Trái chủ hãn phu – Chương 77

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 77: Hiện nguyên hình.


Hạng Tường chậm rì đi vào phòng mình, theo thanh âm tìm được điện thoại di động, không hề ngoài ý muốn thấy tên Tiêu Vĩ.
Anh đem tiếng chuông chuyển thành chế độ im lặng, tùy ý tên trên màn hình lóe ra, xoay người chuẩn bị quay về chỗ Ngu Tư Ngôn ngủ.
Nhưng đi vài bước, Hạng Tường dừng chân, quay đầu nhìn chằm chằm điện thoại di động trầm tư vài giây, một lần nữa quay lại, nhận điện thoại,
“Nói.” Hạng Tường không có tận lực hạ thấp âm lượng của mình.
Tiêu Vĩ âm dương quái khí tức giận mắng:
“Muốn tìm ngài thực sự là còn khó hơn cả tìm tổng thống.”
Hạng Tường không có một câu vô ích,
“Tìm tôi làm gì?”
“Không có việc thì không thể tìm cậu hả! Tôi nói cậu 1 2 tháng nay đều đang bận việc gì? Từ lúc sinh nhật Hạng Phi qua đi, ông đây ngay cả một sợi lông của cậu cũng không thấy, gọi điện thoại cũng không nhận, công ty cũng không có người, cậu là tới thâm sơn rừng già tu luyện, hay là đang bồ bịch ngoài không gian vậy?”
Hạng Tường đầu đuôi gốc ngọn nói:
“Tôi hiện tại đi làm ở công ty đòi nợ Thế Thiên Hành.”
Tiêu Vĩ bên kia hồi lâu không có âm thanh, Hạng Tường kiên trì chờ, qua một hồi, Tiêu Vĩ thở dốc một cái, hét lên:
“Cậu là nói, cậu bỏ lại cái sạp to đùng, một lòng chạy tới chỗ sẹo nhỏ nhà cậu tu luyện nghệ thuật làm chồng?”
Hạng Tường ngồi vào bên giường, không mặn không nhạt nói:
“Có thể nói như vậy.”
Tiêu Vĩ bạo một câu thô tục, nói:
“Tôi nói đầu óc cậu bị chó cắn hả, thằng nhóc kia nhà cậu, điển hình là một con lừa, cậu công khai quấn cậu ta như thế, cậu ta sẽ chỉ càng ngày càng cách xa cậu, cậu chọc phiền cậu ta, cậu ta giơ chân liền đá chết cậu, cậu bị ngu hả!”
Hạng Tường kéo mở quần đùi, liếc nhìn quần sịp đỏ như lửa, cong môi cười,
“Từ khi phá sản, tôi đi khắp nơi tìm việc, đáng tiếc người ta không cần tôi, tôi không có cách trả nợ cho Hiệp Tín. Cậu ấy là thay Hiệp Tín đến đòi nợ, xem tôi thích hợp công việc đòi nợ, liền nhận tôi, tôi bán nhà bán xe, trả nợ xong rồi, hiện tại sống rất tốt, bao ăn bao ở.”
Tiêu Vĩ không hổ là lão bánh quẩy từ nhỏ đã cấu kết với Hạng Tường, lập tức rõ ràng Hạng Tường dùng chiêu gì,
“Mẹ nó cậu dám làm thật! Cậu hiện tại là vững chắc, vậy sau đó thì sao? Sẹo nhỏ nhà cậu mà biết, cẩn thận cậu thành thái giám!”
Hạng Tường trong lòng có dự tính nói:
“Cậu yên tâm, trong lòng tôi đều biết, không có việc gì.”
Tiêu Vĩ hừ cười một tiếng, trêu ghẹo:
“Vậy cậu chuẩn bị kéo dài chiến tuyến đến khi nào? Cậu hồ đồ như thế, ông già nhà cậu còn không tức điên.”
Hạng Tường giấu diếm thâm ý nói:
“Cậu có thể hỗ trợ thì tốt, công ty bọn tôi có một luật sư, Lữ Việt, lực tác dụng của anh ta cũng không nhỏ.”
Tiêu Vĩ gian nịnh nở nụ cười,
“Giúp cậu đương nhiên được, chỉ là cậu nhớ cậu nợ tôi một lần, sau đó phải trả đấy! Tôi lập tức phái người tra, cậu xem cậu chừng nào thì dẫn người tới cho tôi.”
Ánh mắt Hạng Tường trầm đến mức thấy không rõ tâm tư, tà tứ nhe răng cười nói:
“Ngày mai!”
Nói chuyện điện thoại xong, Hạng Tường trở về phòng Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn bị Hạng Tường ầm ĩ một trận như thế, triệt để không còn buồn ngủ, đang mở TV xem đấu bóng, thấy Hạng Tường tiến đến, cậu đem âm lượng mở to hơn, tùy ý hỏi một câu:
“Lần đầu tiên tôi thấy điện thoại di động của anh kêu.”
Hạng Tường rót một cốc nước,
“Ừ, bạn, hỏi một chút tình hình gần đây của tôi.”
Ngu Tư Ngôn liếc Hạng Tường, hừ lạnh nói:
“Anh có thể ngốc hơn được không? Còn bạn, lúc anh gặp chuyện anh ta ở đâu hả, anh hiện tại vừa mới làm xong việc này, anh ta liền gọi điện thoại tới, mẹ nó đây không phải bỏ đá xuống giếng thì là gì? Rõ ràng là tới chế nhạo anh!”
Hạng Tường uống ngụm nước, không có quá mức che chở, mà là đúng trọng tâm nói:
“Tôi không nói cho cậu ấy, cậu ấy vẫn luôn nghĩ tôi không có nợ nần, hôm nay đi tìm tôi phát hiện tôi bán nhà, vậy nên mới gọi điện thoại tới hỏi.”
Ngu Tư Ngôn có chút tin, cũng có chút không tin, dù sao xã hội thượng lưu, không có gì thật tình, chế giễu trái lại một xấp dầy.
Hạng Tường ngồi vào sô pha, xem đấu bóng, thờ ơ nói:
“Cậu ấy bảo tôi đến chỗ cậu ấy làm, tôi không đồng ý, vậy nên cậu ấy dự định đem nợ nần chỗ cậu ấy đều bao cho công ty chúng ta làm.”
Nói đến công tác kiếm tiền, Ngu Tư Ngôn ngồi thẳng, tắt tiếng TV, nghiêm túc hỏi:
“Anh ta là ai anh rốt cuộc có biết rõ không? Sẽ không là cố ý lừa anh chứ!”
Hạng Tường xoay mặt nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn nói:
“Cậu ấy là bạn từ nhỏ, cùng tôi mặc quần yếm lớn lên, cũng là bạn duy nhất của tôi.”
Ngu Tư Ngôn nhìn kiên định trên khuôn mặt Hạng Tường, dời mắt, như có như không nhắc tới một câu:
“Từ nhỏ thì sao chứ, lòng người cách cái bụng, người một nhà còn nhìn không rõ, huống chi là người ngoài.”
Hạng Tường híp mắt lại, thật sâu nhìn sườn mặt căng cứng của Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn liếc liếc mắt, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Hạng Tường, cậu lập tức rút đi đường nhìn, một lần nữa mở tiếng TV, nhìn chằm chằm màn hình TV nói:
“Nếu anh tin anh ta như thế, vậy đi nghe ngóng một chút, có tiền ai không kiếm mới là đồ ngốc.”
Hạng Tường cũng đem con mắt hướng về màn hình TV, ung dung đáp ứng nói:
“Ừ, tôi ngày mai đi.”
Hai người trầm mặc xem TV một hồi, Ngu Tư Ngôn đột nhiên mở miệng nói:
“Trước đừng để Lữ Việt biết chuyện này, anh ta là cái tên cần tiền không cần mạng, biết có thể kiếm tiền, phỏng chừng bảo bán anh anh ta cũng làm.”
Hạng Tường sang sảng cười với Ngu Tư Ngôn,
“Tôi biết rồi.”
. . .
“Anh Lữ, số điện thoại lần trước anh đưa cho em vừa có một cuộc gọi đến.”
Lữ Việt nhất thời tinh thần tỉnh táo, hưng phấn xé tan mặt nạ giữ ẩm trên mặt, lớn tiếng hỏi:
“Thực sự? Lúc nào?”
“Vừa nãy, em vừa thấy tin tức liền lập tức báo cho anh.”
Lữ Việt bóp chặt mặt nạ trong tay, vắt ra một tay tinh dầu,
“Gọi từ đâu? Gọi bao lâu?”
Người bên kia đè thấp thanh âm nói:
“Gọi khoảng 3 phút, chẳng qua là số di động riêng, dãy số đặc biệt trâu bò, 66658885, em nghĩ anh gọi 114 cũng có thể tra được.”
Lữ Việt hưng phấn đến lỗ chân lông mở rộng,
“Cảm ơn, có thời gian tôi tới đáp lễ cậu.”
“Anh Lữ, xem anh nói kìa, quản lý tới, em treo máy trước.”
Treo điện thoại, Lữ Việt tâm tình kích động tùy tiện cọ tinh dầu trên móng vuốt lên quần áo, ngay lập tức gọi 114.
“Giúp tôi tra một dãy số, 66658885.”
Đợi một hồi, Lữ Việt chiếm được đáp án —— câu lạc bộ Mị Ảnh Trùng Khánh!
Lữ Việt nắm chặt điện thoại di động trong tay, trong mắt ánh vàng chói sáng, Hạng Tường!
. . .
Buổi tối phủ xuống, cho đến nửa đêm, Lữ Việt còn đang hưng phấn trằn trọc trên giường, đồng dạng, Hạng Tường cũng tựa bên cửa sổ, ném tàn thuốc đầy đất, chỉ có Ngu Tư Ngôn ngủ đến ngọt ngào.
Hạng Tường hút hết một bao thuốc, cặp lông mày càng nhăn càng sâu, câu Ngu Tư Ngôn vô tình nói lúc chiều thủy chung quay quanh trong lòng anh, khiến cả trái tim thít chặt.
Ấn tắt tàn thuốc cuối cùng, anh nhấc chân ra khỏi phòng, đi phòng làm việc của Ngu Tư Ngôn.
Nhưng Ngu Tư Ngôn ăn một lần đắng thêm một lần khôn, khóa chặt cửa phòng làm việc.
Hạng Tường không cạy khóa, mà là về phòng mình.
Anh và Ngu Tư Ngôn chỉ cách nhau một mặt tường không cách âm, đầu giường hai bên cũng đối diện nhau.
Hạng Tường đối mặt với bức tường trắng, ngồi xếp bằng ở đầu giường, ngón tay có tiết tấu gõ mặt tường 3 cái, sau đó liên tiếp gọi 3 tiếng:
“Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn.”
Lại gõ 3 cái, kêu 3 tiếng.
Lại 3 cái, lại 3 tiếng.
Dằn vặt gần 7 8 phút sau, đột nhiên, mặt tường bên kia vang lên 1 tiếng, bụi tường đều bị giũ xuống.
Hạng Tường không bị dọa, mà là vô cùng cao hứng bừng bừng ồn ào về phía tường:
“Ngôn Ngôn, cậu tỉnh rồi, chúng ta tới nói chuyện phiếm đi!”
Đợi nửa phút sau, đối diện một chút động tĩnh cũng không có, Hạng Tường lại bắt đầu giống như đòi mạng gõ mặt tường, lặp lại như vừa rồi, liên tiếp hô hoán:
“Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn, Ngôn Ngôn. . .”
Chỉ nghe trong phòng Ngu Tư Ngôn một trận tiếng ván giường ‘Kót két’ táo bạo, ngay sau đó là bước chân “Rầm rầm rầm” như sấm, 3 cánh cửa bị cáu gắt đá văng, Ngu Tư Ngôn cầm theo vỉ đập ruồi vọt tới trước mặt Hạng Tường, hai lời chưa nói, bốp chát một trận cuồng đánh.
“Ông đây cho con rùa nhà mi động kinh! Quất chết con rùa nhà mi!”
Vỉ đập ruồi tự chế của Ngu Tư Ngôn, chất lượng vô cùng tốt, đánh ra thanh âm vô cùng vang dội.
Hạng Tường một bên né tránh, một bên chấp nhất nói:
“Ngôn Ngôn, vì sao buổi chiều cậu nói như thế? Có phải trong nhà có ai đó từng thương tổn cậu không? Vì sao cậu chán ghét Las Vegas như thế? Cậu nhỏ như vậy, sao lại mở công ty đòi nợ? Ngôn Ngôn, cậu không nói cho tôi, nghi vấn trong lòng tôi chỉ có thể càng tụ càng nhiều, trong lòng có chuyện tôi liền ngủ không được, chúng ta tâm sự đi. . .”
Đầu Ngu Tư Ngôn gần như sắp nổ, một chiêu hổ vồ đè Hạng Tường nằm sấp lên giường, lại một tay nhanh chuẩn vững ác chém vào gáy Hạng Tường!
Thế giới lập tức bình yên. . .
“Mẹ nó!” Ngu Tư Ngôn nhắm ngay gáy Hạng Tường vỗ một cái, đứng lên, đạp Hạng Tường hai cước, mang theo vỉ đập ruồi trở về phòng.
“MLGB, cùng một đức hạnh với lão yêu quái Lữ Việt kia, mẹ nó đến đêm liền hiện nguyên hình.”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: