[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 26

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

26. Chịu nhục

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
“ Vương phi nương nương, mời.” Nhìn Đông Phương Trữ Tâm như vậy, Thạch Hổ sửng sốt, Vương phi thật có khí chất, bình thường chỉ cúi đầu không thấy được khí chất của nàng, giờ khắc này một thân bạch y nhẹ bước tới giống như tiên tử hạ phàm.

“Đa tạ.” Đông Phương Trữ Tâm từng bước từng bước đi, nếu đã biết rõ đi kết quả là phải chịu nhục thì nàng cũng không tránh né nữa, không thể sửa đổi kết cục vậy thì hãy dũng cảm tiếp nhận.

Đông Phương Trữ Tâm đi tới bên người Tuyết Thiên Ngạo, chào một cái, mà Tuyết Thiên Ngạo cũng cũng không nói gì khác, chỉ một câu “Đi thôi.”

Một trước một sau, nam tử áo đen khí chất bén nhọn giống như vương giả, bạch y nữ tử mờ ảo giống như tiên tử, từ phía sau lưng nhìn lại chính là một đôi thần tiên quyến lữ, để cho người ta hâm mộ ……

“Tuyết thân vương, Tuyết thân vương phi đến…” Yyến hội đã bắt đầu, Hoàng thượng cùng Hoàng hậu đã sớm tới, mà Tuyết thân vương chậm rãi tới muộn, Tuyết thân vương quả là rất lớn lối đi.

“Tuyết thân vương ? Ừm… Vương phi của hắn chính là xấu nữ Đông Phương Trữ Tâm nhỉ? ”

“Đúng nha, năm đó Tiên đế đích thân khâm điểm nàng là Hoàng hậu đó, nàng…”

Tuyết Thiên Ngạo cùng Đông Phương Trữ Tâm sánh vai bước vào, không ảnh bị ảnh hưởng chút nào bởi những lời bàn tán bên tai, những người này chỉ là tiểu nhân vật, chân chính đại nhân vật ở trước mặt.

“Thần đệ tham kiến Hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.” Tuyết Thiên Ngạo là người duy nhất trong Thiên Diệu hoàng triều thấy Hoàng thượng không phải quỳ.

Mà Đông Phương Trữ Tâm đi theo sau dĩ nhiên cũng không phải quỳ, ít nhất nàng là cho là như vậy, phu xướng phụ tùy nha…

“Miễn lễ…” Vung tay lên, Hoàng thượng bày ra bộ dáng huynh trưởng, đôi mắt nhìn Tuyết Thiên Ngạo chỉ có vui mừng, tựa như đang vì đệ đệ này mà kiêu ngạo.

Có lẽ, nếu như sinh ra ở nhà thường dân, Tuyết Thiên Mặc hắn sẽ vì có đệ đệ như vậy mà kiêu ngạo, nhưng thân ở hoàng thất thì không, có một đệ đệ ưu việt như thế chỉ khiến cho hắn lo sợ bất an.

“Tạ Hoàng thượng.” Tuyết Thiên Ngạo ngẩng đầu, đang chuẩn bị cùng Đông Phương Trữ Tâm trở lại mình chỗ ngồi, nhưng Hoàng thượng sẽ dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy sao? Câu trả lời chắc chắn là không…

“Vị này chính là Tuyết thân vương phi? Đệ muội của trẫm? ” Hoàng thượng chỉ chỉ Đông Phương Trữ Tâm đang đứng cạnh Tuyết Thiên Ngạo, rất đẹp, trên người có khí chất trong trẻo lạnh lùng, rất mê người… làm cho nam nhân có một loại xúc động muốn quỳ lạy, nhưng điều kiện tiên quyết là bên trái gương mặt đó không lộ ra.

“Tham kiến Hoàng thượng.” Đông Phương Trữ Tâm giống Tuyết Thiên Ngạo, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, đối với nam nhân thiếu chút nữa là thành chồng của nàng, nàng không có hứng thú chút nào, từ xưa hậu cung chính là phần mộ của nữ nhân, đối với việc không phải vào cung, người cao hứng nhất là nàng, nhưng điều kiện tiên quyết là mình không trở thành con cờ bị cưỡng chế gả đi.

“Đông Phương Trữ Tâm lớn mật, thấy trẫm cư nhiên không quỳ?” Hoàng thượng giọng nói trở nên vạn phần nghiêm nghị, ngoài mặt thì là tức giận vì Đông Phương Trữ Tâm, nhưng thực chất chính là muốn đánh vào mặt mũi Tuyết Thiên Ngạo.

Tuyết Thiên Ngạo thì sao? Hắn lại đứng qua một bên ra vẻ không liên quan đến mình, hắn nói với Đông Phương Trữ Tâm đừng để cho hắn mất thể diện, nếu như hôm nay Đông Phương Trữ Tâm quỳ xuống, vậy đôi chân của nàng cũng không cần lưu lại ……

“Hoàng thượng, thần phụ là Tuyết thân vương phi, mời Hoàng thượng chớ gọi sai.” Muốn cao ngạo, vậy thì cao ngạo đi. Hoàng thượng và Tuyết Thiên Ngạo giữa hai người nàng nhất định phải đắc tội một người. Mặc dù biết rõ Hoàng thượng quyền thế lớn hơn, nhưng Đông Phương Trữ Tâm hiểu, Tuyết Thiên Ngạo mới là không thể đắc tội .

“Lớn mật, ngươi dám nói trẫm sai.” Vỗ mạnh bàn cái bịch, Hoàng thượng thực sự rất tức giận.

“Hoàng thượng, thần phụ chẳng qua là nhắc nhở Hoàng thượng, thần phụ là được Hoàng thượng ban cho thành Tuyết thân vương phi, thần phụ đương nhiên là phu xướng phụ tùy… ”

Hoàng thượng đôi mắt thoáng đảo qua Đông Phương Trữ Tâm lại nhìn về về phía Tuyết Thiên Ngạo, không phải nói Đông Phương Trữ Tâm nhát gan, hèn yếu sợ chết sao? Hôm nay xem ra lời đồn đều là giả.

“Ha ha ha, hay cho một câu phu xướng phụ tùy, Thiên Ngạo ngồi xuống đi.”

Trận đầu đấu, Hoàng thượng thất bại nhỏ…

 

Lời gửi độc giả :

hôm nay một canh cuối cùng, mọi người chờ đợi nha…
~~~~~~~~~~
Edit: Viên Viên Tròn Tròn
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: