
Thân xe lửa đỏ bay nhanh trên đường cái, Phùng Hoan đứng ở ven đường cười nhìn.
Người này thực sự là quá thú vị. . .
. . .
Hạng Tường trở lại công ty, vốn tưởng rằng Ngu Tư Ngôn đã về, nhưng nhìn một vòng ở cửa công ty, vẫn không thấy xe Ngu Tư Ngôn.
“Anh Tường, tay anh sao vậy?”
Gã đàn ông ngồi gần cửa công ty liếc mắt liền thấy thanh nẹp trên tay Hạng Tường.
Thốt ra lời này, toàn bộ đám người ngồi ở tầng 1 đều đem ánh mắt hội tụ lên người Hạng Tường.
Người hỏi đứng dậy nghênh đón, đẩy ra cửa thủy tinh công ty, cầm lấy hành lý của Hạng Tường đặt tới một bên trên bàn.
Hạng Tường không hề gì nói:
“Không sao, anh cả đâu rồi?”
Vừa hỏi xong, lầu hai liền truyền đến một tiếng trêu đùa trong trẻo:
“Cái gì kêu không sao? Bị nứt xương từ hôm qua, không phải là do đám mọi rợ các cậu làm sao, đánh nứt tay người ta còn không biết.”
Lữ Việt vừa nói vừa từ trên lầu đi xuống.
Quải Tử ngồi ở trong góc đứng lên, chân thọt bước nhanh đi đến chỗ Hạng Tường, hai hàng lông mày đều mặt nhăn một cái,
“Bọn em làm? Em xem hôm qua anh không phải vẫn rất tốt sao? Cũng đâu có đeo cái này?”
Hạng Tường cái gì cũng không nói, Lữ Việt liền giúp anh nói,
“Hôm qua anh Tường còn phải giải trừ hiểu lầm với các cậu không phải sao, hẳn là tự gỡ thứ này xuống, rõ ràng hôm qua là bó nẹp đi ra khỏi bệnh viện.”
Lữ Việt đây là ám chỉ Hạng Tường, anh đã tra qua.
“Anh cả đâu rồi?”
Lữ Việt dáng cười cứng đờ.
Cả đám đàn ông vốn đã buông xuống thành kiến với Hạng Tường, hiện tại lại biết chuyện này, nhất thời, cảm giác xa cách liền im hơi lặng tiếng phai nhạt đi.
“Anh cả còn chưa về, bọn em đều đang đợi anh ấy, anh mau vào ngồi đi, em rót cho anh cốc nước.”
“Không cần, tôi không khát.”
Hạng Tường thẳng thắn cự tuyệt, xách ghế, đẩy cửa công ty, ngồi bên cửa, đội mặt trời chói chang trên đầu, ngồi thẳng tắp, đôi mắt trông mong nhìn đường cái đang bốc hơi, mỗi chiếc ô tô lướt qua, đều có thể thốc cho anh một thân khí nóng.
Mọi người trong công ty ngây ngốc, cách cửa thủy tinh, trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm phía sau lưng kiên định của Hạng Tường.
Nhìn một hồi lâu, Quải Tử lấy lại tinh thần trước, không khỏi thổn thức nói:
“Này cũng quá. . . Quá trung thành rồi.”
Đoạn Bối chọc chọc cái đầu rụng tóc đầy sẹo, kinh ngạc nói:
“Còn trung khuyển hơn cả tôi.”
Lữ Việt lắc đầu, tấm tắc lấy làm kỳ,
“Anh cả thẳng thắn mang Hạng Tường đi tham gia 《 bố ơi mình đi đâu thế? 》 luôn đi. Hít. . . Tôi có chút không rõ, các cậu nói, người này có phải có chút giống với tình tiết con bê non không, vừa mở mắt, ai giúp đỡ một cái, cho ăn một miếng cơm, người ấy chính là bố mẹ!”
Mập mạp ngây ngốc chớp mắt hỏi:
“Vậy anh cả rốt cuộc là bố hay mẹ?”
Lữ Việt nhìn chằm chằm tấm lưng dày rộng của Hạng Tường, trong mắt xẹt qua gian tà, câu lên khóe miệng hừ cười một tiếng,
“Anh cả ấy à. . . Vừa làm bố vừa làm mẹ!”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: