[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 23

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

23. Vào cung
phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Tường Hoa cung, vốn là chỗ ở của Tuyết Thiên Ngạo khi còn là hoàng tử, Tiên đế đối với Tuyết Thiên Ngạo sủng ái có thừa, cung điện này khi Tuyết Thiên Ngạo đến tuổi xuất cung lập phủ vẫn giữ lại nguyên vẹn cho hắn, cho nên Tuyết Thân Vương vào ở Tường Hoa cung cũng không có gì lạ.

Nhưng lần này không giống trước, bởi vì Tuyết Thiên Ngạo mang theo Đông Phương Trữ Tâm cùng vào cung, điều này làm cho rất nhiều tin đồn dậy sóng. Không biết một xấu nữ vốn có thể trở thành hoàng hậu của Thiên Diệu vương triểu rốt cuộc xấu xí đến mức nào.

Lúc Đông Phương Trữ Tâm nghe được tin phải ở trong cung, cảm giác trong lòng đều là khổ sở, những người này sợ nàng khó chịu không đủ sao? Nhất định phải khiến nàng nhục nhã như vậy sao? Nàng không có tôn nghiêm, không có kiêu ngạo sao?

Vào cung đã là tình thế không thể thay đổi, đã như vậy, Đông Phương Trữ Tâm tự nói với mình không suy nghĩ nữa, coi mình như tượng gỗ, một mình mình có thể thỉnh thoảng tự do hành động là được, không cần để ý tới những nhục mạ cùng giễu cợt kia.

“Đó là Tuyết thân vương phi à?”

“Thật quá xấu xí.”

“Nghe nói mẫu thân nàng là tài nữ nha, không ngờ thấy dáng vẻ của nàng, thực đúng là một chút dáng vẻ tài nữ cũng không có.”

“Ngươi xem Tuyết thân vương đi rất nhanh, đều không có quay đầu lại nhìn Tuyết thân vương phi, hắn có phải không sủng nàng không.”

“Ngươi ngốc thế, Tuyết thân vương gia làm sao có thể sủng ái nàng, nàng là ……”

“Các ngươi ở đây làm gì, toàn bộ không muốn sống phải không?” Thái giám tổng quản nhìn một đám người bu ở đây buôn chuyện, giận không chỗ phát tiết, những người này sợ mệnh dài đúng không, chuyện của Tuyết thân vương cũng dám nói, nếu chọc giận Tuyết thân vương tất cả đều sẽ biến thành thi thể. Nhớ năm đó Tuyết thân vương dưới cơn nóng giận từng đem toàn bộ người ở Tường hoa cung chém chết.

Nghe được tổng quản khiển trách mọi người nhanh chóng giải tán, thế nhưng tiếng bàn tán nhè nhẹ vẫn truyền tới tai Đông Phương Trữ Tâm, lúc này nàng thầm oán mình sao lại có một đôi tai thính như vậy, thanh âm gì cũng nghe được.

Trầm mặc, Đông Phương Trữ Tâm yên lặng nhớ tới lúc trước, thế nhân đàm tiếu về nàng, chê cười nàng, nhục nhã nàng, mắng nàng, hủy nàng, chèn ép nàng, thương hại nàng… Ta làm sai chỗ nào? Chỉ là gả cho hắn, tị hắn, sợ hắn, bằng hắn, tẫn hắn, từ hắn, mặc hắn, chưa tới mấy năm nhìn lại hắn ……

Ha ha ha, Đông Phương Trữ Tâm, ngươi chỉ có thể chạy trốn, trốn khỏi thế giới đầy nhục mạ này, sống ở thế giới của riêng mình, nhưng trừ việc đó ra nàng còn có thể thế nào? Trầm mặc đi ……

“Vương phi, đây là ngươi phòng của ngươi.” Đến Tường Hoa cung, Thạch Hổ an bài một gian phòng khách không xa phòng Tuyết Thiên Ngạo cho Đông Phương Trữ Tâm nghỉ.

“Tốt.” Đối mặt với những cung nữ, thái giám không che giấu cười trộm cùng khinh bỉ, Đông Phương Trữ Tâm im lặng.

Nàng không được sủng ái là sự thật, giống như mặt của nàng thực xấu, đây cũng là chuyện không thể nào chối cãi được.

Xác định không có vấn đề Thạch Hổ liền rời đi, ở nơi này trong hoàng cung tạm thời không ai dám hạ thủ với bọn họ, nhiều lắm chính là một ít nhục nhã thôi, bất quá những thứ này không ở trong phạm vi Thạch Hổ có thể quản.

“Vương phi nương nương, ngài là muốn tắm rửa hay dùng bữa trước. ” Thái giám hỏi nàng không chút cung kính.

“Tắm rửa.”

“Vương phi nương nương xin chờ một chút.”

Mà cái một chút này chính là nửa canh giờ, nước được mang tới cũng đã lạnh băng, đang là đầu mùa xuân cho Đông Phương Trữ Tâm dùng nước lạnh tắm rửa, có thể tưởng tượng nàng được “ coi trọng ” nhường nào.

Hoàng cung là nơi trọng lợi ích, lời này một chút cũng không giả, Đông Phương Trữ Tâm nhúng tay vào chậu nước lạnh băng, dùng khăn nhẹ thấm, lau một lượt, lúc lau đến cổ phát hiện truyền đến một trận đau mơ hồ.

Lấy ra gương đồng nhìn, thì ra trên cổ có một vết máu thật sâu, mà nàng bởi vì khẩn trương quá mà không phát hiện mình bị thương.

Nhóm người Tuyết Thiên Ngạo cho tới bây giờ cũng chưa nhìn Đông Phương Trữ Tâm nàng một cái, sao có thể phát hiện Đông Phương Trữ Tâm bị thương đây. Rõ ràng là một người sống sờ sờ nhưng lại bị người khác làm lơ đến trình độ đó, nàng thật giống như không tồn tại.

Vừa cẩn thận lau vết máu trên cổ mình, vừa cười khổ trong lòng. Vốn muốn tìm một chút thuốc trị thương, nhưng tìm một lượt cũng không thấy. Đông Phương Trữ Tâm chỉ có thể đơn giản băng bó cho mình một chút, nàng chỉ có thể tự chiếu cố mình ……

~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: