[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 25

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

25. Dự tiệc

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
“ Vương gia ”

“ Tuyết thân vương gia.”

Cho dù là Hoàng hậu, ở trước mặt Tuyết Thiên Ngạo cũng không dám bày ra dáng vẻ tùy hứng, rất ưu nhã đứng dậy, trong lòng thầm tiếc hận không phải nói Tuyết thân vương hôm nay đi săn sao, thế nào lại xuất hiện ở đây.

“Hoàng hậu nương nương.” Tuyết Thiên Ngạo không để nàng vào mắt, trực tiếp ngồi lên ghế chủ vị, đồng thời ý bảo Đông Phương Trữ Tâm cũng ngồi xuống.

Đông Phương Trữ Tâm chỉ có Tuyết Thiên Ngạo hắn có thể khi dễ nhưng người khác thì không thể, nhất là người liên quan đến hoàng huynh.

“Tuyết thân vương không phải đi săn thú sao? Thế nào lại nhanh trở lại như vậy?” Hoàng hậu có chút không hiểu hỏi, thật vất vả mượn cơ hội Tuyết Thiên Ngạo đi ra ngoài để tới tìm Đông Phương Trữ Tâm, dụ nàng tham gia yến hội ba ngày sau.

Tuyết Thiên Ngạo nhìn về phía hoàng hậu giọng mang uy hiếp “Thú nuôi nhốt, Bổn vương không có hứng thú, thật mất đi ý vị đi săn.”

Thú nuôi nhốt? Lời này ý tứ rất rõ ràng, không chỉ là nói con mồi hôm nay, càng nhiều hơn chính là nói Hoàng thượng cùng Hoàng hậu, bởi vì bọn họ chính là ở trong hoàng cung giống như người nuôi nhốt.

“Tuyết thân vương gia nói phải.” Đông Phương Phàm Tâm tức giận nghiến răng, nhưng lại không thể không giữ vững khí chất hoàng thất cao cao tại thượng.

Đối với Đông Phương Phàm Tâm, Tuyết Thiên Ngạo là vạn phần không thích, một nữ nhân giả bộ mềm yến ôn nhu, cũng chỉ có hoàng huynh mới chịu được cái loại nữ nhân giả dối này.

“Hoàng hậu nương nương, yến hội sinh nhật hoàng huynh ba ngày sau, Bổn vương sẽ cùng Vương phi tham gia, nếu như không có chuyện gì khác, thứ lỗi Bổn vương không tiễn.” Biết rõ là Hoàng thượng muốn mượn chuyện này nhục nhã mình, nhưng Tuyết Thiên Ngạo lại hoàn toàn không màng đến.

Hắn chán ghét Đông Phương Trữ Tâm, nhưng chán ghét Đông Phương Trữ Tâm là chuyện của hắn, người của Tuyết Thiên Ngạo hắn trừ hắn ra ai cũng không thể khi dễ, kể cả Hoàng thượng cũng không được.

“Khụ, khụ, vậy Bổn cung liền cáo lui.” Đông Phương Phàm Tâm có chút chật vật, khi ánh mắt bá đạo của Tuyết Thiên Ngạo hạ xuống, Đông Phương Phàm Tâm cảm giác hai chân mình như nhũn ra.

“Không tiễn.” Giọng nói lãnh ngạo cao cao tại thượng, Tuyết Thiên Ngạo quả thật là vương giả.

Đông Phương Phàm Tâm khí thế ngất trời đi tới, nhưng lại cụp đuôi rời đi, mắt không hề cam nhưng bây giờ cũng không làm gì được, chỉ có thể nghĩ kế trên yến hội ba ngày sau, tốt nhất phải nhục nhã Tuyết Thiên Ngạo cùng Đông Phương Trữ Tâm một phen .

Sau khi hoàng hậu rời đi, Tuyết Thiên Ngạo mới nhìn Đông Phương Trữ Tâm đang bình tĩnh ngồi một bên. “Nhớ, đừng khiến Bổn vương mất thể diện, nếu không ngươi hẳn biết cái giá khi chọc giận Bổn Vương”

“Vâng, Vương gia.” Đông Phương Trữ Tâm rất phối hợp nói, sau chuyện tỷ thí khúc Tâm Tình, nàng đã không thể tùy ý, Tuyết Thiên Ngạo nói một nàng không dám nói hai.

“Yến hội hoàng gia ba ngày sau, đừng để Bổn vương mất thể diện.” Lạnh lùng bỏ lại một câu, Tuyết Thiên Ngạo sải bước rời đi, đối với cuộc sống của Đông Phương Trữ Tâm ở Tường Hoa cung bị lãnh đạm như nào cũng không hỏi đến.

Ai… đợi Tuyết Thiên Ngạo rời đi, Đông Phương Trữ Tâm nặng nề thở dài, tại sao nàng một chút lựa chọn cũng không thể có, nàng không muốn tham gia cái yến hội gì gì đó chút nào, nàng một chút cũng không muốn lại bị người chỉ chỉ chỏ chỏ, nàng thật không muốn…

Chỉ là, bây giờ nàng đâu có quyền cự tuyệt, không phải sao? Không thể, hơn nữa Tuyết Thiên Ngạo bỏ lại một câu nói như vậy thực không thực tế.

Ba ngày chớp mắt đã đến, Đông Phương Trữ Tâm nhìn tủ quần áo trống không, có chút dở khóc dở cười, đúng dịp phụ làm khó vô thước chi xu*, nàng vốn chính là xấu nữ lại còn không có quần áo thích hợp mặc đi yến hội, đây không phải là thật mất mặt sao?

Hết cách, Đông Phương Trữ Tâm lấy ra y phục bình thường hay mặc thoáng thay đổi một cái, một thân bạch y chỉ thêu lục trúc tại vạt váy, tóc xõa dài sau lưng, chỉ cài một cây trúc trâm, đơn giản nhưng không mất đi tinh tế, giống như trúc tiên tử… nếu như không nhìn thấy má trái của nàng.

Chú thích:

*phụ làm khó vô thước chi xu: người phụ nữ đảm đang mấy cũng khó lòng thổi cơm khi không có gạo.

~~~~~~~~~
Edit: Viên Viên Tròn Tròn
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: