Trái chủ hãn phu – Chương 75

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 75: hai đường thẳng.

Hạng Tường mắt lạnh thoáng nhìn, trợ lý vội vàng cúi đầu, đổi một cách gọi,
“Ngài Hạng, ngài đến có việc gì không?”
Hạng Tường đem văn kiện cùng chi phiếu đưa cho trợ lý, ném ra một câu liền khởi động xe,
“Tôi muốn xuất ngoại nửa tháng, trong khoảng thời gian này Hạng Phi phỏng chừng sẽ về, nếu nó tìm tôi, cậu nói cho nó tôi đi công tác, đến tháng 8 mùa thu nó phải đi Đại học Stanford.”
“Vâng, ngài. . .” Trợ lý vừa há mồm, thân xe ngay lập tức đã vụt qua mặt anh.
“Ấy, ngài Hạng. . .” Trợ lý chạy vài bước, chẳng qua tốc độ xe của Hạng Tường chỉ tăng không giảm, hoàn toàn không ý dừng lại, trợ lý không thể làm gì khác hơn là nhỏ giọng lải nhải nốt câu về phía đuôi xe: “Ngài Tiêu tìm ngài.”
Mà lúc này, trong công ty đòi nợ Thế Thiên Hành, toàn bộ nhân viên đều tề tựu.
“Mau mau mau, IC, thẻ ID, toàn bộ trình lên cho trẫm, thẻ IC chính là thẻ để tiền lương của chúng ta!” Lữ Việt một tay chống nạnh, một tay chỉ vào một đám đàn ông, trông y như cái ấm nước, liên tiếp kêu gào.
“Đây là làm gì vậy?” Ngu Tư Ngôn một bên lên lầu lấy thẻ, một bên hỏi.
Lữ Việt thu lại chứng minh thư trước, nói:
“Mặt sau thẻ ngân hàng, vị trí người cầm thẻ, viết tên mình vào, dùng bút bi viết, đừng đến lúc lại bị mất chữ.”
Nói xong mới lắc lắc cổ, ngẩng đầu lên trả lời Ngu Tư Ngôn:
“Làm visa đó, anh cả.”
Ngu Tư Ngôn không nói gì, trái lại Đoạn Bối che ngực mở to mắt, hướng về phía Lữ Việt ồn ào,
“Làm visa sao lại cần thẻ ngân hàng!”
Lữ Việt khinh bỉ liếc Đoạn Bối, từng bước từng bước đi đến chỗ Đoạn Bối, trên khuôn mặt chậm rãi cong ra dáng cười ‘dịu dàng, thanh âm âm nhu đến rợn người,
“Tôi muốn đem thẻ ngân hàng chỉ có thể dùng ở quốc nội của các cậu, biến thành quét toàn cầu!”
Nói xong, anh kéo tay che trước ngực Đoạn Bối, từ túi áo trước ngực Đoạn Bối túm ra ví tiền, móc ra thẻ tiền lương, đem ví tiền mở ra chụp lên mặt Đoạn Bối.
Ngu Tư Ngôn cầm thẻ ngân hàng cùng chứng minh thư của mình từ trên lầu đi xuống, đưa cho Lữ Việt, đặc biệt lười biếng nói:
“Tôi không viết tên đâu, làm xong cái còn lại không tên chính là của tôi.”
Lữ Việt trừng Ngu Tư Ngôn, kỳ lạ là không nói cái gì, bởi vì anh nhớ thương không phải loại ‘việc nhỏ’ này,
“Chứng minh thư của Hạng Tường đâu?”
Vừa hỏi như vậy, Ngu Tư Ngôn đột nhiên nghĩ tới cái gì, búng tay một cái nói:
“À, đúng rồi, sáng nay lúc Hạng Tường đi có nói, anh ta không cần làm visa, anh ta có vi sa phù hợp 12 liên minh quốc tế, còn chưa quá hạn.”
Lữ Việt trăm nghìn loại tính toán bị một cái tát này của Hạng Tường vỗ cho thành cặn, nhất thời vẻ mặt mây đen, tâm tình không phấn chấn.
Ngu Tư Ngôn hiểu lầm loại tâm tình mặt trái này của Lữ Việt, vô cùng thông cảm khuyên bảo:
“Ai nha, anh đừng oán niệm như thế, người ta dù thế nào cũng từng có tiền, anh phải nghĩ thế này, anh ta hiện tại còn không có tiền bằng anh sao? Anh xem anh ta ngay cả thẻ ngân hàng cũng chẳng có!”
Lữ Việt đặc biệt không nói gì trợn trắng mắt, thu dọn đồ, buồn bã ỉu xìu đi làm việc.
Lữ Việt vừa đi, Ngu Tư Ngôn vỗ vỗ bàn, đem lực chú ý của mọi người tập trung đến chỗ mình, bắt đầu nói chuyện.
“Mọi người còn nhớ mấy cô nàng CLB tình yêu và hôn nhân hôm trước chúng ta liên hoan đụng phải không?”
Đoạn Bối yếu ớt toát ra một câu:
“Đau rát hôm trước của em nhắc nhở em phải thời thời khắc khắc ghi nhớ cô nàng kia.”
Ngu Tư Ngôn liếc nhìn cái đầu Đoạn Bối, không đành lòng nói:
“Cậu thẳng thắn cạo trọc đi, hiện tại nhìn y như bị chó gặm vậy.”
Đoạn Bối khóc không ra nước mắt nhìn Ngu Tư Ngôn,
“Anh Lữ nói, cạo trọc đi em sẽ giống quả cau bị nứt.”
“. . .”
Cả sảnh đường cười vang.
Ngu Tư Ngôn ho nhẹ hai tiếng, đem chủ đề chính kéo về.
“Quản lý của bọn họ, chính là cái cô tóc ngắn kia.”
“Phùng Hoan!” Thủ hạ trái lại nhớ kỹ rõ ràng hơn Ngu Tư Ngôn.
“Ặc. . . Hình như là kêu tên này, ai nha, mặc kệ cô ta kêu cái gì, dù sao cô ta nói với tôi, mời người công ty chúng ta gia nhập câu lạc bộ, mỗi năm đại khái 3 5 mươi nghìn hội phí, cái khác tôi không nhớ rõ, dù sao chính là, bảo chứng tìm được đối tượng cho mọi người, ai có hứng thú?”
“Em! Anh cả, em nha!” Đoạn Bối vừa nghe thấy ‘bảo chứng tìm được’ liền kích động giơ tay, đứng lên.
Ngu Tư Ngôn liếc xéo Đoạn Bối, đè tay Đoạn Bối,
“Rất tốt, bạn nhỏ Đoạn Bối mời ngồi, còn có ai?”
Đoạn Bối thẹn thùng, ngồi xuống trong tiếng phì cười của một đám đàn ông, nện mấy cú về phía anh em hai bên.
Quải Tử cười đem đường nhìn từ trên người Đoạn Bối chuyển qua khuôn mặt Ngu Tư Ngôn,
“Anh cả, phần lớn mọi người đều có hứng thú, 3 5 mươi nghìn là số ít, bọn em vẫn lấy ra được, then chốt là CLB kia có đáng tin hay không, tìm cho bọn em là loại người nào, trình tự của họ ra sao, phải làm khảo sát ra sao. . .”
Ngu Tư Ngôn nghe mà nhức đầu, nhanh chóng quát ngưng:
“Đình chỉ đình chỉ, đừng nói nữa, có hứng thú là tốt rồi, chuyện này giao cho cậu đi, tôi lập tức đem số điện thoại quản lý đưa cho cậu, sáng mai gọi một cú cho cô ta.”
Nói xong với Quải Tử, cậu lại lưu loát nói với những người khác:
“Ai hứng thú, vậy nói với Quải Tử, cậu ấy phụ trách đem tin tức tương quan hỏi cho rõ ràng, mấy người tìm cậu ta.”
Nói cậu lấy điện thoại di động đem số điện thoại Phùng Hoan gửi cho Quải Tử, nhắc nhở nói:
“Chuyện này mấy người nghìn vạn lần đừng nói cho Lữ Việt, bằng không mấy người đừng hòng được thanh tĩnh.”
“Đó là đương nhiên, bọn em còn chưa ngốc tới mức ấy.”
Ngu Tư Ngôn gật đầu, xoay người lên lầu, đi vài bước bậc thang, cậu dừng lại, quay đầu nhắc thêm một câu:
“Cũng đừng để Hạng Tường biết, hiện tại anh ta trắng tay, cuộc đời xuống dốc, thấy các cậu tìm vợ, phỏng chừng trong lòng cũng không chịu nổi.”
“Được, bọn em nhớ kỹ.”
Lúc Hạng Tường trở lại công ty, một đám đàn ông đang tụ thành một đoàn, đem Quải Tử vây ở trung tâm.
Đoạn Bối đứng ở ngoài nhất, víu lưng người trước mặt, hướng về phía Quải Tử kêu:
“Còn tôi nữa, cậu có ghi tôi không đấy? !”
Quải Tử không nhịn được nói:
“Ghi rồi, cậu không phải người đầu tiên đăng ký sao.”
“Tôi là nói cho anh cả, ai biết cậu có nhớ trong lòng hay không.”
Quải Tử chọc lại:
“Ai có thể không đem cậu nhớ trong lòng chứ, quả cau Tây Thi!”
Mọi người lại một trận cười vang.
“Mọi người đang làm gì vậy?” Hạng Tường cắt đứt tiếng cười bọn họ.
Một đám đán ông kỹ xảo diễn xuất kém tới cực điểm, đều quay đầu, mỗi người dáng cười đều cứng trên mặt, trong tròng mắt tràn đầy thất kinh. Loại thời khắc mấu chốt này, Quải Tử diễn xuất tốt lại bị đám thô lỗ này chắn phía sau.
Hạng Tường nhướng mày,
“Mấy người đang làm gì?”
Đoạn Bối khẩn trương thốt ra,
“Xem phim đen.”
(Vũ: khụ khụ khặc khặc, mấy tên này sao lại đáng yêu vậy chớ =))))
Quải Tử đem giấy tờ đóng dấu trong tay vỗ lên đầu Đoạn Bối một cái, đứng ở phía sau đoàn người nói với Hạng Tường:
“Anh đột nhiên nhảy ra, thiếu chút nữa hù chết người, bọn em đang nói chuyện đi du lịch.”
Hạng Tường sóng mắt vi diệu xoay chuyển, hất hất cằm với Đoạn Bối,
“Nhưng cậu ta vừa nói ‘Xem phim đen’.”
Quải Tử liếc Đoạn Bối,
“Mặc kệ cậu ta đi, anh không thấy đầu óc cậu ta có chuyện sao, bọn em đang báo danh thôi, dự định góp tiền mua 1 cái camera kỹ thuật số chụp ‘Cảnh đẹp bãi biển nguyên thủy’, anh có muốn tham gia không?”
Hạng Tường lẳng lặng nhìn chòng chọc Quải Tử vài giây, nháy mắt một cái, không mặn không nhạt nói:
“Tôi không có tiền, anh cả đâu?”
Quải Tử chỉa chỉa trên lầu.
Hạng Tường bước tiến trầm ổn lên lầu tìm Ngu Tư Ngôn.
. . .
Lữ Việt vừa đói vừa khát từ công ty du lịch trở lại, vừa vặn đúng lúc Ngu Tư Ngôn ăn cơm trưa, lập tức kéo ghế ngồi vào bên người Ngu Tư Ngôn,
“Thêm một đôi đũa đi.”
Ngu Tư Ngôn gắp bánh đúc đậu chua cay, quả đoán cự tuyệt,
“Không được, tự ra ngoài ăn.”
Lữ Việt gào to:
“Ông đây đội trời nắng mệt như một con chó như thế, cậu làm ông chủ một bữa cơm cũng không cho ăn!”
Ngu Tư Ngôn buông bát đũa, chuyển tay rót một cốc trà lạnh cho Lữ Việt,
“Tự anh gọi thức ăn ngoài đi, tôi trả tiền.”
Lữ Việt cái này không rõ.
“Cậu ở đây cơm nước nhiều như vậy, vốn ăn không hết, tôi thêm hai cái đũa là tiết kiệm giúp cậu, nghĩ rõ chưa!”
Ngu Tư Ngôn suy nghĩ một chút, thử lớn tiếng hô về phía bếp:
“Hạng Tường, Lữ Việt ăn cùng chúng ta, anh lấy thêm một bộ bát đũa tới.”
Hạng Tường cầm dao từ nhà bếp đi ra, sắc mặt vừa cứng vừa thối trừng mắt Lữ Việt,
“Không được!”
Ngu Tư Ngôn nghiêm mặt, quát Hạng Tường:
“Anh ta bận việc thay chúng ta cả buổi trưa, chạy một thân mồ hôi, thêm hai cái đũa có sao đâu? ! Nhanh đi!”
Trên khuôn mặt Hạng Tường trong nháy mắt biến mất hung ác, biểu tình suy sụp, u oán nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn nói:
“Cậu rõ ràng đáp ứng, tôi chỉ nấu cho mình cậu ăn.”
Kiểu mẫu ngôn tình này của Hạng Tường vừa xuất hiện, Ngu Tư Ngôn nhất thời nổi một thân da gà, giọng nói cũng mềm xuống,
“Không phải anh cũng làm nhiều đồ ăn như vậy sao, anh ta ăn không được bao nhiêu, anh không cần làm thêm, chúng ta chấp nhận một chút.”
Hạng Tường nột nột nói:
“Tính chất không giống nhau, rõ ràng đã nói rồi.”
Khóe miệng Ngu Tư Ngôn giật giật, Hạng Tường thẳng thắn cậu đã kiến thức tới.
“Lữ Việt, anh gọi đồ ăn ngoài đi.”
Lữ Việt khiếp sợ nhìn Ngu Tư Ngôn vùi đầu ăn, tức không có chỗ xả.
Được lắm, cậu thẳng, cậu ta cũng thẳng, hai người chính là hai đường thẳng, ông đây xem sau này hai người ai chịu được ai!
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: