Trái chủ hãn phu – Chương 80

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 80: Hội đồng minh.


“Này này này, cậu chờ một chút, tôi nghiêm túc đấy!”
Lữ Việt một đường chạy chậm, theo đuôi Tiêu Vĩ đi đến ven đường, lòng như lửa đốt giải thích.
Tiêu Vĩ sắc mặt đen trầm, một ánh mắt cũng không cho, đứng ở ven đường, vươn tay gọi xe taxi.
“Chúng ta tâm sự rõ ràng đi, tôi vừa rồi quá mức kích động, cậu đừng nóng giận, tôi xin lỗi.”
Tiêu Vĩ căn bản không phản ứng cái tên tâm thần này, toàn bộ coi như chưa nghe thấy.
Xe taxi miễn cưỡng ngừng lại cạnh Tiêu Vĩ.
Thấy Tiêu Vĩ mở cửa xe, Lữ Việt nhanh tay túm cánh tay Tiêu Vĩ, vẻ mặt cười lấy lòng,
“Cậu đi đâu vậy? Tôi đưa cậu đi, sao phải lãng phí tiền.”
Người qua đường chung quanh bắt đầu quan tâm tới, Tiêu Vĩ tức giận cố sức rút ra cánh tay bản thân, hung ác trừng Lữ Việt, nghiến răng nghiến lợi đưa lên ba chữ:
“Đồ thần kinh.”
Tiêu Vĩ sống gần 30 năm, lần đầu có chút cảm giác chạy trối chết.
Lữ Việt ngẩn ngơ thơ thẩn nhìn xe taxi đi xa, tiếc nuối thở dài một hơi, chẳng qua anh cũng không quá thất vọng, dù sao. . . Hòa thượng chạy được miếu không chạy được!
Quay về xe của mình, Lữ Việt treo lên dáng cười mờ ám hướng về phía tay lái phát ngốc, đang cười ngu si, ghế sau đột nhiên toát ra một tiếng:
“Anh cười đủ chưa?”
“A! !” Lữ Việt bưng trái tim quay đầu hét lên một tiếng, kinh hãi nhìn Hạng Tường ngồi ở phía sau.
“Cậu, cậu, cậu mẹ nó sao ở trên xe tôi!”
Hạng Tường chỉ cảm thấy màng tai suýt thì nứt vỡ, anh cau mày, không nhịn được nhìn chằm chằm Lữ Việt, nhàn nhạt nói:
“Câm miệng!”
Lữ Việt thở phì phò, mắng:
“Mẹ nó thiếu chút nữa hù chết ông đây, còn bắt ông đây câm miệng? !”
Hạng Tường không có hứng thú chậm rãi lảm nhảm với Lữ Việt, đi thẳng vào vấn đề hỏi:
“Thế nào?”
Lữ Việt chẳng hiểu ra sao trừng mắt Hạng Tường, nhíu lại lông mày, còn có chút hơi thở phập phồng,
“Cái gì thế nào!”
Hạng Tường ngồi ổn trên chỗ ngồi, dựa vào lưng ghế dựa nhìn Lữ Việt bằng nửa con mắt, không trả lời, chỉ là dùng ánh mắt yên tĩnh thẳng tắp nhìn chằm chằm con mắt Lữ Việt.
Lữ Việt bị nhìn cả người sợ hãi, chẳng qua trừ đi nhân tố không thể đối kháng, anh đã sớm chuẩn bị tốt phương án dự bị đối phó các loại tình huống.
Anh híp mắt, giả ra một tia tàn khốc, hung hăng trừng mắt Hạng Tường nói:
“Cậu theo dõi tôi?”
Hạng Tường thong thả chớp mắt, khinh thường loại thủ đoạn tiên hạ thủ vi cường, trả đũa ngược lại này của Lữ Việt.
Lữ Việt bị Hạng Tường im lặng khiến cho trong lòng trống rỗng không yên,
“Cậu rốt cuộc muốn làm gì?”
Hạng Tường nhấc lên mí mắt, xuyên qua cửa sổ xe màu đen thoáng nhìn mặt trời trên đầu, mở miệng nói:
“Cậu ta, thế nào?”
Biểu tình của Lữ Việt bị ngưng trệ, lăng lăng nhìn Hạng Tường một hồi lâu, rốt cục hiểu ý Hạng Tường.
Anh khinh thường hừ cười một tiếng, dùng khóe mắt liếc xéo Hạng Tường, vẻ mặt hèn mọn trêu tức nói:
“Hạng Tường, cậu đây là định dùng một tên đàn ông đổi lấy Ngu Tư Ngôn từ chỗ tôi sao? Mệt cho cậu nghĩ ra! Cậu xem Lữ Việt tôi là loại người gì? !”
Biểu tình của Hạng Tường không có bất cứ biến hóa nào, chỉ là thanh âm trầm vài phần,
“Ngu Tư Ngôn là của tôi.”
Lữ Việt căng cứng cơ mặt, nghiêm chỉnh hỏi.
“Hạng Tường, cậu đến tột cùng là thân phận gì?”
Hạng Tường không có một tia do dự, thản nhiên vô vị ném ra một câu:
“Ông chủ Tường Phi.”
Cơ mặt buộc chặt của Lữ Việt trong nháy mắt sụp đổ, kinh ngạc trừng lớn mắt tròn, cái cổ cứng ngắc vẫn không nhúc nhích nhìn vị đại gia mặc áo hình đầu cá sấu.
Con ngươi chậm rãi co rút nhanh, hội tụ một chút, sau đó bỗng nhiên phóng ra ánh vàng kim, tràn đầy tất cả đều là thần chú “¥”!
Lữ Việt kích động vạn phần chỉ vào Hạng Tường hét lên:
“Ông đây đã nói cái tên Ngu Tư Ngôn ra cửa là giẫm phải cứt kia, trong khoảng thời gian này vận thế sao lại tốt như vậy, hóa ra là cậu ở sau lưng giở trò quỷ!”
Màng tai lại một lần nữa rung mạnh, Hạng Tường ấn nắn sau tai, từng chữ nói:
“Tiêu Vĩ cho anh, đừng quấn quít lấy Ngôn Ngôn.”
Lữ Việt bị tiếng ‘Ngôn Ngôn’ này kích thích sống lưng run lên, nổi một thân da gà, chống thật lớn không khỏe, chấp nhất nói:
“Cậu ta quả nhiên kêu Tiêu Vĩ!”
Hạng Tường buông xuống mí mắt,
“Anh tra được tên cậu ta?”
Lữ Việt vung lên dáng cười xán lạn,
“Còn cần tra sao? Đại sư đã nói với tôi, chân mệnh thiên tử của tôi tên Tiêu Vĩ!”
Hạng Tường hứng thú nhíu mày, nâng tay chuẩn bị mở cửa xuống xe.
“Này này này, chúng ta còn chưa nói xong đâu.” Lữ Việt với người kéo Hạng Tường.
Hạng Tường vung khỏi móng vuốt Lữ Việt,
“Nói.”
Lữ Việt cũng không để bụng Hạng Tường rõ ràng ghét bỏ, vẻ mặt lấy lòng ghé vào lưng ghế lái xe, hướng về phía Hạng Tường hỏi:
“Cậu là nghiêm túc với Ngu Tư Ngôn chứ? Tôi phải nói cho cậu, nếu cậu định trêu đùa Ngu Tư Ngôn, vậy cậu chính là muốn chết.”
Hạng Tường trực tiếp nghiêng người mở cửa xe.
Lữ Việt vội hô:
“Tôi có thể giúp cậu.”
Hạng Tường dừng lại, xoay mặt nhìn Lữ Việt.
Lữ Việt thanh thanh cổ họng, cười gian nói:
“Cậu xem cậu ở lại công ty luôn có cơ hội cần dùng đến tôi, tôi có thể giúp cậu từ một phía, chế tạo đủ loại cơ hội cho cậu, còn có thể giúp cậu quét sạch đám người tạp vụ của công ty. . .”
Hạng Tường quay người lại, đối diện Lữ Việt, toát ra hai chữ:
“Điều kiện?”
Lữ Việt thẹn thùng cúi đầu gãi gãi ót, hai má cư nhiên khẽ hồng, ngây ngô cười nói:
“Giúp tôi cưa Tiêu Vĩ.”
Hạng Tường trầm mặc một hồi, gật đầu một cái.
Nhìn Hạng Tường đi xa, Lữ Việt y như tiêm máu gà, đang ngồi đột nhiên xoay thân, rất nhanh mở ngăn đựng đồ, lấy ra máy tính lách cách tính toán, càng tính càng phấn khởi, cuối cùng nhìn một hàng chữ số dài kia, anh thiếu chút nữa nước mắt ngang dọc.
Dùng bàn tay kích động có chút hơi run run nắm lên điện thoại di động, Lữ Việt gọi điện thoại cho Ngu Tư Ngôn.
“Anh cả, chỗ tôi đang bận, sẽ không quay về công ty, chờ một chút, đừng dập máy, không có việc gì, tôi chỉ muốn nói với cậu một câu. . . Anh cả, tôi theo cậu thực sự là quá đúng!”
. . .
Ngu Tư Ngôn chẳng hiểu ra sao nhìn chằm chằm điện thoại di động một hồi, hoàn toàn không rõ lão yêu quái Lữ Việt kia lại bị đứt cái dây thần kinh nào.
Không nghĩ ra thì thôi, Ngu Tư Ngôn đặt di động lên bàn làm việc, một lần nữa bật nhạc, cầm tạ luyện quyền.
Tiếng nhạc mở rất to, át cả tiếng cửa thủy tinh dưới lầu mở ra đóng lại, Ngu Tư Ngôn luyện luyện chợt nghe có người ở dưới lầu gọi cậu.
“Có người không? Ngu Tư Ngôn?”
Ngu Tư Ngôn buông tạ, tắt nhạc, thuận lợi cầm lấy khăn mặt, một bên xoa mồ hôi trên đầu một bên bồn chồn ra khỏi phòng.
“Ai vậy?”
Đi tới thang lầu, Ngu Tư Ngôn nhìn thấy người.
“Sao cô biết tên tôi còn có địa chỉ công ty tôi?”
“Tôi xem chỗ anh tôi.” Phùng Hoan ngửa đầu, cười ha hả đáp.
Ngu Tư Ngôn cau mày hỏi:
“Có chuyện gì?”
Phùng Hoan không đáp Ngu Tư Ngôn, lực chú ý đều bị vết sẹo dữ tợn trước ngực Ngu Tư Ngôn hấp dẫn,
“Sẹo của cậu thật lớn, từ đâu bị vậy?”
Ngu Tư Ngôn sắc mặt đen lại, lập tức xoay người vào nhà mặc áo.
Phùng Hoan thấy Ngu Tư Ngôn rõ ràng không vui, cũng không hỏi lại, chỉ là an tĩnh tìm cái ghế ngồi xuống, lẳng lặng chờ Ngu Tư Ngôn đi ra.
“Cô có việc gì?” Ngu Tư Ngôn mặc áo đi xuống lầu.
Phùng Hoan đứng lên, cười nói:
“Tôi đi gặp hộ khách, đi ngang qua bên này, thuận tiện tới một chuyến, tôi còn tưởng bọn họ đều ở đây, vừa lúc có thể bàn tỉ mỉ ngay mặt một chút, không nghĩ tới chỉ có mình cậu.”
Ngu Tư Ngôn không nghi ngờ, mở quạt điện, hứng gió nói:
“Hai ngày không có việc, bọn họ đều nghỉ, tôi không phải đã bảo người liên hệ với cô sao, cô trực tiếp tìm hắn là xong, công ty chúng tôi có thể toàn bộ tề tựu không có mấy lúc.”
Phùng Hoan cong cong môi, rất tiếc nuối cười cười,
“Thật không khéo.”
Ngu Tư Ngôn cũng không trả lời, một lòng một dạ nghĩ có nên gọi điện thoại cho Hạng Tường hay không, nếu buổi trưa còn chưa về, cậu liền gọi thức ăn ngoài trước.
Phùng Hoan chờ Ngu Tư Ngôn mở miệng, đã định trước là không có kết quả, Ngu Tư Ngôn xoay người chuẩn bị lên lầu gọi điện thoại, lúc này mới phát hiện Phùng Hoan còn đứng tại chỗ, bật thốt lên một câu:
“Sao cô còn chưa đi?”
Một câu quả nhiên có thể ế chế người, cũng may Phùng Hoan từ lúc sinh ra đã có một ông anh hay càu nhàu, tương đương có thể thích ứng,
“Tôi xem cậu còn chưa ăn cơm phải không, dù sao tôi cũng chưa ăn, tôi mời cậu ăn thế nào, coi như cảm ơn cậu giới thiệu thủ hạ nhập hội.”
Đổi thành người khác, mỹ nữ mời ăn, còn không nhanh thấu tới, cũng chỉ có Ngu Tư Ngôn có thể nói:
“Vì sao cô phải mời? Nhập hội là tôi trả nhân tình cho cô, đâu có gì để cảm ơn.”
Phùng Hoan dáng cười sắp kiên trì không nổi,
“Vậy cậu mời tôi, như vậy được chưa!”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt đau lòng nhìn Phùng Hoan,
“Tôi đâu có nợ cô cái gì, lại chẳng cầu cô việc gì, vì sao phải mời?”
Phùng Hoan khóe miệng co quắp, cường kéo dáng cười nói:
“Vậy 2 ta QQ đi, tôi cần từ chỗ cậu làm rõ một chút thủ hạ của cậu rốt cuộc là người thế nào, chúng ta nắm chặt thời gian, vừa ăn vừa nói chuyện, cậu thấy được không.”
Ngu Tư Ngôn trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng nhìn đồng hồ treo trên vách tường,
“Được rồi.”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: