Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 27

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

27 Ái ý triền miên (H)

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com

Quái vật khổng lồ này của Cẩm Căng sao có thể đi vào hậu huyệt của ta chứ, ta rất sợ bị hắn làm đau. Vì lẽ đó lối vào vẫn đóng chặt, Cẩm Lăng cũng không dám tùy tiện cứng ngắc nhét vào.

“Phong nhi, đừng sợ, ta sẽ không làm ngươi đau ~” Cẩm Lăng an ủi ta, tỉ mỉ hôn ta từ mặt kéo dài đến toàn thân, một tay đỡ lấy eo ta, một tay khác xoa nắn phân thân ta, tận lực giúp ta thả lỏng.

Sao có thể không sợ. . . Ngươi lớn như thế. . . Ta nhất định sẽ bị thương. . . 5555555. . . Hơn nữa. . . . . .

“Ngươi. . . Ngươi không phải là cùng Ngọc Hàn cùng nhau. . . Ân ~~” Cẩm Lăng khẽ gảy dục vọng của ta.

Nụ hôn của hắn lại đi tới bên tai ta, “Ai nói cho ngươi ta vàThái Phó cùng nhau ?”

Tên ngốc chết tiệt, đã để phân thân thủ sẵn ở lối vào phía sau của ta rồi.

“Nhưng là. . . Có thể. . . A!” Hắn cố thăm dò tiến vào thân thể ta, nhưng ta còn chưa hoàn toàn mở ra, nên hắn căn bản không xông vào được.

“Phong nhi, Phong nhi, ngươi nghĩ dằn vặt ta đến chết sao!” Cẩm Lăng có chút gấp gáp xoa bóp lên mông ta, “Từ khi ta đuổi ngươi khỏi Minh Nguyệt Xuân đã hơn một tháng không nhìn thấy ngươi, thật vất vả nhìn thấy ngươi, ngươi còn nói cái gì mà không muốn ta làm người thứ ba, hại ta mất ngủ một đêm, hiện tại chính mình nằm ở trên giường tự an ủi, lại không chịu để ta hảo hảo yêu ngươi. . . Ngươi đến cùng muốn ra sao? Ngươi đến cùng muốn thế nào mới nguyện ý chúng ta cùng nhau?!”

Ta chăm chú nhìn ánh mắt gấp gáp mà lại si mê của Cẩm Lăng, đẹp quá, hắn đang vì ta điên cuồng.

Ta đưa tay nâng lên mặt hắn, tinh tế sờ, hắn cũng nhìn thẳng ta, “Ta. . . Ta còn tưởng ngươi cùng Ngọc Hàn. . . Có điều, Cẩm Lăng, ngươi thật sự thích ta sao? Thật sự sao? Ta. . . Ta còn không có đẹp bằng ngươi. . .” Cảm giác khá giống đang nằm mơ. . . Hắn đang cầu xin ta cùng hắn kết thân, hình như là ý này đi. . .

Cẩm Lăng tách mở mông ta, hai tay bao phủ lấy ta, trầm mê sờ soạng khắp người ta, từ tính thanh âm vang lên, “Từ lần đầu tiên tại Minh Nguyệt Xuân nhìn thấy ngươi, ta chưa từng rời mắt! Phong nhi, ngươi chẳng lẽ còn không có phát hiện ta đều vì ngươi mà mất đi lý trí sao?”

. . . . . . Hoàn toàn không có phát hiện. . . . . .

“Phong nhi, ngươi thích ta không? Thích ở bên ta không?”

Ta chưa từng được người mình thích thổ lộ, không ngờ lại vui sướng như vậy. Trong một khoảnh khắc, ta đã rất muốn khóc. . .Thật may là Cẩm Lăng. . . Cũng còn may là Cẩm Lăng, nếu là như Phượng Lưu cái lần kia ta khéo lại bệnh ba ngày ba đêm mất.

Cẩm Lăng ngón tay lướt qua tóc ta, dường như tuyên thệ đặt lên môi của ta, dịu dàng hôn, vô hạn lặp lại hắn đối với ta si mê, ta dùng hết tất cả kỹ thuật hôn hôn lại hắn, muốn nói cho hắn ta cũng rất yêu thích ngươi, phi thường yêu thích! Hảo hảo yêu ta, Cẩm Lăng!

Thân thể tự động vì hắn mở ra, nhiều lúc nếu cả người duy trì nhất trí, rất nhiều vấn đề sẽ giải quyết dễ dàng.

Cẩm Lăng tiến quân thần tốc, tuy rằng vẫn là rất đau, dù sao ngón tay cùng hắn phân thân độ lớn chênh lệch không phải ít, ta còn phải tận lực mở ra thân thể tiếp nhận hắn. Ta cảm thấy đó là ‘yêu’ của Cẩm Lăng đối với ta.

Nhiệt độ phân thân của Cẩm lăng nóng phát sợ, vừa lúc tiến vào ta không kịp khống chế, vừa căng thẳng, bên trong chăm chú hút lấy hắn, Cẩm Lăng kêu rên, muốn động lại không thể động. Hắn ngược lại xoa nắn phân thân của ta, giúp ta thả lỏng, đầu lưỡi như con rắn nhỏ liếm khắp toàn thân ta, hai tay nâng đỡ eo ta tận lực giúp ta giảm bớt áp lực. Khi ta cảm thấy dần dần thích ứng, hai tay ôm lấy cổ của hắn, “Có thể rồi, Cẩm Lăng. . .” Chân cũng quấn lấy eo của hắn.

Hắn được ta ngầm đồng ý, bắt đầu điên cuồng đưa đẩy, ta không ngờ hắn lại hung mãnh như vậy, kêu to chậm một chút, nhưng hắn không nghe.

“Phong nhi, Phong nhi, Phong nhi, ngươi là của ta! Ngươi là của ta!” Cẩm Lăng một bên đưa đẩy một bên rống to, ta nghĩ hắn khả năng là nhịn quá lâu rồi, không khống chế được chính mình. Nếu đã vô lực ngăn cản, chỉ có thể chấp nhận hắn thôi. Chỉ là hậu huyệt truyền đến từng trận đau đớn làm ta cau mày, phải cắn môi dưới để không kêu ra tiếng, sợ hắn lo lắng.

Cẩm lăng nhận ra được ta không khỏe, hơi chậm một chút, thở gấp nói: “Phong nhi, ta. . . Ta không khống chế được chính mình. . . Ta hiện tại chỉ nghĩ. . . muốn chiếm lấy ngươi. . . Nếu là đau, ngươi phải nói cho ta. . .”

Ta khẽ gật đầu, thế nhưng phân thân của Cẩm Lăng thực sự quá lớn, hơn nữa cứ ra ra vào vào như vậy sao có thể không đau! Ta tận lực đem mặt chôn vào trong chăn, không để hắn phát hiện ta đã đau phát khóc rồi.

Cẩm Lăng đột nhiên chạm tới điểm mẫn cảm của ta, thân thể ta lần thứ hai cong lên. Hắn cũng không thỏa mãn, dùng sức hướng điểm đó của ta tiếp tục va chạm, ta không nhịn được hắn khiêu khích rên rỉ ra tiếng. Mặt cũng không tự giác chui ra khỏi chăn.

Cẩm Lăng liếm đi nước mắt trên mặt ta, sau đó khẽ liếm lông mi, cảm giác trên mắt ẩm ướt, ngứa ngứa. Hơi chút dừng lại, lại tiếp tục mãnh liệt va chạm, khiến ta không thể không cong người lên phối hợp với hắn, hai chân cũng quấn chặt eo hắn.

“Ân, Cẩm Lăng ~ Cẩm Lăng ~” Hắn chỉ là từng ngụm từng ngụm thở dốc, thi thoảng hôn hôn ta. Ta cũng sắp không chịu nổi.

“Cẩm Lăng, ta. . . Ta sắp. . . Không được rồi. . .” Bởi vì điểm mẫn cảm không ngừng bị xung kích, đỉnh phân thân của ta đã hạ xuống giọt lệ, ta sắp đạt cao trào.

Cẩm Lăng đưa tay nắm chặt gốc phân thân của ta, “Chờ… một chút. . . Chúng ta cùng nhau. . .”

Cao trào bị ngăn cản, ta không an phận vặn vẹo vòng eo, Cẩm Lăng cười khẽ, gian xảo liếm đi giọt nước trên đỉnh…

“Chờ một chút. . .”

Hắn lần thứ hai dùng sức đâm chọc, mang đến một làn sóng vui sướng mới mẻ. Đồng thời càng ngày càng hung mãnh, ở một lần va chạm cuối cùng, ta cảm thấy hai quả cầu thịt thịt của hắn cũng đã đâm cả vào mông ta rồi.

Hắn ở trong cơ thể ta bắn ra, đồng thời cũng buông phân thân của ta, ta lại trong tay hắn tiết một phen.

Hoan ái qua đi, Cẩm Lăng cũng không lập tức lui ra, chỉ ngừng ở ngực của ta thở dốc. Ta thì mệt muốn chết, lăn ra bất tỉnh, ngoại trừ hô hấp, hiện tại ta đã không động đậy nổi.

Cẩm Lăng lại lấn tới, điên cuồng ngậm môi ta, gặm cắn đầu lưỡi ta, miệng của ta khẳng định sưng…

“Ân ~” Trong miệng tràn ra rên rỉ, hạ thân cũng run rẩy một hồi, ai biết cái đó của Cẩm Lăng đang ở bên trong lại bắt đầu cứng lên. . . Ta kêu lên sợ hãi, muốn hắn lui ra ngoài, hắn không chịu, lại cuốn lấy ta đâm đâm chọc chọc lên.

Ta ở lần thứ ba đạt đến cao trào liền hôn mê luôn. Cảm thấy thân thể đã không còn là của mình nữa rồi.

Mơ mơ hồ hồ tỉnh lại phát hiện sắc trời đã tối, trong phòng rất mờ, ta hơi hơi nhúc nhích một chút, phát hiện mình còn đang nằm trong ngực Cẩm Lăng ngủ. Hắn vẫn chưa có tỉnh lại.

Ta chỉ có thể trong bóng tối mờ mịt cẩn thận thưởng thức khuôn mặt hắn, khuôn mặt hoàn mỹ như vậy, lại đã thuộc về ta.

Đưa tay xoa xoa gò má hắn, ta lần đầu chủ động hôn cẩm lăng. Vốn dĩ hắn còn ngủ đi, sẽ không phát hiện, ai biết hắn lại hôn đáp lại ta, hại ta đỏ mặt một mảng lớn.

“Tỉnh từ lúc nào?” 5555, bị người phát hiện ta hôn trộm. . .

“Lúc ngươi tỉnh ta liền tỉnh rồi.” Cẩm Lăng thanh âm khàn khàn.

Có chút bất mãn chọc chọc ngực hắn, “Tỉnh rồi còn giả bộ ngủ. . .”

Hắn cười ra tiếng, “Nếu không giả bộ ngủ, sao có thể biết ngươi còn chưa có ăn no a.”

Không muốn làm tiếp, ta cả người đều nhũn hết rồi. . .”Ta no rồi. . . Ta rất no rồi. . . Không cần lại đút. . .” Khoan đã, có vẻ giống ta cho ngươi ăn hơn là ngươi cho ta ăn ấy nhỉ…

Cẩm Lăng xoa xoa lưng ta, thân thể run rẩy, hắn dám cười.

“Thật sự no rồi? Cũng đừng ở sau lưng ta tự giải quyết nữa a ~”

Chết tiệt, đã nói tới chuyện này, ta nhất định phải nói rõ ràng!

“Chuyện không liên quan đến ta, là tại huân hương! Ngân Tuyết lại đây cho ta bắt mạch, điểm huân hương, ai biết trong hương này lại có xuân dược chứ!”

Cẩm Lăng dừng cười, “Ngân Tuyết thì sao?”

“Hắn thấy chết mà không cứu còn chạy biến. . . . . . 55555555” Giả khóc một hồi. . .

“May cho hắn là hắn chạy, nếu hắn dám chạm ngươi, ta cho hắn cả đời bất lực!” Trong phòng quá tối, nhìn không rõ vẻ mặt Cẩm Lăng.

Cẩm Lăng bảo bảo tính chiếm hữu thật mạnh nha. . . Ta khờ ngốc cười.

 

Hết chương 27.

Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: