Trái chủ hãn phu – Chương 79

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 79: Người trong định mệnh.


Tiêu Vĩ ngồi vào chỗ phó lái,
“Đi thôi, cà phê Tả Ngạn.”
Hạng Tường nhìn thoáng qua kính chiếu hậu bên cạnh, lại một lần nữa khởi động xe.
Tiêu Vĩ vừa lên xe liền quay đầu chung quanh tìm một vòng, con mắt căn bản không đặt lên người Hạng Tường,
“Người đâu? Sao tôi không thấy?”
Hạng Tường giẫm ly hợp, ném nửa điếu thuốc còn thừa ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt hỏi ngược lại một câu:
“Cậu nghĩ anh ta có thể để cậu thấy?”
Tiêu Vĩ không đứng đắn cong lên khóe miệng bên trái, cười đến vô lại, nhìn về phía Hạng Tường,
“Nói vậy cũng đúng, cậu biết không, anh ta đang viết sách.”
Hạng Tường không hề bận tâm tròng mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm đường phía trước, vẻ mặt không có hứng thú.
Tiêu Vĩ tự mình bẽ mặt, lúc này mới dùng mắt ngó một thân trang phục của Hạng Tường, nhất thời ôm bụng cười to,
“Cậu mẹ nó thật đúng là bỏ được hạ vốn gốc, nhìn cái thân này của cậu, ngồi bên đường hô bán dưa hấu, cam đoan quản lý đô thị cũng đuổi cậu.”
Khóe mắt Hạng Tường cong lên liếc Tiêu Vĩ, lạnh như băng phản vấn một câu:
“Cậu tìm được người thật tình mua quần áo cho cậu chưa?”
Dáng cười Tiêu Vĩ cứng đờ, mắng:
“Có mấy miếng giẻ rách thế này, mẹ nó còn không biết xấu hổ khoe khoang với tôi!”
Hạng Tường không biết là nhập vai quá sâu hay là mấy ngày nay theo Ngu Tư Ngôn mà ngầm thay đổi, đặc biệt ngay thẳng nói một câu:
“Chỉ có người không ăn được nho mới nói nho chua.”
Tiêu Vĩ sửng sốt, kề sát vào Hạng Tường, tròng mắt suýt lòi ra, tấm tắc lấy làm kỳ,
“Chậc chậc chậc, tôi thật muốn kiến thức bé con nhà cậu một chút, thực sự là ngạc nhiên, cư nhiên có thể khiến Hạng Tường cậu bắt đầu nói tiếng người!”
Khuôn mặt Hạng Tường trầm xuống, mắt lạnh đóng lên trên người Tiêu Vĩ,
“Cậu tin tôi đá cậu từ trên xe xuống hay không.”
Tiêu Vĩ không sợ chết nhìn chằm chằm Hạng Tường, buông tay, chậm rãi khôi phục ngũ quan dương cương, thu hồi dáng cười, một chút cũng không đùa nói:
“Hạng Tường, cậu chưa bao giờ nói loại lời ‘Cậu tin hay không’, đổi thành trước kia, cậu đã sớm đá tôi xuống xe.”
Hạng Tường dùng khóe mắt nhìn lướt qua Tiêu Vĩ biểu tình nghiêm túc trầm trọng, trêu tức nói:
“Cậu là định nói cho tôi biết, cậu cầu bị ngược?”
Tiêu Vĩ mím chặt khóe miệng, trầm thấp quát:
“Hạng Tường!”
Hạng Tường thản nhiên cười cười,
“Có chút hơi người không tốt sao.”
Tiêu Vĩ nhíu nhíu mày, một hồi muốn nói lại thôi, không biết nên mở miệng thế nào.
Hạng Tường dừng xe đến chỗ đỗ xe quán cà phê Tả Ngạn, vừa tắt máy vừa nói:
“Đi vào bàn.”
Tiêu Vĩ sắc mặt bình tĩnh theo Hạng Tường vào quán cà phê, Hạng Tường một thân trang phục xóm nghèo cũng khó ngăn được khí thế của kẻ bề trên, nhân viên trông cửa dáng cười nhẹ nhàng khom lưng mở cửa quán cà phê, cung kính mời Hạng Tường đi vào.
Tiêu Vĩ chọn một chỗ riêng dựa vào cửa sổ, trước cửa sổ vừa lúc là đường cái trước cửa quán cà phê, phạm vi nhìn rộng.
Hạng Tường gọi một tách đậm đặc, thong dong khuấy khuấy, tiếp tục lời chưa nói xong ở trên xe,
“Cậu muốn nói gì?”
Tiêu Vĩ hai tay mười ngón giao nhau đặt lên bàn, chăm chú nhìn Hạng Tường,
“Hơi người đại biểu cho trái tim mềm mại, ai cũng có thể mềm mại, duy độc Hạng Tường cậu là không thể, cậu là người thừa kế Tường Phi, trên thương trường, không phải anh chết thì tôi mất mạng, kẻ nào nhẹ dạ kẻ ấy chính là con mồi, cậu hẳn là rõ ràng hơn tôi.”
Hạng Tường buông thìa, bưng cà phê nhấp một ngụm nhỏ, cảm thụ vị đắng trong khoang miệng chậm rãi biến thành ngọt, yên lặng mở miệng,
“Tôi tự nguyện.”
Tiêu Vĩ híp mắt nhìn chòng chọc Hạng Tường hồi lâu, mi tâm nhíu thành hình chữ thập,
“Hít. . . Cậu hiện tại chẳng lẽ là thời kỳ quá độ? Một hồi làm người, một hồi liền biến trở về hình dạng con bê trước kia? !”
Ánh mắt Hạng Tường âm u nhẹ bay tới khuôn mặt Tiêu Vĩ, chân dài dưới bàn bắn ra, Tiêu Vĩ bất ngờ không kịp phòng thủ bị đá một cước, lập tức ôm lấy xương bánh chè, vẻ mặt thống khổ,
“Đệt mợ, cậu mẹ nó không thể nhẹ chân chút hả, lần trước nứt xương ông đây mất hơn 1 tuần, cậu muốn chỉnh tôi thành thương tàn cấp mấy hả? !”
Hạng Tường không nhìn Tiêu Vĩ om sòm, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhanh không chậm nói:
“Lữ Việt kia, cậu giúp tôi kéo chân anh ta.”
Tiêu Vĩ xoa đầu gối hỏi:
“Cậu muốn kéo thế nào?”
Hạng Tường chỉ nói ba chữ:
“Hắn là Gay.”
Tiêu Vĩ trừng lớn mắt,
“Cậu bảo tôi quyến rũ hắn ta? Cậu quá thiếu đạo đức rồi đấy! Tôi nói cho cậu, tuyệt đối không được.”
Hạng Tường bưng tách lại uống một ngụm, cổ họng lăn lộn,
“Tôi không bảo cậu quyến rũ anh ta, chỉ bảo cậu dời đi lực chú ý của anh ta một chút, đỡ cho hắn suốt ngày chồng chất một đống tình tứ khó hiểu lên người bé con nhà tôi, đã hiểu chưa.”
Tiêu Vĩ híp mắt,
“Giao cho tôi đi. . .”
Hạng Tường ngồi 20 phút trong quán cà phê, một mình lái xe rời đi trước.
Tiêu Vĩ vẻ mặt suy nghĩ sâu xa nhìn mạt đỏ trên đường cái, cảm giác Hạng Tường ngày hôm nay cho anh có loại quỷ dị nói không nên lời, nhưng đến tột cùng là sai chỗ nào, anh lại không nghĩ ra, suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể quy thành lực ảnh hưởng của Ngu Tư Ngôn.
Anh đem đường nhìn chuyển dời đến tường ngoài quán cà phê, trang sức trà thủy tinh phản xạ chiếc Honda nằm hướng 8h theo bản thân.
Tiêu Vĩ hít sâu vài hơi, chỉnh lý quần áo một chút, ưu nhã đứng lên.
Lữ Việt buông kính viễn vọng trong tay, cúi đầu chỉnh lại Âu phục của mình, lại nhìn vào kính chiếu hậu vuốt vuốt tóc, điều chỉnh tốt kiểu tóc, vung lên khuôn mặt tươi cười điềm đạm, đẩy ra cửa xe.
Tiêu Vĩ dáng người cao ngất chậm rãi xuống lầu, tự mình đến quầy bar quẹt thẻ trả tiền, anh một bên cúi đầu ký tên, một bên dùng khóe mắt đánh giá Lữ Việt mua cà phê TakeAway ở bên ngoài, không khỏi giơ lên lông mày.
Lữ Việt trên tư liệu là trang phục luật sư tiêu chuẩn, kính mắt tơ vàng khiến mắt tròn kéo dài, có một cỗ hương vị ác liệt, nụ cười giả dối chỉ có thể cho một cái cảm giác —— nham hiểm!
Mà Lữ Việt hiện tại đứng ở cách anh không xa gỡ xuống kính mắt trang phục, xóa đi dáng cười dối trá, lộ ra khuôn mặt búp bê y như bánh bao, kính mắt cũng vừa tròn vừa to, môi trên hơi nhếch lên, môi cong trời sinh, chỉ có một chữ để hình dung —— ngốc!
Muốn nói ngay từ đầu Tiêu Vĩ còn có chút hứng thú, hiện tại một chút cũng không nhấc lên nổi.
Anh ghét nhất chính là loại người rõ ràng mặt mũi ngốc manh, tâm tư lại trăm chuyển ngàn vòng, hoàn toàn có lỗi với bề ngoài thiên nhiên tinh khiết ông trời ban cho.
Lữ Việt một bên xếp hàng một bên quan sát cái tên chắp đầu với Hạng Tường cách đó không xa, thế nhưng người nọ vẫn không đối mặt chính diện, luôn đưa lưng về phía anh, chỉ bày ra vóc người tam giác ngược chất lượng tốt.
Mắt nhìn lập tức đến lượt Lữ Việt còn chưa nhìn thấy người trông như thế nào, không khỏi bực mình nói thầm:
“Mau quay đầu lại một cái! Tuyệt đối đừng trông như Pinocchio.”
Như là muốn chứng minh gì đó, giây tiếp theo Tiêu Vĩ liền quay người, cho Lữ Việt một khuôn mặt chính diện.
Lữ Việt thân hình chấn động, ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông phía trước, hô hấp bỗng ngừng.
“Thưa ngài? Thưa ngài? Ngài muốn gọi cái gì?” Nữ nhân viên gọi Lữ Việt đang sửng sốt.
Lữ Việt không bị gọi hồn quay về, mà là một bước xa vọt tới trước mặt Tiêu Vĩ, kéo lấy áo khoác Âu phục của Tiêu Vĩ.
Tiêu Vĩ giật mình cúi đầu nhìn Lữ Việt, đây, đây là thủ đoạn gì vậy? Không phải là mua cốc cà phê sau đó đụng lên người mình, giả thành ngẫu nhiên gặp gỡ sao? !
Lữ Việt cái cổ thẳng tắp, tròng mắt nháy cũng không nháy khóa chết trên khuôn mặt Tiêu Vĩ.
Tiêu Vĩ nhìn người chung quanh một chút, cười vỗ vỗ vai Lữ Việt,
“Này anh, có chuyện gì không?”
Lữ Việt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm khuôn mặt Tiêu Vĩ, vẻ mặt kích động hỏi:
“Cậu tên gì?”
Tiêu Vĩ nỗi lòng không loạn, rất tự nhiên nói:
“Thật xin lỗi, hình như tôi không quen anh?”
Lữ Việt cúi đầu điều chỉnh biểu tình một chút, bình phục một chút hô hấp, lại ngẩng đầu, mắt to vụt sáng vụt sáng đối diện với Tiêu Vĩ, tâm tình phấn khởi gấp gáp nói:
“Mẹ tôi khi còn bé tìm đại sư tính mệnh cho tôi, nói tôi âm khí quá nặng, dương khí không đủ, ngũ hành thiếu hỏa, đời này vô duyên với phụ nữ, quả nhiên, lúc 15 tuổi tôi liền phát hiện mình là Gay!”
Tiêu Vĩ huyệt Thái Dương nhảy lên, cảm thụ ánh mắt chu vi hội tụ tới, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi:
“Cái đó đâu liên quan tới tôi?”
Lữ Việt cuồng lắc đầu, vạn phần kích động nhìn Tiêu Vĩ nói:
“Đại sư còn nói, đời này người có thể cứu tôi đuôi lông mày có một nốt ruồi son.”
Tiêu Vĩ cắn chặt quai hàm, hơi híp mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm khuôn mặt bánh bao của Lữ Việt, lửa giận bùng lên khiến nốt ruồi son có chút lớn ở đuôi lông mày bên trái giật giật.
Lữ Việt gắt gao túm vạt áo Tiêu Vĩ, lại nói:
“Mẹ tôi năm ấy mất tròn 500 đồng tiền mới khiến đại sư nói toạc ra thiên cơ, đại sư nói cho mẹ tôi biết, trong họ của tôi nhiều miệng(*), dẫn đến tôi nói nhiều, tên một chữ Việt, đây là trời sinh vũ khí sắc bén đả thương người giống như búa rìu, vậy nên người có thể ràng buộc tôi, trong họ nhất định mang theo trang nghiêm im lặng giống như cây cỏ, người có thể khống chế cái rìu phá núi của tôi, nhất định là anh hùng vĩ nhân, xin hỏi ngài, ngài có phải kêu Tiêu Vĩ không?” (Vũ: dờ phác???? @@)
(*) nhiều miệng: chữ miệng 口, chữ Lữ 呂, là có 2 chữ miệng.
Tiêu Vĩ sắc mặt đen kịt, đẩy ra Lữ Việt, vung chân dài bước nhanh ra ngoài.
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: