Trái chủ hãn phu – Chương 76

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 76: ngủ trưa kinh hồn.


Lữ Việt tức giận ghé vào cùng chỗ với Ngu Tư Ngôn, đại Boss ăn cơm nhà khỏe mạnh thơm ngon, Lữ Việt anh lại chỉ được ăn thực phẩm rác rưởi dùng dầu trong cống ngầm nấu ra. Nghĩ vậy, Lữ Việt răng lợi vô cùng tốt, món rau cũng cắn ra được mùi máu.
Hạng Tường bưng món cuối cùng đi ra, đặt trước mặt Ngu Tư Ngôn, vươn tay:
“Còn băng dán cá nhân không?”
Ngu Tư Ngôn giương mắt nhìn ngón tay Hạng Tường đã quấn vài cái băng cá nhân, nhịn không được nói:
“Anh nói đao pháp của anh sao lại nát như vậy, thái thái liền cắt vào tay, lần sau cẩn thận một chút.”
Hạng Tường biểu tình mềm xuống,
“Đã lâu không đụng dao, ngượng tay, nấu thêm vài bữa sẽ quen.”
Ngu Tư Ngôn một lần nữa dấn thân vào sự nghiệp ăn cơm, miệng đầy cơm nước, hoàn chỉnh nói:
“Trong ngăn kéo của tôi còn mấy cái, tự anh lấy đi.”
Chờ Hạng Tường lên lầu, Lữ Việt híp mắt nhìn chằm chằm sườn mặt Ngu Tư Ngôn, nhỏ giọng chất vấn:
“Anh cả Ngu, cậu chừng nào thì quan tâm người như thế, vết thương nhỏ như vậy, còn ‘Cẩn thận một chút’ !”
Lữ Việt bĩu môi, quái thanh quái khí đem câu ‘Cẩn thận một chút’ rõ ràng nói thành phim Quỳnh Dao.
Ngu Tư Ngôn chán ghét nhìn Lữ Việt hóa yêu quái, cơm cũng có chút ăn không vô,
“Mẹ nó anh có thể nói cho đàng hoàng được không!”
Lữ Việt trừng Ngu Tư Ngôn, cầm đũa một chút một chút đâm cơm tẻ trong bát, trong miệng liên tiếp nhắc:
“Bất công, bất công, bất công. . .”
Ngu Tư Ngôn ăn mấy miếng cơm, thật sự là nghe không quen, ngẩng đầu lạnh lùng nói:
“Trái tim ông đây từ nhỏ chỉ mọc ở bên trái, trời sinh đã bất công, hơn nữa, tôi bảo anh ta cẩn thận một chút thì sao hả? Anh ta mới nấu vài bữa cơm đã đem bột thuốc trắng Vân Nam băng dán cá nhân dự phòng của ông đây dùng hết sạch, tôi nhắc anh ta một cái còn thành thiên vị? ! Anh chẳng hiểu ra sao ghen ghét cái gì, có phải đàn ông không vậy! Càng ngày càng mẹ nó y như đàn bà!”
Lữ Việt ôm một bụng tức, một tiếng “Đàn bà” của Ngu Tư Ngôn nhất thời chọc nổ người này.
“Đàn bà phải không, ông đây cho cậu xem ông đây có phải đàn bà không nhá!”
Nói xong, Lữ Việt nhảy dựng lên bắt đầu cởi quần áo!
Anh đem áo phông ngắn tay ném sang một bên, túm chặt tay Ngu Tư Ngôn dán lên ngực mình, đỏ mặt tía tai gào to,
“Cậu sờ xem, ông đây có phải không có ngực không hả!”
Ngu Tư Ngôn chưa từng thấy Lữ Việt phát giận như thế, bỗng nhiên thoáng cái sửng sốt, mờ mịt bị Lữ Việt lôi kéo.
“Anh làm gì vậy!”
Hạng Tường đứng ở cầu thang lầu hai, sắc mặt trầm đến dọa người, tròng mắt sắc lạnh thẳng lăng lăng khắc lên móng vuốt Lữ Việt.
Lữ Việt bị máu nóng xông não lập tức bị lạnh thấu tim.
Anh cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay dán lên ngực, nháy nháy mắt, chậm rãi dời tay Ngu Tư Ngôn ra, một lần nữa quay về bàn, sau đó cấp tốc nhặt lên áo, xoay người nhanh như chớp bỏ chạy.
Ngu Tư Ngôn nhìn bóng lưng Lữ Việt, khó hiểu quay đầu hỏi Hạng Tường:
“Anh ta chạy cái gì?”
Sắc mặt Hạng Tường không tốt, cũng không đáp lời Ngu Tư Ngôn, mặt băng bó xuống lầu ngồi vào bên người Ngu Tư Ngôn, bưng bát đũa, vừa ăn vừa hỏi:
“Hai người vừa rồi làm gì?”
Ngu Tư Ngôn đơn thuần đem biểu tình biến thành màu đen này của Hạng Tường lý giải thành chán ghét,
“Anh nghĩ đi đâu vậy, anh ta là động kinh hằng ngày thôi, tôi nói anh ta ‘Đàn bà’, anh ta liền tức điên, cấp bách chứng minh mình là thân đàn ông huyết khí phương cương.”
Vừa nói như thế, bản thân Ngu Tư Ngôn trái lại tiến thêm một bước suy xét,
“Phỏng chừng là bị anh bắt gặp nên cảm thấy mất mặt, chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.”
Hạng Tường một chữ không rên ăn mấy miếng cơm, hỏi:
“Vì sao cậu đột nhiên nói anh ta đàn bà?”
Ngu Tư Ngôn đều đã quên, cậu cắn đũa suy nghĩ một chút mới nhớ lại,
“À, là vì anh ta muốn ăn cùng chúng ta, anh lại không cho anh ấy thêm đôi đũa, tôi theo ý anh, không theo ý anh ta, trong lòng anh ta không thoải mái, mặc kệ anh ta đi, già mồm cãi láo y như con non mới được ăn sữa một lần vậy.”
Hạng Tường ngoài miệng nhấm nuốt, một hồi lâu mới nhẹ nhàng phun ra một chữ,
“Ồ. . .”
Cơm nước xong, Ngu Tư Ngôn như cũ ném đũa, lau miệng, bẹp dép trở về phòng ngủ trưa, lưu lại Hạng Tường một mình thu thập tàn cục.
Hạng Tường động tác rất nhanh, chưa đến vài cái liền rửa xong bát, trực tiếp quẹo vào phòng nghỉ của Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn còn chưa ngủ, đang cởi trần nằm trên giường cầm điện thoại di động chơi “Toàn dân bang bang bang”, cả gian nhà đều là tiếng mèo con kêu cực dễ thương, chẳng phù hợp hình tượng đàn ông chút nào.
“Làm sao vậy?”
Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm màn hình không chuyển mắt hỏi.
Hạng Tường lách qua quạt điện ầm ầm rung động, đá rơi xuống dép, ngủ thẳng bên người Ngu Tư Ngôn,
“Phòng tôi hiện tại bị nắng chiếu, tôi ngủ chỗ cậu một chút.”
Ngu Tư Ngôn bận đến mắt cùng tay đều không lấy ra được, chỉ có thể hất chân một chút một chút đá đầu gối Hạng Tường,
“Lăn xuống cho ông đây, ngủ sô pha.”
Hạng Tường vươn chân dài thoáng cái kẹp lấy cẳng chân của Ngu Tư Ngôn, chăm chú kẹp chặt, ngang ngược nói:
“Cậu rõ ràng có nửa cái giường trống, vì sao không cho tôi ngủ.”
Ngu Tư Ngôn dời mắt khỏi trò chơi, nghiêm mặt quát:
“Buông chân ra cho tôi!”
Hạng Tường đội khuôn mặt chính trực không hề có tạp niệm, “Thuần khiết” nói:
“Cậu nói rõ đi, không nói rõ tôi sẽ không buông!”
Nhiệt độ cơ thể Hạng Tường thấp, lại bị quạt thổi, Ngu Tư Ngôn chỉ cảm thấy cẳng chân nóng hầm hập được bọc một tầng da lạnh, tuy rằng trong lòng khó chịu, thế nhưng. . . Quả nhiên rất thoải mái.
“Bên đó của tôi là lưu cho vợ.” Cậu thuận miệng bịa một câu.
Người nói vô tâm, người nghe cố ý. Một câu này chọc ra, Hạng Tường trực tiếp nhắm mắt chết dí trên giường.
Ngu Tư Ngôn cho rằng Hạng Tường không tin,
“Tôi ngủ một mình quen rồi, không thích có người nằm bên.”
Hạng Tường từ từ nhắm hai mắt giả vờ mệt mỏi nói:
“Sau này cậu khẳng định có người nằm bên, tôi giúp cậu thói quen sớm.”
Nghe thanh âm buồn ngủ của Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn bất đắc dĩ hừ cười một tiếng, lấy tay khửu tay chọi cái trán Hạng Tường,
“Tôi có nên cảm ơn anh không.”
Hạng Tường uể oải đáp một câu:
“Không có chi, đều là việc nhỏ.”
Ngu Tư Ngôn cười mắng một câu, đạp đạp chân nhỏ bị quấn lên của mình, nói:
“Được rồi, tôi đồng ý cho anh ngủ ở đây rồi, mau buông cái chân lông của anh ra.”
Hạng Tường giả vờ vô ý thức cọ vài cái trên đùi Ngu Tư Ngôn, buông lỏng chân dài, sau đó tự nhiên lật người, ghé vào trên giường, im hơi lặng tiếng dán tới bên người Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn tranh thủ liếc Hạng Tường, vặn nhỏ âm lượng trò chơi, chế nhạo nghĩ:
Cái tên đầu gỗ này không chỉ tính tình cứng như rùa, ngay cả ngủ cũng giống rùa luôn.
Hạng Tường cố ý vô ý đem cánh tay bản thân kề sát eo Ngu Tư Ngôn, rất nhập trạng thái ngủ say.
Ngu Tư Ngôn chơi chơi, cúi đầu liếc nhìn cánh tay Hạng Tường, đường nhìn lại cấp tốc quay về màn hình di động, một lát sau, cậu lại nhìn Hạng Tường, nhíu nhíu mày, chơi tiếp, lại chơi vài phút, Ngu Tư Ngôn ấn tạm dừng.
Cậu duỗi cổ, khom lưng, cúi người tiến đến trước mặt Hạng Tường, ngừng thở, trái trái phải phải quan sát một hồi, sau đó nhẹ chân nhẹ tay giơ lên cánh tay Hạng Tường, chậm rãi đặt lên bụng mình.
Làn da lạnh lẽo vừa dán lên, trong nháy mắt giảm bớt một phần khô nóng, Ngu Tư Ngôn vẻ mặt thư sướng phun ra một hơi thở, mặt mày mỉm cười tựa ở đầu giường, một lần nữa cầm điện thoại di động, vui vẻ tiếp tục chơi.
Lúc này, Hạng Tường đang ngủ trong nháy mắt cong lên dáng cười đạt được mục đích.
Ngu Tư Ngôn vẫn chơi đến khi nghe tiếng mèo kêu đến buồn nôn, mới buông điện thoại phát nóng, đang giơ lên cánh tay Hạng Tường chuẩn bị nằm xuống, phòng Hạng Tường sát vách đột nhiên vang lên tiếng chuông điện thoại yếu ớt lại dồn dập.
Cậu có tật giật mình một tay ấn cánh tay Hạng Tường lên giường, cấp tốc nằm xuống, nhắm chặt mắt lại, phát sinh tiếng ngáy nặng nề.
Hạng Tường dán Ngu Tư Ngôn vốn đang thực sự an ổn ngủ, nhưng động tĩnh này của Ngu Tư Ngôn cộng thêm tiếng chuông di động, một chút liền khiến anh tỉnh lại.
Khuỷu tay vắng vẻ khiến Hạng Tường nhíu nhíu mày kiếm đen đặc.
Ngu Tư Ngôn mí mắt hé ra một cái khe lập tức bắt được biến hóa nhỏ bé trên mặt kia, quả đoán lấy thanh âm buồn ngủ mông lung đẩy đẩy Hạng Tường, dính lưỡi nói:
“Điện thoại của anh kìa, nhanh đi!”
Cậu giả bộ, tôi cũng giả bộ!
Hạng Tường vẻ mặt phiền chán giấc ngủ bị quấy rối, ngũ quan cương nghị nhăn thành một đoàn, củng củng Ngu Tư Ngôn, giả vờ tránh né tiếng chuông ầm ĩ, rất nhanh đem mặt vùi vào dưới nách Ngu Tư Ngôn, còn phun một hơi khí nóng vào lông nách. (=,=)
“Ừ. . . Kệ nó đi, phiền muốn chết.”
Ngu Tư Ngôn toàn thân giật nảy, da đầu trong nháy mắt nổ tung. Cậu mở choàng mắt, phản xạ có điều kiện một chiêu vô ảnh cước đá bay Hạng Tường xuống giường.
Hạng Tường mờ mịt từ trên mặt đất đứng lên, cau mày nghi hoặc gãi ót hỏi:
“Làm sao vậy?”
Ngu Tư Ngôn quát lên một tiếng lớn:
“Cút đi nhận điện thoại cho ông đây!”
(Vũ: Khặc khặc khặc ~~~)
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: