Trái chủ hãn phu – Chương 78

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 78: Dẫn tới gặp mặt.


Mùa hè buổi sáng nắng lên rất sớm, trời vừa mới sáng, Lữ Việt liền đeo vành mắt đen xì đi tới công ty, lúc này, cửa trước công ty vẫn đang khóa.
Anh đứng trước cửa thủy tinh nhìn xung quanh một chút, do dự một hồi, xoay người vòng tới cửa sau.
Cửa sau là cửa chống trộm, lúc mở động tĩnh không lớn bằng cửa chính, Lữ Việt dự định thần không biết quỷ không hay lẻn vào trong.
Anh rón ra rón rén mở cửa đóng cửa, sau đó trộm hề hề ngẩng đầu quan sát tình huống lầu hai một chút, xác nhận không ai phát hiện, lúc này mới kiễng đầu ngón chân, y như chuột nhảy lên phòng làm việc của mình.
Đi qua trước cửa phòng Ngu Tư Ngôn, anh cẩn thận thở dài một hơi, nhìn cửa phòng làm việc của mình bước một bước dài.
Đột nhiên cửa phòng phía sau mạnh mở, Lữ Việt không kịp quay đầu, cả người đã bị xách lên, gắt gao ấn ở trên tường, mắt lóa chỉ thấy một quả đấm thép khớp xương rõ ràng thẳng hướng về mặt anh.
“Đừng đánh đừng đánh! Là tôi! Cậu nhìn rõ ràng! Là tôi, Lữ Việt!”
Lữ Việt hai tay ôm đầu, kinh khủng vạn phần gầm rú.
Nghe thanh âm quen thuộc, Ngu Tư Ngôn nhất thời co rụt con ngươi, nắm tay đấm ra miễn cưỡng chuyển hướng, hung hăng đấm lên trên tường, cậu buông tay ấn Lữ Việt, lui về phía sau một bước, nhíu mày trách mắng:
“Anh có bệnh à, vào công ty mà y như kẻ trộm, hàng lang này tối như thế, anh vừa rồi mà kêu chậm nửa giây, hôm nay cái mặt này liền thành cái bánh.”
Lữ Việt thở phì phì kéo áo bị túm nhăn vài cái, lấy tay bật đèn hàng lang, tức giận nói:
“Tôi không phải sợ đánh thức các cậu sao!”
Ngu Tư Ngôn nhìn thoáng qua khuôn mặt bánh bao của Lữ Việt, cũng không quở trách gì thêm, liền hỏi:
“Anh đến công ty sớm như vậy làm gì?”
Lữ Việt méo mồm,
“Tôi không ngủ được.”
Ngu Tư Ngôn nghe lời quen thuộc này, lập tức biểu tình lạnh tanh, quay đầu vào phòng làm việc của mình, nặng nề đóng cửa lại, lập tức khóa trái.
Lữ Việt chẳng hiểu ra sao nhìn chằm chằm ván cửa chớp chớp mắt, tôi không ngủ được cậu trốn cái gì!
Đem đường nhìn từ trên cửa Ngu Tư Ngôn chuyển qua một cánh cửa khác gần trong gang tấc, Lữ Việt có chút bồn chồn.
Động tĩnh lớn như vậy, Hạng Tường sao một chút phản ứng cũng không có!
Nghĩ đến một loại khả năng, Lữ Việt nhất thời kinh hãi.
Chẳng lẽ Hạng Tường thừa dịp Ngu Tư Ngôn ngủ, buổi tối chuồn ra ngoài, lại dự định sáng sớm chuồn về?
Càng nghĩ càng cảm thấy loại khả năng cực lớn, Lữ Việt nâng tay chuẩn bị vặn mở cửa phòng Hạng Tường, thế nhưng nắm lên cửa rồi, Lữ Việt chần chờ.
Lỡ mình đi vào, Hạng Tường ở trong phòng thì sao? Nói đi nhầm phòng? Không được, lấy cái đầu của Hạng Tường, cậu ta tuyệt đối hoài nghi. . .
Linh cơ khẽ động, Lữ Việt xoay người chạy chậm xuống lầu, tiến vào buồng vệ sinh tầng 1, đinh đinh đang đang vài phút sau, lại hoả tốc chạy lên lầu, liên tục gõ cửa phòng Ngu Tư Ngôn, lớn tiếng ồn ào:
“Ngu Tư Ngôn, cho tôi mượn buồng tắm đứng của cậu dùng một lát, vòi hoa sen dưới lầu hỏng rồi.”
Tiếng bước chân từ trong phòng Ngu Tư Ngôn truyền đến, từ xa tới gần, cửa phòng làm việc lần thứ hai mở ra,
“Anh không thể nhịn, chờ tôi tỉnh ngủ nói sau à.”
Lữ Việt nhìn chằm chằm cửa phòng Hạng Tường nhíu mày.
Ngu Tư Ngôn nhìn Lữ Việt phân tâm, không nhịn được giục nói:
“Rốt cuộc có vào hay không!”
“À, tới đây.” Lữ Việt trong lòng chìm xuống, liên quan bước chân cũng trầm trọng vài phần.
Ngu Tư Ngôn ngáp một cái, không nhìn Lữ Việt lằng nhà lằng nhằng đằng sau, tự bước chân dài trở lại phòng nghỉ, nhưng đi vào, Ngu Tư Ngôn liền nổi giận.
“Anh vào từ lúc nào?” Ngu Tư Ngôn đi tới trước mặt Hạng Tường, giật lấy tờ báo trong tay anh.
Hạng Tường giơ lên khuôn mặt, nhìn thoáng qua Ngu Tư Ngôn lại liếc liếc Lữ Việt.
“Anh ta đánh thức tôi.”
“Đánh thức anh chạy tới chỗ tôi làm gì? Còn trèo cửa sổ, anh là vượn người phiên bản thành thị à!”
Hạng Tường chậm rì rì hít một ngụm khói thuốc, nhàn nhạt nói:
“Tôi không muốn đối mặt với anh ta, đặc biệt vào buổi sáng.”
Ngu Tư Ngôn hoàn toàn không hiểu logic của Hạng Tường.
“Anh không muốn thấy anh ta vậy ở yên trong phòng mình, không phải xong sao, sáng sớm chạy tới chỗ tôi giở trò ưu thương cái gì!”
Hạng Tường chỉ vào toilet phòng Ngu Tư Ngôn, vô cùng liên quan nói một câu:
“Tôi đến ị.” (Vũ: Phặc ( ̄▿ ̄))
Cơ mặt Ngu Tư Ngôn co quắp một chút, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Anh không thể xuống lầu đi à!”
Hạng Tường túm tờ báo trong tay Ngu Tư Ngôn về, rầu rĩ không vui nói:
“Bị anh ta chiếm trước rồi.”
Ngu Tư Ngôn chỉ cảm thấy bản thân sắp điên mất, một đêm này cậu chưa được ngủ đủ 6 tiếng, hiện tại trời đã sáng, một lát nữa mặt trời cũng xuất hiện, cậu càng không ngủ được,
“Đi ra ngoài! hai người đều cút ra ngoài cho ông đây!”
Lữ Việt vẫn đứng cạnh cửa không hé răng trợn tròn mắt, bất mãn nói:
“Liên quan gì tới tôi chứ?”
Ngu Tư Ngôn quay đầu nhìn, giận dữ hét:
“Ông đây buồn ngủ! Còn ai không đi ra ngoài ông đây liền tống hắn ra ngoài cửa sổ.”
Hạng Tường hành động tương đương quả đoán, trực tiếp trèo cửa sổ rời đi, nhanh đến mức Ngu Tư Ngôn sửng sốt một chút.
Lữ Việt mục đích đạt được, Hạng Tường đi, anh còn ở lại làm gì.
Hai con yêu quái thích ồn ào rốt cục yên tĩnh, Ngu Tư Ngôn cuối cùng cũng có thể yên ổn tiếp tục ngủ.
Đồng hồ sinh học của Ngu Tư Ngôn rất chuẩn, hơn nữa cũng không thích lười giường, ngủ thẳng 7h, cậu vẫn tỉnh như cũ, nhưng nghĩ tới 2 tên 1 dòng nước lũ cùng 1 con mãnh thú ngoài cửa, cậu ép mình nhắm mắt lại, nỗ lực ngủ tiếp.
Trời càng lúc càng độc, Ngu Tư Ngôn ngủ một thân mồ hôi, cuối cùng còn có chút đau, khiến cậu phải từ trên giường ngồi dậy.
Lề mề chậm chạp đi tắm, có thể giết bao nhiêu thời gian đều giết, cậu nhìn đồng hồ, mới 9h hơn.
Đang lúc cậu ở trong phòng không tìm được việc làm, tiếng đập cửa vang lên, Hạng Tường cách ván cửa, thanh âm không lớn không nhỏ nói:
“Anh cả, tôi đi ra ngoài một chút.”
Ngu Tư Ngôn giống như nhìn thấy ánh sáng ban mai của hi vọng, đúng rồi, Hạng Tường hôm nay phải đi bàn việc kia.
Cậu mở cửa, ném chìa khoá xe cho Hạng Tường, tâm tình không tệ nói:
“Lấy xe tôi đi, làm chuyện này. . .”
Hạng Tường dựng thẳng một ngón tay lên trước, tròng mắt liếc sang phòng làm việc của Lữ Việt.
Ngu Tư Ngôn hiểu ý gật đầu.
“Đi đi.”
Hạng Tường vừa xuống lầu vừa nói:
“Bữa sáng tôi đặt trên bàn, cậu mau ăn đi, tôi sẽ trông thời gian trở về làm cơm.”
Ngu Tư Ngôn đem đường nhìn nghiêng tới bữa sáng trên bàn, khoát khoát tay với Hạng Tường.
Hạng Tường lái xe chân trước vừa mới đi, Lữ Việt đã áo mũ chỉnh tề từ phòng làm việc đi ra,
“Ế, cậu dậy rồi hả? Hạng Tường đâu? Còn ở trong phòng?” Lữ Việt giả vờ không biết.
Ngu Tư Ngôn uống cháo nguội, cũng không ngẩng đầu lên nói:
“Đi ra ngoài mua thức ăn rồi.”
Lữ Việt bước nhanh ra công ty, giọng nói vội vàng:
“Bên du lịch gọi tôi qua xem, tôi đi trước, tối nay về.”
Ngu Tư Ngôn ước gì hai người này đều chạy ra ngoài càng lâu càng tốt, để mình cậu an tĩnh một chút,
“Được, anh mau đi đi.”
Lữ Việt vội vàng trèo lên xe Honda nhỏ của mình, mở GPS, kết nối điện thoại di động, nhìn hai điểm xanh đỏ trên màn hình máy, hừ lạnh một tiếng,
“Hạng Tường, để tôi xem rốt cuộc cậu là thần thánh phương nào.”
Còn chưa qua giờ cao điểm, Hạng Tường tận lực chọn đoạn đường ít tắc hơn, ở trên đường đông nghịt vẫn duy trì khoảng cách nhất định với Lữ Việt, như vậy không có vẻ tận lực thả chậm tốc độ xe, cũng không khiến Lữ Việt cảm thấy anh là đang trốn.
Trên đường trải qua mấy cái đường nhỏ, Hạng Tường cố ý tăng tốc tại chỗ rẽ, quả nhiên, Lữ Việt phía sao rõ ràng nhìn không thấy anh rẽ ngõ nào, nhưng 1 2 phút sau vẫn chăm chú theo sát sau xe anh.
Hạng Tường trong lòng hiểu ra, nếu đã định vị anh, vậy càng không sợ ném mất người.
Xe lái lên đường cao tốc, chen lấn trong nháy mắt biến mất, Hạng Tường lười trông nom người đi theo sau, dựa theo tốc độ của mình chạy như bay.
Hạng Tường dừng xe bán tải màu đỏ gần cửa câu lạc bộ của Tiêu Vĩ, lập tức nhân viên phục vụ ngoài cửa đi tới.
“Thưa ngài, ngài. . . Chủ tịch Hạng!” Nhân viên kinh ngạc khẽ hô một tiếng.
Hạng Tường cúi đầu châm thuốc lá, nói:
“Đừng rêu rao, gọi Tiêu Vĩ ra đây cho tôi.”
“Chủ tịch Hạng, ngài chờ, ông chủ đã chờ ngài từ sớm.”
Hạng Tường nhấc lên mí mắt, xuyên qua cửa sổ xe chỗ phó lái nhìn Tiêu Vĩ một đường đi nhanh tới, bí hiểm cười.
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: