Trái chủ hãn phu – Chương 74

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 74: Rồng mắt xanh.


“Cậu không cần tiễn, xe tôi ở ngay bên ngoài. CLB chúng tôi sẽ bắt đầu dựng đài vào 8h sáng thứ 4, hàng hóa phông nền áp-phích của các cậu chí ít thứ 3 phải giao cho chúng tôi bên này, về phần bài biện thương phẩm, các cậu có thể chờ đến tối thứ 4, hoặc đưa đến trước 8h sáng thứ 5.”
“Chị Phùng, siêu thị bọn em cũng không phải lần đầu tiên hợp tác với các chị, em làm việc chị còn lo lắng sao.”
Phùng Hoan đẩy cửa phòng làm việc quản lý siêu thị,
“Đương nhiên yên tâm, nhưng nhắc nhở một chút vẫn cần thiết, đúng không?”
“Vâng vâng, em nhất định xếp người đem toàn bộ đồ đạc đưa đến trước.”
Phùng Hoan bắt tay với quản lý siêu thị Vĩnh Huy, gật đầu,
“Vậy tôi đi trước.”
“Vâng, ngài đi thong thả.”
Phùng Hoan từ cửa sau siêu thị đi ra, vòng qua cửa chính, lên xe.
Cô đeo đai an toàn, nâng tay nhìn kính chiếu hậu một chút, trong gương chiếu ra người khiến cô nhất thời sửng sốt.
Hai người bọn họ? !
Cô quay đầu xuyên qua cửa sổ sau xe nhìn ra, vừa lúc thấy Hạng Tường ăn xong đứng lên, Ngu Tư Ngôn vừa đi về phía cô vừa quay đầu nói gì đó với ông cụ bán bánh cuốn.
Phùng Hoan xoay tròn tròng mắt vài cái, ngồi yên trong xe, nhìn Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường đi ngang qua xe cô, bước vào siêu thị, sau đó nhìn xung quanh một chút, thấy hai người không có dấu hiệu đi ra, vội vàng cởi đai an toàn xuống xe, cẩn thận mỗi bước đi đến chỗ bán bánh.
“Ông ơi, cho 1 cốc sữa đậu nành lạnh cùng 1 cái bánh cuốn.”
“Được rồi.”
Phùng Hoan xem xét ông cụ vài lần, cười thử nói:
“Ông ơi, ông quen bạn cháu sao?”
“Hả? Ai cơ?”
“Chính là cái cậu vừa nói chuyện với ông ấy, cháu thấy cậu ấy vừa cười vừa nói với ông, còn tưởng ông với cậu ấy rất quen thuộc.”
Cụ ông vẻ mặt nghi hoặc,
“Tôi nào có quen, cậu ta chỉ tới đây ăn thôi. Nếu cô là bạn cậu ta, vậy sao không tới bắt chuyện?”
Phùng Hoan miệng liến thoắng,
“Haizz, cậu ta ấy à, cái gì cũng tốt, chính là đặc biệt soi mói, nếu như vừa rồi cháu chào hỏi cậu ta, cậu ta nhất định sẽ mời cháu ăn gì đó, nhưng để cậu ta mời khách, vậy y như là cắt một miếng thịt của cậu ta vậy, cháu nói không cần, cậu ta còn mất hứng, ông bảo thế này cần cũng không được không cần cũng không xong, xấu hổ cỡ nào, vậy nên cháu mới không gọi cậu ta.”
Cụ ông tràn đầy cảm xúc nói:
“Là rất soi mói.”
Phùng Hoan nhận lấy sữa đậu nành ông cụ đưa tới hút một ngụm, chẹp miệng lảm nhảm:
“Ngài cùng cậu ta nói gì thế, cháu rất ít thấy cậu ta cười, ngài cư nhiên có thể chọc cười cậu ấy.”
Cụ ông vùi đầu cuốn bánh, chậm rì rì nói:
“Tôi nào có bản lĩnh ấy, là cậu ta nói muốn xuất ngoại du lịch, tự vui vẻ thôi.”
Phùng Hoan biểu tình nhất định,
“Xuất ngoại du lịch?”
Cụ ông cuốn bánh xong dùng túi giấy bọc lại, đưa ra trước cửa sổ,
“Đúng vậy, cậu ấy còn hỏi tôi đi đâu mới tốt, tôi đã nói thử đi Úc xem.”
“Ồ. . . Xuất ngoại du lịch à.” Phùng Hoan có chút suy nghĩ nhận bánh, vừa cân nhắc vừa nhấc chân chuẩn bị đi.
Cụ ông vội vàng gọi lại,
“Cô ơi, cô còn chưa trả tiền mà.”
Phùng Hoan bị ông cụ đánh thức, vỗ cái trán,
“Ai ôi, ông xem cái trí nhớ này, thật xin lỗi, trời quá nóng, đầu óc sắp cháy rồi.”
Trả tiền, Phùng Hoan nhìn thoáng qua bánh cuốn trong tay, không khỏi nói một câu:
“Oa, nhiều thịt như vậy.”
Cụ ông nghe lời này lập tức kích động,
“Đúng không, nhiều thịt mà!”
. . .
Ngu Tư Ngôn mua vài thứ đồ dùng nhu yếu phẩm sinh hoạt cùng chăn gối cho Hạng Tường, lại mua rất nhiều thức ăn bao lớn bao nhỏ, thắng lợi trở về.
Vừa về tới công ty, Ngu Tư Ngôn liền mang theo thịt rau cùng Hạng Tường vào bếp, qua mấy tiếng, làm ra tròn một bàn cơm lớn, vô cùng náo nhiệt ăn cùng các anh em.
Mọi người đối với việc buổi chiều Ngu Tư Ngôn thất thường ngậm miệng không nói, toàn bộ coi như chưa từng xảy ra, như cũ cười nháo ăn uống tiệc tùng.
Rượu quá ba tuần, Ngu Tư Ngôn nói lên chuyện du lịch,
“Lữ Việt, anh tìm một cơ sở hướng dẫn du lịch tốt chút, ngày mai tôi đi Hiệp Tín, đem nợ của Hạng Tường thanh toán, sau đó chúng ta đi Australia chơi nửa tháng.”
“Australia? Được, đó là chỗ tốt đấy, này này này, tôi nói cho mấy người, có người nói ở đó có một cái bãi biển gì đó, nhiều phụ nữ ở trần lắm!”
“Đệt mợ, thật hả? Không mặc áo ngực? !”
“Có người còn khỏa thân hoàn toàn cơ, không tin hỏi luật sư Lữ!”
Lữ Việt không nói gì nhìn một vòng đám đàn ông đột nhiên như được tiêm máu gà chung quanh, giả vờ chán ghét nói:
“Phải, bãi biển Bondi, người ta là vì tắm nắng, vì sức khỏe, cả đám thu lại ánh mắt hèn mọn cùng với tư tưởng háo sắc giùm tôi cái, đừng có làm mất mặt Thiên triều chúng ta.”
Ngu Tư Ngôn cầm bia nhe răng cười với mọi người.
Tiêu điểm của số đông mọi người đều tập trung đến một câu cuối của Ngu Tư Ngôn, nhưng lại là người duy nhất thuộc bộ phận số ít.
Ngu Tư Ngôn cười cười, phát hiện Hạng Tường bên người một tiếng cũng không nói, vô ý thức quay đầu nhìn thoáng qua.
Hạng Tường đang cân nhắc ngày mai có nên đi Hiệp Tín với Ngu Tư Ngôn một chuyến hay không, Ngu Tư Ngôn đột nhiên nói tới anh.
“Tuy rằng mọi người là anh em trong nhà, không có gì khách khí, nhưng Hạng Tường dù sao cũng mới gia nhập, quy củ vẫn cần phải có, Hạng Tường lần này đi toàn bộ chi tiêu đều do tôi chi, không tính vào công ty.”
Mọi người lập tức bảy mồm tám miệng nói Ngu Tư Ngôn không cần làm vậy, Ngu Tư Ngôn bàn tay giơ lên, khiến cả đám đàn ông ngậm miệng,
“Được rồi, ý tôi đã quyết, không thương lượng, cứ như vậy đi.”
Nói xong, cậu lại dặn Lữ Việt:
“Anh mau bàn đi.”
Lữ Việt nhét một miếng thịt nguội nói:
“Ừ, buổi chiều đã liên hệ được, sáng ngày mai tôi đi giao tiền, dùng quan hệ nhờ bọn họ hoàn thành thủ tục nhanh lên một chút.”
“Ngày mai tôi đi.” Lữ Việt vừa nói xong, Hạng Tường mở miệng ngay sau đó.
Ngu Tư Ngôn đem đầu từ bên trái vặn sang bên phải, có chút không rõ,
“Anh đi cái gì?”
Hạng Tường nói:
“Nợ của tôi, tôi đi Hiệp Tín trả, cũng coi như làm chuyện đầu tiên gia nhập công ty đi.”
Ngu Tư Ngôn nhún nhún vai,
“Được, sáng mai anh đi cùng tôi là được.”
Hạng Tường thái độ kiên quyết,
“Ý tôi là tôi đi 1 mình.”
Ngu Tư Ngôn nhấc lên mí mắt, yên lặng nhìn Hạng Tường một hồi, uống một ngụm bia, bẹp miệng vài cái, không sao cả dời đi đường nhìn,
“Vậy vừa lúc, trời nóng như thế, tôi còn không muốn đi, anh lấy xe tôi mà đi.”
Đường nhìn tìm tòi nghiên cứu của Lữ Việt lướt qua Ngu Tư Ngôn, quét trên người Hạng Tường một chút, yếu ớt thu về.
. . .
Một bữa cơm này, từ 6h tối vẫn ăn đến 9h30, người mới lục tục bắt đầu tan, chờ Lữ Việt rời đi cuối cùng mới khóa cửa công ty, Ngu Tư Ngôn nhìn giờ, qua 10h rồi.
Cậu liếc nhìn đống hỗn độn trên bàn, không đành lòng nhìn thẳng dời mắt, vỗ vỗ vai Hạng Tường,
“Nhiệm vụ gian khổ nhất giao cho anh đấy.”
Hạng Tường không nói hai lời, đứng lên bắt đầu thu dọn cơm thừa rượu cặn, một chút cũng không chê bẩn, động tác đặc biệt nhanh nhẹn,
“Cậu đi tắm rồi ngủ đi, để tôi.”
Ngu Tư Ngôn không chút khách khí, yên tâm thoải mái làm chưởng quỹ phủi tay, trực tiếp lên lầu đi tắm.
Hạng Tường rửa bát xong, mới lên phòng mình thu dọn hành lý và giường chiếu một chút, lại đi xuống toilet bên cạnh nhà bếp tùy tiện xối đi một thân mồ hôi dính nhớt, cuối cùng về lại phòng mình, không hề quấy rối Ngu Tư Ngôn, ngay cả cửa phòng làm việc Ngu Tư Ngôn cũng chưa vào.
Anh cầm túi nilong Ngu Tư Ngôn đưa anh ném lên trên giường, từng chút mở ra, lôi thứ bên trong ra xem.
Lấy ra một cái quần y như du côn, Hạng Tường nhíu mày, lại rút ra áo La Hán dân công hay mặc, khóe miệng Hạng Tường bắt đầu giơ lên, chờ lúc quần sịp đỏ chót in sói xám hoạt hình bị xách ra, Hạng Tường cười ngã vào trên giường.
Đêm hè côn trùng kêu vang, tấm phản giường cứng bị cười chấn đến kót két kêu, không chói tai, không ồn ào, chỉ có loại yên tĩnh giản dị, tự nhiên chân thật.
. . .
Nửa đêm canh ba, Ngu Tư Ngôn đang ngủ say, đột nhiên ngủ ngủ, luôn cảm giác có một cỗ khí nóng phun thẳng vào mặt cậu, khiến cậu ngứa mũi.
Mơ mơ màng màng, Ngu Tư Ngôn chà chà mặt vài cái, nhún nhún mũi, lật người lại, tiếp tục ngủ.
“Ngôn Ngôn. . . Ngôn Ngôn. . .”
Ngu Tư Ngôn lông mi con mắt nhăn thành một đoàn, bị thanh âm yếu ớt giống như gọi hồn bên tai đánh thức.
Mí mắt mở ra một cái khe, tròng mắt lăn một vòng, cái gì cũng không thấy, Ngu Tư Ngôn vô ý thức lại nhắm mắt.
“Ngôn Ngôn.”
Con mắt vừa nhắm lại mạnh mở, Ngu Tư Ngôn “Đằng” một chút từ trên giường ngồi dậy, quay đầu lại nhìn, sợ đến thân hình chấn động, thở hốc vì kinh ngạc, biểu tình ngưng trệ 2 giây, cậu quát lên một tiếng lớn:
“Họ Hạng kia, mẹ nó nửa đêm nửa hôm không ngủ ngồi chầu hẫu bên giường tôi làm chi!”
Hạng Tường vẫn duy trì tư thế ngồi chồm hổm, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn Ngu Tư Ngôn nói:
“Ngôn Ngôn, tôi gặp ác mộng, trong mộng tất cả đều là buổi sáng cậu phát hỏa, sau đó tôi tỉnh lại, ngủ tiếp, thế nào cũng không ngủ được, nếu không cậu nói cho tôi nghe một chút, vì sao cậu nghe thấy Las Vegas liền giận dữ như thế, cậu không nói cho tôi, tôi nghĩ không ra, nghĩ không ra, tôi thật không ngủ được.”
Lông tơ toàn thân Ngu Tư Ngôn dựng đứng, hai mắt đỏ lừ, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ngủ không được phải không, ông đây cho anh ngủ một giấc ngàn thu luôn!”
“A!”
. . .
Sáng sớm ngày thứ hai, Hạng Tường mang theo văn kiện, lái xe vào bãi đỗ xe Hiệp Tín, xe dừng lại, chờ trợ lý vòng đến chỗ lái xe,
“Chủ tịch, ngài có việc gì cần. . . Chủ, chủ tịch con mắt anh sao tím bầm thế kia? !”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: