Trái chủ hãn phu – Chương 73

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 73: Nghỉ hè du lịch.


Ngu Tư Ngôn lái xe, từ rất xa đã thấy Hạng Tường ngồi trước cửa công ty phơi nắng thịt khô, con mắt nhất thời híp lại, lông mày khóa chặt.
Hạng Tường thấy Ngu Tư Ngôn trở về, lau mồ hôi trên mặt, đứng lên đi vào trong công ty.
Ngu Tư Ngôn mới từ trên xe xuống, Hạng Tường bưng một cốc nước lạnh lớn đi ra.
“Anh ngồi ở cửa làm gì? Lữ Việt không cho anh vào?” Ngu Tư Ngôn nhận cốc nước hỏi.
Hạng Tường bình tĩnh nhìn Ngu Tư Ngôn uống ngụm lớn, không mặn không nhạt:
“Tôi chờ cậu.”
Ngu Tư Ngôn uống một ngụm, khụ vài cái, mắng:
“Mẹ nó anh có bệnh hả, chờ ở trong không phải như nhau, nhất định phải chờ ngoài đường cái, luyện thần công gì vậy!”
Khuôn mặt Hạng Tường suy sụp, buông mi mắt, một bộ dáng dấp tủi thân lại quật cường, hỏi:
“Uống nữa không? Tôi lấy thêm cho cậu.”
Ngu Tư Ngôn thật muốn cầm gậy gõ cái tên chết tiệt này một trận, nhưng thế nào cũng không xuống tay được,
“Được rồi, mau vào đi, nắng muốn chết.”
Vừa vào cửa, Lữ Việt đã giơ một que kem đá tự chế tiến đến trước mặt Ngu Tư Ngôn, cười lấy lòng nói:
“Anh cả, có nóng không, đến đến đến, hứng tí gió.”
Đoạn Bối lập tức đem quạt điện nhắm ngay Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn buông đồ trong tay xuống.
“Sao mấy người ở đây hết vậy? Hôm qua không uống nhiều?”
Đoạn Bối muốn nói, Quải Tử đã vội vàng lấy khửu tay chọi Đoạn Bối một cái, cười đáp:
“Là luật sư Lữ gọi bọn em tới.”
Lữ Việt như kẻ trộm liếc mắt Quải Tử, sau đó giơ kem đứng bên cạnh Ngu Tư Ngôn, cong thắt lưng nói:
“Anh cả, tôi nghĩ thế này, cậu xem, chúng ta cứ làm việc mãi, từ tháng tư bận đến tháng bảy, trung gian chưa được nghỉ mấy ngày, cậu xem hiện tại Trùng Khánh nóng như thế, dựa theo kinh nghiệm mà nói, công việc 2 tháng này cũng rất ít, tôi là nói, nếu không toàn bộ công ty chúng ta nhân cơ hội này đi ra ngoài nghỉ hè du lịch một phen.”
Ngu Tư Ngôn sảng khoái vô cùng:
“Được.”
Lữ Việt tâm trạng vui vẻ,
“Thế nhưng anh cả cậu cũng biết, tiền công ty chúng ta, có thể chia cho các anh em đều chia rồi, vốn lưu động công ty có thể lấy ra cũng không nhiều, tôi tính toán đại khái, phỏng chừng có chút thiếu. . .”
Anh muốn nói lại thôi, có chút khó xử nhìn Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn bồn chồn,
“Việc bên Hiệp Tín buôn bán lời không ít, bỏ đi phí nhân tình trung gian, phí tài liệu cùng tiền đi lại, chí ít cũng lãi mấy triệu, sao lại không có tiền?”
Lời này đổi người khác nói, phỏng chừng sẽ khiến người ta hiểu lầm là không tín nhiệm, nhưng đây là Ngu Tư Ngôn, không ai sẽ nghĩ theo hướng ấy.
“Phí nhân tình chi cho đơn hàng Hiệp Tín không ít, công ty còn cần giữ lại chút tài chính làm dự bị, tiền lấy ra đi du lịch, còn lại đều đã chia cho các anh em rồi.”
Ngu Tư Ngôn nhức đầu,
“Được rồi, anh nói chúng ta đi đâu?”
Lữ Việt nói:
“Còn chưa quyết, còn không phải chờ cậu tới bàn sao, đơn hàng Hiệp Tín xác thực cũng buôn bán lời không ít, để chúc mừng, tôi tính chúng ta xuất ngoại một chuyến, nếu không. . .”
Còn chưa dứt lời, Ngu Tư Ngôn tinh thần chấn động, không chút đùa giỡn kiến nghị:
“Nam Cực thế nào?”
Lữ Việt biểu tình cứng đờ, từng chữ nói:
“Las Vegas!”
Thành phố cờ bạc của thế giới!
Ngu Tư Ngôn lúc này liền đen mặt, quát dẹp đường:
“Không được! Tuyệt đối không được!”
Đoàn người đang âm thầm hưng phấn, lại không nghĩ Ngu Tư Ngôn bỗng nhiên phát nổ, cả đám kinh hãi.
Ngu Tư Ngôn hung ác chưa từng thấy, chỉ vào Lữ Việt cắn quai hàm nói:
“Đổi chỗ khác, cần bao nhiêu tiền tôi chi, mấy người nếu dám đi Las Vegas, vậy đừng theo tôi nữa.”
Ném một câu hung hãn, Ngu Tư Ngôn một cước đá văng cái ghế, quay đầu đi ra ngoài công ty, hô một chữ:
“Đi.”
Hạng Tường liếc Lữ Việt, vươn tay cầm lấy kem que trong tay Lữ Việt, yên lặng đuổi theo bước chân Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn nổi giận đùng đùng lên xe, lấy ra điếu thuốc châm lên, chống đầu hít vài hơi, lồng ngực kịch liệt phập phồng.
Hạng Tường ngồi trên phó lái, cánh tay dài duỗi ra, rất nhanh cướp lấy thuốc lá trong tay Ngu Tư Ngôn, ném ra ngoài cửa sổ, lại đem kem que nhét vào trong tay Ngu Tư Ngôn,
“Thứ này hút nhiều sẽ chết người, ăn kem đi, đều hạ hỏa.”
Ngu Tư Ngôn nghiến răng cấm tàn bạo trừng mắt Hạng Tường, Hạng Tường không động, bình thản nhìn lại.
Hai người nhìn nhau hơn nửa phút, Hạng Tường mở miệng nhắc nhở:
“Kem tan kìa.”
Ngu Tư Ngôn ánh mắt buông lỏng, lại qua vài giây, từ trong lỗ mũi phun ra một cỗ tức giận, giống như hả giận đem cả que kem nhét vào trong miệng, hàm răng sắc bén vài cái liền nghiền nó thành vụn đá.
Rút ra que nhựa ném vào ngăn để đồ, Ngu Tư Ngôn “Răng rắc” nhai vài cái, cơn tức chậm rãi tiêu tan, cuối cùng liếm liếm răng lạnh, thở ra một ngụm khí lạnh, biểu tình khôi phục bình thường.
Cậu lẳng lặng ngồi một hồi, hỏi Hạng Tường:
“Vừa rồi có phải tôi có chút quá đáng không?”
Hạng Tường không lập tức trả lời, mà là dừng một chút mới nói:
“Đúng vậy, chẳng qua đều là anh em một nhà, bọn họ sẽ không giận, trái lại sẽ lo lắng cho cậu.”
Ngu Tư Ngôn ghé vào tay lái liếc xéo Hạng Tường, lại nhìn cửa thủy tinh công ty, thở dài một hơi,
“Anh giúp tôi làm 1 việc.”
Hạng Tường chậm rãi vung lên khóe miệng,
“Cậu bảo tôi làm gì tôi đều sẽ làm.”
Ngu Tư Ngôn bị bộ dạng ngốc ngốc của Hạng Tường làm cho tức cười, cậu cười mắng một câu:
“Đúng là cái đầu gỗ, bán anh đi anh còn cười kiếm tiền thay tôi.”
Ánh mắt Hạng Tường thâm thúy nhìn ra ngoài thủy tinh chắn gió,
“Bán tôi, tôi có thể tự trở về, kết quả là chính chúng ta buôn bán lời.”
Ngu Tư Ngôn xì cười một tiếng, khởi động xe rời đi.
Bán tải màu đỏ xoay đầu, y như lửa cháy chạy tới siêu thị Vĩnh Huy gần nhất.
“Tối hôm nay tự tôi làm cơm cho mọi người, anh giúp tôi một tay, được không?” Ngu Tư Ngôn vừa lái xe vừa hỏi.
Hạng Tường có chút kinh ngạc,
“Cậu biết làm cơm?”
Ngu Tư Ngôn nhàn nhạt nói:
“Ai nói tôi không biết làm cơm? Tôi chỉ ngại trong bếp quá nóng thôi.”
Cậu nhìn chằm chằm tình hình giao thông lấy điện thoại di động ra, ném cho Hạng Tường,
“Gọi cho Lữ Việt, bảo các anh em ở lại, sau đó dọn ra gian phòng tầng 2 sát vách phòng tôi ra cho anh.”
Hạng Tường nói chuyện điện thoại xong, đem chi phiếu trong túi quần đi biển bỏ vào ngăn đựng đồ,
“Đây là chi phiếu, nhà bán rồi.”
Lúc này đến phiên Ngu Tư Ngôn kinh ngạc,
“Nhanh như vậy!”
Hạng Tường lại bắt đầu móc túi quần còn lại, đem hơn 500 đồng tiền cũng bỏ vào ngăn,
“Ừ, là một công ty quỹ bảo hiểm mua, thủ tục làm rất nhanh. Đây là tiền thừa cậu cho tôi.”
Ngu Tư Ngôn nghĩ đến cũng đúng, kẻ có tiền muốn làm chuyện này, ngành nào hiệu suất chả cao.
Cậu nhìn thoáng qua tiền trong ngăn,
“Anh trả lại cho tôi làm gì, tự cầm đi.”
Hạng Tường cũng không muốn mất đi loại cảm giác thân mật mỗi lần cần tiền đi tìm Ngu Tư Ngôn đòi tiền này,
“Tôi không có chỗ cần dùng tiền, cầm cũng bằng không.”
Nắm điểm yếu Ngu Tư Ngôn tiếc tiền, Hạng Tường thành công thân vô xu.
Xe dừng ở bãi đỗ xe bên cửa siêu thị Vĩnh Huy, Ngu Tư Ngôn cầm tiền kia ra, đếm đếm, nhăn lại mày.
“Sao còn nhiều như vậy? Buổi trưa anh sẽ không ăn bánh màn thầu đấy chứ!”
Hạng Tường cũng không nói dối,
“Tôi vội trở về, quên ăn.”
Ngu Tư Ngôn cầm tiền vỗ trán Hạng Tường một chút,
“Tôi nói cho anh, nếu không phải nể mặt anh đang bị thương, ông đây nhất định đánh anh, anh tin hay không! Hôm qua mới nói. . .”
Hạng Tường cắt đoạn Ngu Tư Ngôn quở trách, thái độ thành khẩn,
“Thực sự là tôi quên, không có lần sau.”
Ngu Tư Ngôn quở trách đều bị thái độ nhận sai tốt đẹp này chắn về, chỉ có thể giương mắt nhìn,
“Được rồi, xuống xe đi, tôi đi mua vài thứ cho anh lót bụng trước.”
Xuống xe, Ngu Tư Ngôn thoáng cái nhìn lên bốn phía, chỉ nhìn thấy một quán nhỏ bán bánh cuốn thịt lừa, bên cạnh là mấy cái ghế nhỏ dưới cái ô lớn.

Bánh cuốn thịt lừa
“Có ăn thịt lừa không?”
Hạng Tường nói:
“Tôi cái gì cũng ăn.”
Ngu Tư Ngôn nhỏ giọng nói thầm một câu:
“Cứt cũng ăn.”
Đi tới trước quán, Ngu Tư Ngôn nhìn thực đơn trên đỉnh một chút, bật thốt lên một câu:
“1 cái 12 khối, sao đắt thế.”
Ông cụ bán bánh cười ha hả,
“Đây là thịt lừa, nếu cậu chỉ mua bánh không, 1 khối 1 cái.”
“Được rồi, cho hai phần, thêm 1 bát cháo.”
Ông cụ bưng cháo ra trước, sau đó bắt đầu làm bánh cuốn.
Ngu Tư Ngôn đem cháo đưa cho Hạng Tường,
“Uống chút trước đi, lót dạ dày.”
Quay đầu lại, vừa lúc thấy ông cụ bỏ thịt vào, cậu lập tức nói:
“Ngài cho thêm chút đi, thêm chút, thêm chút. . .”
Thả 4 dúm thịt, Ngu Tư Ngôn còn muốn cho thêm, ông cụ nhịn không được ngẩng đầu nói:
“Cậu thanh niên, tôi cuốn cho cậu một con lừa luôn nhé.”
Hạng Tường bưng cháo cười đến cả người thẳng run, Ngu Tư Ngôn trên mặt xấu hổ, quát Hạng Tường:
“Còn không mau tới tự cầm của mình đi.”
. . .
Quán ông cụ bán bánh có quạt, giữa lúc mặt trời chiếu đỉnh đầu, cũng không có khách, Ngu Tư Ngôn liền đứng trước quán, hứng gió chờ Hạng Tường ăn xong.
Cậu cân nhắc chuyện du lịch, biểu tình có chút nghiêm túc, khiến ông cụ không khỏi từ ái hỏi:
“Cậu thanh niên, cậu gặp phải việc khó gì sao? Mặt nặng như vậy.”
“Ngài nói cái thời tiết này, xuất ngoại du lịch nghỉ hè ở đâu tương đối hợp?”
Nói xong, Ngu Tư Ngôn có chút hối hận, một cụ bán bánh cuốn, nói gì tới chuyện xuất ngoại, đây không phải là khinh bỉ người ta sao.
Nhưng tục ngữ nói, người không thể trông mặt, hình tượng vĩnh viễn đều là lừa người, cụ ông há miệng liền nói,
“Chuyện này thôi sao! Đi Australia không phải xong, hàng năm mùa hè một nhà ba đời nhà tôi đều đi đến đấy, đặc biệt tốt.”
Sắc mặt Ngu Tư Ngôn giương cao, lấy điện thoại di động ra gọi cho Lữ Việt,
“Chúng ta đi Úc.”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: