[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 22

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

22. Vào kinh

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Thạch Hổ làm việc hiệu suất thực sự cao, một mảnh chiến trường hỗn độn bị hắn nhanh nhanh chóng chóng quét dọn sạch sẽ, mà khi tất cả chuẩn bị xong, xe ngựa của Đông Phương Trữ Tâm cũng tới.

Đông Phương Trữ Tâm thấy rõ ràng mặt đất đầy thi thể, tàn chi, lại giống như không nhìn thấy, bình tĩnh đi vào bên trong xe ngựa.

Mà hành động này của Đông Phương Trữ Tâm khiến không ít người bội phục, thân phận Vương Phi có phần không tốt, trừ trên mặt có vết thương, những thứ khác cũng có thể xứng với Vương gia nhà bọn họ. Đáng tiếc ……

Nhưng chỉ có Đông Phương Trữ Tâm mới biết, nàng vừa ngồi lên xe ngựa sắc mặt liền trở nên trắng bệch, cố nén ghê tởm cùng sợ hãi lại. Nhắm mắt, trong đầu không ngừng thoáng qua hình ảnh những tử trạng thê thảm, vừa mở mắt ra đã ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí làm cho người ta khó chịu…

Đông Phương Trữ Tâm kinh sợ, nhưng nàng không để cho bất cứ người nào thấy nàng mềm yếu, bởi vì nàng mềm yếu cho ai nhìn chứ?

Cổng Hoàng thành, xảy ra chuyện lớn như vậy, người trong thành không thể không biết, bất quá người người Hoàng thành thật khiến người khác phải xấu hổ thay, khi Thạch Hổ hết thảy thu thập xong, Mộ Dung tướng quân mới xuất hiện, nói là nghe nói bên ngoài thành có đánh nhau……

“Vương gia, thuộc hạ tới chậm, xin Vương gia thứ tội.” Mộ Dung tướng quân nhìn mặt đất đầy thi thể khẩn trương nói.

“Không sao, Mộ Dung tướng quân tới rất đúng lúc, chậm một chút nữa có lẽ phải thay Bổn vương nhặt xác Vương phi.” Tuyết Thiên Ngạo lãnh đạm nói, nhưng lời nói có ẩn ý hắn đã biết nguyên nhân, đồng thời báo cho người của Hoàng thượng rằng hắn chỉ thiếu chút nữa đả thương được Vương phi thôi, chứ không hề thương tổn được Tuyết Thiên Ngạo nửa phần, người Hoàng thượng phái tới quá vô dụng ……

Mộ Dung tướng quân vừa nghe thế chỉ có thể cười khan, không dám tiếp lời, đồng thời cẩn thận đón nhóm người Tuyết Thiên Ngạo vào thành, mà cnhư vậy cũng để cho mọi người hiểu đoạn đường kế tiếp rất “an toàn”.

Ở kinh thành Tuyết Thiên Ngạo có phủ đệ riêng, nhưng vừa vào tới kinh thành Hoàng thượng lại hạ chỉ để nhóm người Tuyết Thiên Ngạo vào ở Tường Hoa cung.

Chuyện đem địch nhân đặt ở dưới mắt là chuyện Hoàng Thượng thường làm, cho nên Tuyết Thiên Ngạo không thèm để ý chút nào, huống chi hạ thánh chỉ trước mặt nhiều người như vậy, hắn có thể kháng chỉ sao?

Đoàn người liền đi thẳng tới hoàng cung, mà Hoàng Thượng ở trong hoàng cung lúc này đang vô cùng tức giận, Tuyết Thiên Ngạo trở về hoàng cung lại không bị thương chút nào, tuy hắn khó chịu ra mặt nhưng cũng không thể làm gì, người của mình vô dụng có thể trách ai?

“Hoàng thượng, cần gì phải lo lắng, Tuyết thân vương đã vào đến hoàng cung, chúng ta ắt sẽ có cơ hội.” Hoàng hậu, chính là muội muội của Đông Phương Trữ Tâm, Đông Phương Phàm Tâm lúc này một thân hoa phục cao quý, cả người kiều mỵ tiến đến trong ngực Hoàng đế Thiên Diệu vương triều Tuyết Thiên Mặc, hai tay như có như không vẽ vòng vòng trên ngực hắn.

“Hoàng hậu nói phải, hoàng cung là thiên hạ của trẫm.” Hoàng thượng nhắm mắt lại, hưởng thụ mỹ nhân phục vụ, có lẽ hắn cũng không có chán ghét Tuyết Thiên Ngạo như vậy, cũng không phải muốn Tuyết Thiên Ngạo chết,mà vì uy danh của Tuyết Thiên Ngạo quá lớn, khiến hắn bất an ……

“Hoàng thượng, ngươi mới là Thiên Diệu Vương, ngươi nói hắn làm sao dám không nghe theo, ngài để cho hắn cưới xấu nữ đó, hắn không phải ngoan ngoãn cưới sao, ngài để cho hắn vào cung hắn không phải cũng ngoan ngoãn vào cung sao, một Tuyết Thân Vương nho nhỏ sao có thể là đối thủ của Hoàng thượng ngài đây.” Đông Phương Phàm Tâm lần nữa cho Hoàng thượng kiêu ngạo, đồng thời dùng kỹ xảo thuần thục trêu chọc Hoàng thượng, không thèm để ý bây giờ vẫn là ban ngày .

Hoàng thượng sau khi nghe xong cười ha ha thành tiếng, đem hoàng hậu bế lên “Hoàng hậu của trẫm thật đúng là một đóa bỉ ngạn hoa a.”

Hoàng hậu dịu dàng cười, cố tình thẹn thùng chui vào trong ngực hoàng thượng, biết rõ nữ nhân này giả vờ e thẹn, nhưng Hoàng thượng cũng không ngại.

Nam nhân, nhất lại là đế vương, khi tự ái của hắn bị tổn thương, sẽ tìm cách phát tiết ở phương diện khác hoặc là muốn chứng minh mình, tỷ như trên thân thể của nữ nhân…

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: