[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 27

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

27. Sắc suy

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Yến tiệc sinh nhật Hoàng thượng tổ chức ở ven hồ, tiết mục chính là ăn ăn uống uống, người tới dự đều là thân tử đắc lực, chính là ý phần lớn người ngồi ở đây đều là người của Hoàng thượng, mà những thứ này thật sự là ưu thế lớn. Thuận theo ý hoàng thượng, Hoàng thượng không thích Tuyết Thiên Ngạo cùng Tuyết thân Vương phi, như vậy sẽ có nhiều kẻ không sợ chết mà đứng lên ra mặt, dĩ nhiên bọn họ chỉ dám nhằm vào Đông Phương Trữ Tâm, bởi vì Đông Phương Trữ Tâm không được Tuyết Thiên Ngạo sủng ái, chuyện này ai ai cũng biết.

“Tuyết thân vương phi, mẫu thân ngài là tài nữ nổi danh của Thiên Diệu hoàng triều, không biết Vương phi nương nương ngươi thì sao?”

Vừa lên tiếng là một nữ tử mặc áo hồng đào, nhìn vị trí của nàng cùng trang phục Đông Phương Trữ Tâm đoán nàng là phi tử của hoàng thượng, hơn nữa phẩm cấp không thấp, lúc này là cố ý cho mình khó coi.

Đông Phương Trữ Tâm buông đũa xuống, cầm khăn từ từ lau miệng, sau đó mới đáp trả.“Mẫu thân mất sớm, Trữ Tâm cái gì cũng không biết.”

“ A, Tuyết thân vương phi ngươi thông hiểu cái gì nha?” Nữ tử kia cố tình kinh ngạc hỏi, bộ dáng không thể nào tin được.

“Cầm kỳ thư họa một cái cũng không thông.” Nàng rất bình tĩnh trả lời.

“A, vậy ngươi không có tài, lại không có dung mạo, ở Tuyết thân vương phủ ngươi phải làm sao nha?” Nàng ta ngây thơ hỏi, thật giống như hài tử thiên chân vô tà, nhưng lời như vậy từ miệng một nữ nhân sống trong thâm cung, ý vị không cần nói cũng biết.

“Vương gia có tiết kiệm, nhưng tiền mời nhạc sĩ, hí tử vẫn phải có, muốn nghe cầm chỉ cần gọi nhạc sĩ, hí tử tới là được rồi.”

Nghe được lời của Đông Phương Trữ Tâm, Tuyết Thiên Ngạo nhẹ cầm ly lên nhấp một chút, không sai, là một nhân vật lợi hại, không chịu thua thiệt.

“Ngươi nói cái gì?” Nữ tử mặc xiêm y hồng đào tức giận, cư nhiên đem nữ tử tinh thông cầm kì thi họa so sánh cùng hí tử.

Đông Phương Trữ Tâm không trả lời ngay, mà là nhìn về phía Tuyết thân vương, “Vương gia, Trữ Tâm nói sai sao?”

“Không sai, Bổn vương muốn nghe đàn, tự có nhạc sĩ, hí tử.” Tuyết Thiên Ngạo để ly rượu trong tay xuống, nhìn về phía Hoàng thượng cùng nữ nhân tìm Đông Phương Trữ Tâm gây phiền toái.

“Quý phi nương nương, không biết còn có vấn đề sao?” Tuyết Thiên Ngạo không thừa nhận hắn đang giúp Đông Phương Trữ Tâm, hắn chẳng qua là phiền chán khi nghe đề tài không dinh dưỡng của đám nữ nhân này.

“Không có, không có, không sao… ” Bị Tuyết Thiên Ngạo trừng, quý phi kia bất giác lui về sau, đã không có khí thế muốn nhục nhã Đông Phương Trữ Tâm nữa.

Mắt thấy nữ nhân của mình thất bại, Hoàng thượng trong mắt thoáng qua một tia không vui, mà hoàng hậu Đông Phương Phàm Tâm ngồi bên cạnh lại thấy được, biết lúc này chính là thời điểm mình phải thể hiện.

“Tỷ tỷ, trong cung thái y y thuật bất phàm, mặt của ngươi có cần để Hoàng thượng hạ chỉ xem qua không? Tỷ tỷ ngươi không cần khách khí, nếu như ở nhà thường dân, Hoàng thượng cũng có thể coi như là muội phu của ngươi…” Người ta đau chỗ nào liền đạp chỗ đó, đây chính là Đông Phương Phàm Tâm.

Quả nhiên, nghe được lời của Đông Phương Phàm Tâm, Hoàng thượng sắc mặt lập tức thay đổi, khóe miệng khẽ cong lên ý cười, hôm nay hắn nhất định phải làm cho cái bản mặt không buồn không vui của hoàng đệ biến sắc, kiêu ngạo của Thiên Diệu hoàng triều cũng chỉ là một nam nhân.

“Hoàng hậu nói thật đúng, dù sao dung mạo nữ tử rất trọng yếu, Tuyết thân vương phi không cần khách khí.” Hoàng đệ, tức giận đi, nổi giận đi, chỉ có như vậy trẫm mới có cơ hội diệt ngươi.

Trẫm cũng không tin, nhiều lần nhắc tới dung mạo của Đông Phương Trữ Tâm gả cho ngươi mà ngươi cũng không tức giận, ngươi kiêu ngạo như vậy ta muốn xem ngươi làm sao chịu được sỉ nhục này.

“Đa tạ Hoàng thượng, đa tạ nương nương có ý tốt, cũng chỉ là gương mặt, nhìn sắc đoán người, vì sắc mà yêu, Tuyết thân vương không phải là người như vậy.” Khẽ ngẩng cao đầu, cao ngạo hướng Hoàng thượng cùng Hoàng hậu tuyên chiến, ngươi không nên khơi ra nỗi đau của ta, như vậy cũng đừng trách Đông Phương Trữ Tâm nàng.

“Ngươi… ”

Hoàng hậu cùng Hoàng thượng đồng loạt biến sắc, người ở chỗ này ai mà không biết Hoàng thượng cũng là bởi vì mặt của Đông Phương Trữ Tâm mà thay đổi cưới Đông Phương Phàm Tâm, đang muốn nổi giận lại nghĩ có chỗ không phải.

Một đám đại quan biết chuyện lập tức im miệng không dám tham gia, cuộc tranh đấu cứ như vậy mà khép lại trong yên lặng, mọi người lại tiếp tục ăn ăn uống uống…

~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: