Trái chủ hãn phu – Chương 81

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 81: Bính từ(*).


(*) bính từ: nôm na là đụng bình sứ, từ này có nghĩa châm chọc nói về kiểu người như giả bị xe đâm mà ăn vạ, bắt người lái xe bồi thường.
Ngu Tư Ngôn lên tầng cầm điện thoại di động cùng tiền, một bên gọi điện thoại cho Hạng Tường, một bên khóa cửa chính công ty.
“Anh đang đâu vậy?”
Hạng Tường lần đầu nhận được điện thoại, ý chí sắt đá cũng mềm nhũn bán bạn cầu sắc.
“Ngôn Ngôn, tôi rẽ một cái là đến, cậu chờ một chút.”
Ngu Tư Ngôn trải qua vài ngày thấm tai, đã có chút quen Hạng Tường gọi cậu như thế, nhưng hiện tại bên người còn một Phùng Hoan đang đứng, tuy cô nàng không nghe thấy, Ngu Tư Ngôn vẫn chột dạ ho nhẹ hai tiếng,
“Tôi ở ngay cửa, sao không thấy anh?”
Vừa dứt lời, đầu đường phía Đông truyền đến tiếng động cơ ầm ầm quen thuộc.
Hạng Tường thị lực hai mắt 5.2, liếc mắt là thấy Phùng Hoan bên cạnh Ngu Tư Ngôn, trong nháy mắt dáng cười trên khuôn mặt tan thành mây khói,
“Sao cô ta lại ở đây?”
Trả lời anh chỉ có tiếng máy bận ‘Tút tút tút’.
Vua ngắt máy chủ tịch Hạng vẫn thua trên tay Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn treo điện thoại, quay đầu nói với Phùng Hoan:
“Chờ một chút, đàn em tôi về, ba chúng ta cùng đi ăn.”
Phùng Hoan liếc chiếc xe lái đến trước mặt một cái, bất đắc dĩ phun ra một hơi thở, uể oải nói:
“Cũng được, vậy chúng ta đi ăn tiệc buffet đi, tôi vừa lúc có thẻ khách sạn Sheraton.”
Ngu Tư Ngôn tính toán, hỏi:
“Vậy thẻ kia có được giảm giá không?”
Phùng Hoan cường kéo khóe miệng nói:
“Cậu thật biết nói đùa.”
Ngu Tư Ngôn nghi hoặc hỏi:
“Tôi giống như là đang nói đùa sao?”
“. . .”
Hạng Tường nhìn chằm chằm hai người “Vừa nói vừa cười” ở trước cửa, hung hăng giẫm phanh, mặt âm trầm rút ra chìa khoá.
Nhưng vừa mở cửa xe, một bác gái ở vỉa hè ven đường cư nhiên ngay trước mặt Hạng Tường, kiên quyết ngã xuống trước xe, nhe răng nhếch miệng kêu lên:
“Ai u. . . Ai u ôi. . .”
Hạng Tường lập tức mặt đen như bao công.
Ngu Tư Ngôn nghe tiếng phanh lại, ngay sau đó là một tiếng hét xé họng xé phổi, vội quay đầu nhìn lại.
Phùng Hoan thấy toàn bộ quá trình, nổi giận đùng đùng thay Hạng Tường bất bình,
“Đùa à! Xe ngừng rồi mới ngã, bác gái, lần đầu tiên hả!”
Ai biết bác gái trên mặt đất càng thêm sức, muốn chết muốn sống rên la lên:
“Ai u, lái xe nhanh như vậy làm gì. . . Khí nóng đẩy ngã cả tôi. . . Hít. . . Chân tôi bị thương, đau quá. . . Ra cửa liền chịu tội. . . Cậu mau mau kéo tôi đứng lên. . . Trên mặt đất rất nóng. . .”
Phùng Hoan hé miệng muốn lý luận, bị Ngu Tư Ngôn quát ngừng,
“Cô đi trước đi, chỗ tôi có việc rồi, hôm khác nói sau.”
“Tôi đi? Tôi đi ai tới làm chứng cho cậu, đoạn đường này lại không có máy quay an ninh.”
Ngu Tư Ngôn lạnh lùng liếc mắt Phùng Hoan, không khỏi cự tuyệt đuổi người:
“Đi!”
Hạng Tường ngược lại không sợ đỡ một cái sẽ bị ăn vạ, trực tiếp túm cánh tay bác gái kéo người lên,
“Đau ở đâu?”
Bác gái vẻ mặt thống khổ tựa ở trên người Hạng Tường, đùi nhũn chân mềm, thở phì phò nói:
“Chân đau, đầu cũng đau, cánh tay trẹo rồi.”
Đang lúc nói, Ngu Tư Ngôn đã đi tới trước mặt hai người.
Cậu đem chìa khoá công ty ném cho Hạng Tường, thuận thế trở tay lôi kéo, mạnh mẽ cõng bác gái lên lưng, đưa người vừa trong công ty.
Bác gái có chút hoảng sợ,
“Này, cậu muốn đem tôi đi đâu?”
Ngu Tư Ngôn đứng dưới biển hiệu lớn của công ty,
“Đưa bác vào trong công ty tôi ngồi chờ xe cứu thương.”
Bác gái ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển đỏ như máu, nhất thời mặt già trắng xanh, khuôn mặt hoa cúc nhíu thành một đoàn trong nháy mắt giãn phẳng, cả người đều quên đau đớn.
Ngu Tư Ngôn không dừng lại lâu, cõng người tiếp tục đi vào trong.
“Tôi không vào, tôi ở ngoài!” Bác gái giãy dụa gào to.
Nhưng lúc này là giữa trưa, trên đường vốn không có mấy người, dù là có, vậy cũng là người quen của Ngu Tư Ngôn, chẳng có ai tiến lên gây sự.
Hạng Tường mở cửa công ty trước một bước, chờ Ngu Tư Ngôn cõng người vào, anh lập tức khóa trái cửa, một bên khóa một bên nói với Phùng Hoan đứng ở cửa không đi:
“Chuyện của chúng tôi, cô đừng xen vào.”
Hạng Tường ngầm có thâm ý bị Phùng Hoan nghĩ lầm thành tốt bụng nhắc nhở, nghĩ đến cá tính không thích nợ nhân tình của Ngu Tư Ngôn, cô ngược lại cũng không già mồm cãi láo, sảng khoái bước đi.
Ngu Tư Ngôn đem bác gái lớn tiếng kêu cứu cõng tới một cái ghế, nói với Hạng Tường:
“Rót cốc nước cho bác gái.”
Hạng Tường trực tiếp đi đến máy lọc nước.
Ngu Tư Ngôn lôi một cái ghế, ngồi mặt đối mặt với bác gái, tuyệt không tức giận, trái lại cười cười, chậm rãi nói:
“Bác gái, bác đừng sợ, chúng ta có việc chậm rãi nói.”
Bác gái đình chỉ thét chói tai, nhúc nhích môi vài cái, như trước e ngại nhìn Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường bưng nước đi tới, đưa cho bác gái, đứng ở bên người Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn gãi gãi đầu, sắp xếp một chút ngôn ngữ, nói:
“Bác không phải người khu Du Trung này phải không, như vậy tôi nói cho bác, công ty này của tôi dù buổi tối không đóng cửa, cũng không có kẻ trộm dám vào. Con đường trước cửa công ty, hàng năm trị an đệ nhất, ngay cả một tên móc túi cũng không có, tôi nói vậy bác hẳn là có chút cân nhắc rồi chứ? !”
Bác gái thấp thỏm nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn, cẩn thận gật đầu.
Ngu Tư Ngôn ngồi ngay ngắn, mở quạt điện bên cạnh, giơ giơ lên cằm với bác gái, nói:
“Uống miếng nước đi, giữa trưa nóng kêu lâu như vậy.”
Bác gái bưng cốc nước có chút cảm giác uống không trôi, nhưng bị Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm vào, áp lực vô hình khiến bà cho dù là giả vờ giả vịt cũng phải uống một ngụm.
Ngu Tư Ngôn kêu Hạng Tường ngồi xuống, sau đó nói tiếp với bác gái:
“Tôi đây hiện tại hỏi bác một lần, nghĩ kỹ rồi nói, bác đau chỗ nào?”
Bác gái buông xuống đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì, chỉ là liên tiếp vén mí mắt, nhìn về phía Ngu Tư Ngôn, không nói lời nào.
Ngu Tư Ngôn đợi một hồi, không được đáp lại, không khỏi hừ lạnh một tiếng,
“Tôi còn nhiều thời gian chậm rãi với bà, bà nghĩ cho kỹ, chẳng qua tôi phải nói trước, bà nói đau, chúng ta đi bệnh viện, đau chỗ nào chữa chỗ ấy, nhưng nếu bác sĩ chứng minh, mấy chỗ đau kia của bà đều êm đẹp, một chút chuyện cũng không có, vậy thực xin lỗi, bà có con trai con gái đúng không? Đến lúc đó bà nói đau chỗ nào, bọn họ phải đau chỗ đấy.”
Nói xong, cậu duỗi chân đá cẳng chân Hạng Tường một chút.
“Anh mau đi nấu mì trứng, tôi sắp chết đói rồi.”
Hạng Tường nhìn thoáng qua bà già rượu mời không uống này, đứng dậy vào bếp, mới vừa đi vài bước, bà già kia đột nhiên tâm tình kích động lớn tiếng nói:
“Tôi gãy chân, tay cũng gãy, tôi, tôi đầu cũng đau. . . Tôi, tôi. . .” Kêu kêu, bà nghẹn ngào, rất nhanh rơi lệ đầy mặt.
Lại nói lúc nãy nằm trên mặt đất là giả khóc, vậy hiện tại chính là khóc thật.
Ngu Tư Ngôn biểu tình cứng đờ, chuyển tay lấy một hộp giấy nhét vào trong tay bác gái,
“Đừng khóc, tôi không ăn bộ dạng này của bà.”
Hạng Tường cũng không đi nấu mì, mà quay trở lại, một lần nữa đứng bên người Ngu Tư Ngôn, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm bà lão chảy nước mắt khóc rống trước mặt.
Ngu Tư Ngôn bị bác gái bất ngờ thay đổi tâm tình khiến cho có chút lờ mờ, nhưng chờ tỉnh táo lại nghĩ, cậu lập tức phát hiện không thích hợp trong đó.
“Bà đây là ý gì? Bà là ước gì tôi tìm con trai con gái bà sao?”
Như thế vừa nói, bác gái càng khóc đến thương tâm.
Ngu Tư Ngôn ngẩng đầu cùng Hạng Tường liếc nhìn nhau, có chút đau đầu nói:
“Bà đừng khóc! Có chuyện thì nói, đừng có gào khóc với tôi, tôi đâu có lỗi với bà!”
Hạng Tường đối với tiếng khóc của bà già này mắt điếc tai ngơ, như trước lạnh như băng hỏi:
“Bà tên gì?”
Bác gái khóc nói:
“Ngưu Phân Phương.”
“Bà có con cái sao?”
Vẻ mặt bác gái mang theo tiều tụy,
“Có, có con trai.”
Ngu Tư Ngôn chen vào nói:
“Bình thường người già đi ra bính từ không phải không có tiền chữa bệnh thì chính là con cháu bất hiếu, chẳng qua ở một trình độ rất lớn mà nói cũng có liên quan tới tính cách, nếu không người bình thường cũng sẽ không bỏ xuống thể diện, làm ra chuyện loại này.”
Thẳng tính chính là thẳng tính, lời này thẳng tới mức bác gái đều xấu hổ không dám khóc tiếp.
Người sống đều sĩ diện, bác gái cũng không nhịn được, há mồm giải thích với Ngu Tư Ngôn,
“Không phải tôi muốn làm loại chuyện mất mặt này, tôi xác thực là không có biện pháp, bạn già của tôi đi rồi, chỉ để lại một căn nhà cũ cùng một chút tiền trinh, thằng con khốn nạn của tôi lừa tôi nói, bảo tôi bán nhà đi, đưa tiền cho nó mượn, nó và vợ nó dùng tiền mua một căn nhà lớn, sau đó sẽ đón tôi về ở cùng, nhưng hiện tại nhà nó đã mua, lại không đón tôi về, bảo nó trả tiền cũng không trả, tôi lại không có lương hưu, mỗi tháng chỉ có 300 khối bảo hiểm xã hội, tiền tích góp còn lại tôi dùng trả tiền thuê nhà cũng sắp hết, tôi. . .”
Nói, bác gái lại muốn khóc.
Ngu Tư Ngôn trầm mặc nửa ngày, ngẩng đầu nghiêm túc nói:
“Bà đừng khóc, tôi hỏi bà, bà có giấy ghi nợ không?”
Bác gái chớp hai mắt đẫm lệ gật đầu.
Hạng Tường cau mày lôi kéo Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn liếc nhìn Hạng Tường, nói với bác gái:
“Nếu bà đồng ý, tôi có thể giúp bà đòi lại tiền, chẳng qua tôi là thu phí làm việc, bà phải trả 1/10 khoản tiền nợ trả thù lao cho tôi.”
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: