Trái chủ hãn phu – Chương 82

Share this...
Share on FacebookShare on Google+Tweet about this on TwitterShare on LinkedIn

Chương 82: yêu hận đan xen.


Hạng Tường vừa nghe Ngu Tư Ngôn nói như thế, lúc này thấp hô một tiếng:
“Anh cả!”
Ngu Tư Ngôn lạnh lùng nhấc lên mí mắt, quét Hạng Tường, trầm giọng nói:
“Nấu mì đi.”
Hạng Tường sắc mặt càng đen, vẫn không nhúc nhích, mắt cũng không nháy đối diện với Ngu Tư Ngôn,
“Việc này chúng ta không thể nhận, đây là việc nhà bà ta, người nợ lại là con trai ruột, chúng ta cuối cùng cũng chỉ phí sức, hơn nữa chúng ta thu phí đều là ấn 30% khoản nợ, chỉ 1/10, để cho chúng ta tiêu dùng cũng không đủ. . .”
Ngu Tư Ngôn mắt hổ trừng trừng, lần đầu tiên thực sự phát hỏa với Hạng Tường,
“Nhận hay không tôi định đoạt, Hạng Tường, anh phải rõ ràng, nơi này ai mới là đầu đàn, tôi muốn làm gì không cần phải báo cáo với anh, anh nhìn cho rõ thân phận hiện tại của anh, nếu anh còn tưởng anh vẫn là ông chủ lớn như lúc trước, vậy đừng nán lại chỗ này, chỗ này của tôi nhỏ, không giữ được tôn đại phật anh!”
Biểu tình Hạng Tường ngưng trệ, vẻ mặt lo lắng trong nháy mắt trở nên vô cùng kinh ngạc cùng ngây ngẩn, anh khép lại cánh môi còn khẽ nhếch, cổ họng lăn lộn, sau đó dời đi đường nhìn, xoay người trực tiếp đi vào bếp.
Ngu Tư Ngôn rống xong lập tức liền hối hận.
Lời nói vừa rồi quá tổn thương tự tôn, cậu biết Hạng Tường có ý tốt, thế nhưng cơn tức xông não, cái miệng lại chuyên phun vào chỗ tổn thương người.
Ngu Tư Ngôn nghe thanh âm truyền ra từ phòng bếp, tâm tình có chút buồn bực, cậu liếm liếm môi trên, khóa chặt đôi lông mày bắt đầu nói chuyện với bác gái.
“Khoản tiền kia của bà. . .”
Hạng Tường không rên một tiếng nấu mì trong bếp, lúc bưng ra Ngu Tư Ngôn đang tiễn bác gái ra cửa sau.
Ngu Tư Ngôn từ trong túi quần móc ra tiền bị vò thành một cục, toàn bộ nhét vào trong tay bác gái.
“Tiền này bà cầm đi, đủ cho bà ăn vài ngày, ngày mai bà đem giấy nợ tới đây, nhớ kỹ mang bút tích của bà cùng con trai bà tới, tôi tìm người thẩm tra đối chiếu chữ ký trên giấy nợ, ngày kia bà có thể trở lại một chuyến, chúng ta ký hợp đồng, sau đó tôi có thể phái người đòi khoản tiền kia về cho bà.”
Bác gái nhìn tiền trong tay, nhìn nhìn lại Ngu Tư Ngôn, muốn cầm lại xấu hổ.
Ngu Tư Ngôn trực tiếp đỡ bác gái ra cửa sau, nói:
“Bà cầm tiền đi ăn chút gì đi, chỗ tôi còn có việc.”
Bác gái ngưỡng mặt nhìn Ngu Tư Ngôn, vẻ mặt cảm kích còn có chút lo lắng,
“Cảm ơn cậu, cậu là người tốt, nhưng. . . Nhưng các cậu đi đòi nợ, sẽ không đánh con tôi chứ?”
Ngu Tư Ngôn lúc này mới cảm thấy lời Hạng Tường nói thật đúng là có lý, rốt cuộc là con ruột. Cậu cong môi cười, hời hợt nói:
“Tình huống của bà đặc thù, tôi sẽ làm một bộ viết ra phương án đòi nợ, bà tới ký hợp đồng, người của tôi có thể chậm rãi nói chuyện với bà, thương lượng, nếu bà không đồng ý động thủ, chúng tôi vẫn có biện pháp khác.”
Bác gái lúc này mới yên lòng gật đầu.
Ngu Tư Ngôn nhún nhún mũi, ngửi mùi mì trứng thơm lừng, vội nói:
“Được rồi, bà mau đi đi.”
Nói xong lời này, cậu đóng cửa sau lại.
Ngu Tư Ngôn chớp mắt thấy hai bát mì đặt trên bàn cách đó không xa, lại quay đầu nhìn Hạng Tường đang cúi đầu cắt dưa muối trong bếp, tròng mắt xoay tròn, bứt lên dáng cười hô một tiếng vào nhà bếp:
“Ôi oa, thơm quá!”
Một câu lấy lòng nói ra, nhưng Hạng Tường mặt vẫn đen xì, chăm chú vùi đầu cắt dưa muối, biểu tình không có một chút thay đổi.
Ngu Tư Ngôn gãi đầu, bĩu môi, dáng cười trên khuôn mặt suy sụp, không tiếng động phun ra một ngụm khí nồng, chậm rãi đi tới trước bàn cơm.
Cậu nhìn bát mì trứng cà chua hành thái màu sắc rực rỡ vô cùng đẹp mắt lại dễ ngửi, cố gắng nhịn nhịn, lần đầu ngồi xuống chờ Hạng Tường đến mới ăn.
Hạng Tường bưng đĩa đi tới, cái gì cũng chưa nói, chỉ là đặt dưa muối trước mặt Ngu Tư Ngôn, tự ngồi xuống cầm lấy đũa không nói một lời ăn mì.
Ngu Tư Ngôn nhìn chằm chằm Hạng Tường một hồi lâu, nhưng Hạng Tường căn bản mặc kệ, tự ăn của mình.
Cậu nhúc nhích môi vài cái, khẽ thở dài một tiếng, cầm lấy đũa ăn mì.
Bình thường hai người lúc ăn cũng không nói nhiều, nhưng không khí hôm nay im lặng lại ngưng trệ, nặng nề khiến Ngu Tư Ngôn cảm giác như có tảng đá chặn ở trong lòng, tiếng ăn mì rột rột cùng tiếng quạt vù vù lẫn lộn khiến cậu phiền lòng.
Nhịn một hồi, Ngu Tư Ngôn thực sự nhịn không nổi nữa. Cậu từ trong bát giơ lên khuôn mặt, thanh âm thả nhẹ, thiện ý nói với Hạng Tường:
“Lời vừa rồi tôi nói anh đừng để trong lòng, đó là tôi tức giận mới nói, nói lúc tức giận đều là đánh rắm.”
Động tác ăn mì của Hạng Tường ngừng lại, chuyển mắt nhìn Ngu Tư Ngôn vẻ mặt nghiêm túc, nhàn nhạt nói:
“Không sao, tôi không để ở trong lòng.”
Ngu Tư Ngôn nhìn cái mặt người chết che giấu u buồn kia của Hạng Tường, oán thầm:
Anh không để ở trong lòng còn một bộ muốn chết không sống nhằm vào tôi làm gì!
Buông bát đũa, Ngu Tư Ngôn hít sâu mấy hơi, quay người, đối diện Hạng Tường, vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Chúng ta đừng như vậy được không? Đều là đàn ông, trong lòng có cái gì thì nói cái đó ra, nghẹn vào làm gì, tôi đã nói, vừa rồi là tôi nhất thời tức giận mới nói ra miệng, không dùng não, tôi cũng hoàn toàn không có ý kia, lời lúc giận sao có thể xem như là thật? !”
Hạng Tường trầm ngâm một hồi, nói:
“Là cậu bảo tôi có cái gì thì nói cái đó đấy nhé.”
Ngu Tư Ngôn cuối cùng cũng nghe Hạng Tường lại bắt đầu nói tiếng người, nhất thời thở dài một hơi, cả người đều thoải mái.
Cậu một lần nữa cầm lấy đũa, vừa ăn mì vừa nhàn nhã nói:
“Anh nói đi.”
Hạng Tường rất nghiêm túc nói:
“Chuyện bà già kia, chúng ta đừng động.”
Làm người quyết sách trong thời gian dài, Hạng Tường chưa từng thương lượng với ai, cũng chỉ có Ngu Tư Ngôn mới khiến anh phá lệ. Nhưng thứ xa lạ này, lúc vận dụng cũng không phải vẫy tay là tới. Lời này của Hạng Tường tuy mềm, nhưng giọng điệu lại vẫn kiên quyết.
Ngu Tư Ngôn là con lừa ăn mềm, Hạng Tường giọng điệu cứng lên, cậu lại càng cố chấp.
“Tôi còn phải nói với anh thế nào? ! Động hay không, nhận việc hay không, là chuyện tôi quyết định! Tôi hiện tại nếu quyết định muốn làm, vậy không cần nói gì nữa.”
Hạng Tường một câu bắn trúng yếu hại Ngu Tư Ngôn,
“Cậu như vậy là độc tài.”
Ngu Tư Ngôn quẳng đũa, lớn tiếng hỏi:
“Tôi làm sao mà độc tài? Công ty này cần phải có một người quyết sách chứ? ! Nếu không nhiều người như vậy, mỗi người mỗi ý, mỗi người một cách, lúc giải quyết rốt cuộc nghe ai?”
Cái tính bom nổ này. . .
Hạng Tường đem chiếc đũa từ trên đất nhặt lên, lại đem ngữ khí thả nhẹ hơn nữa,
“Tôi làm nhân viên công ty, có thể nói ý kiến chứ.”
Ngữ khí thả nhẹ quả nhiên trấn an được Ngu Tư Ngôn xù lông, cậu vươn tay đoạt lấy chiếc đũa của Hạng Tường, xoay đầu tàn bạo một ngụm lớn ăn hết mì, không nhịn được ném ra một chữ:
“Nói.”
Hạng Tường rất muốn nói, lúc tức giận không nên ăn, dễ bị rối loạn tiêu hóa, nhưng hiện tại anh nào dám nói lời này.
“Bỏ qua một bên cái khác không nói, chỉ nhìn người mà nói, cậu không cảm thấy bà già kia có vấn đề sao?”
“Anh nói, có cái gì vấn đề? !” Ngu Tư Ngôn cố sức nhai trứng trong miệng.
Hạng Tường nhìn sườn mặt tức giận của Ngu Tư Ngôn, đột nhiên cảm thấy rất rung động, đặc biệt muốn dùng tay xoa nắn một trận, anh vội vàng rời mắt, ngăn chặn ý nghĩ trong đầu, hồi đáp:
“Bính từ ai lại chọn vào giữa trưa, lại còn là một đường yên tĩnh như thế, bà ta muốn gây sự cũng đâu có khán giả.”
Ngu Tư Ngôn trút một miệng canh nóng, bức ra cả mặt mồ hôi, ngay cả một con mắt cũng không liếc Hạng Tường, cố chấp nói:
“Bà ta là lần đầu, đương nhiên là tìm chỗ ít người luyện tập, hơn nữa bà ta còn chưa tới trình độ không biết thẹn, như vậy bà ta cũng có thể giữ lại chút ít tôn nghiêm.”
Hạng Tường thấy một cái không được, lại tìm một cái khác,
“Bà ta làm mẹ, dù cho con trai bất hiếu, tôi còn chưa thấy bà mẹ nào muốn người ta đánh con ruột mình đánh cho tàn phế.”
Ngu Tư Ngôn hừ lạnh một tiếng,
“Anh chưa thấy qua còn nhiều lắm, anh cũng không xem anh sinh trưởng trong cái xã hội thế nào, anh nào biết cuộc sống của gia đình nghèo khó là thế nào, anh nào biết một đám hỗn tạp của tầng chót xã hội này? ! Hơn nữa, anh muốn nói bà ta làm mẹ thì tiếc con, tôi có thể minh xác nói cho anh, bà ta còn luyến tiếc, lúc sắp đi còn lo lắng tôi có thể đánh con bà ta hay không.”
Hạng Tường tranh chấp:
“Vậy thì càng kỳ quái, lúc đầu bà ta còn muốn cậu đánh tàn phế con bà ta, lúc đi lại lo lắng như thế, đây không phải tự mâu thuẫn thì là cái gì!”
Ngu Tư Ngôn lãnh liếc Hạng Tường, nói:
“Anh không làm mẹ, anh sẽ không hiểu loại cảm giác yêu hận đan xen khi nuôi một đứa con khốn nạn.”
Không quan tâm Hạng Tường nói thế nào, Ngu Tư Ngôn đều có ý nghĩ của bản thân, hơn nữa đều là có lý, Hạng Tường không vặn được Ngu Tư Ngôn ương bướng, có chút bất đắc dĩ thuận miệng nói một câu:
“Cậu đã ký hợp đồng với Hiệp Tín rồi, mấy việc nhỏ hỗn tạp này cứ bỏ qua đi, sao việc gì cũng nhận vậy, cũng không phải thiếu mấy đồng tiền trinh kia.”
Nhưng không nghĩ tới, một câu thuận miệng vô cùng đơn giản như thế, vừa lúc chạm đến nghịch lân Ngu Tư Ngôn!
Ngu Tư Ngôn bỗng nhiên hất bát đứng lên, bễ nghễ nhìn Hạng Tường quát lớn:
“Hạng Tường, ngày hôm nay anh nắm rõ cho tôi, Ngu Tư Ngôn tôi không phải người dựa núi ăn núi, cũng không phải người chỉ nhìn tiền làm việc, Hiệp Tín dù hàng năm cho tôi 10 triệu tôi cũng sẽ nhận loại việc nhỏ này, công ty này không có sạch sẽ như anh nghĩ, anh nói tôi việc gì cũng nhận, cũng đúng, tôi người này ngay cả đòi tiền buôn ma túy cũng đã làm, nếu anh chê tôi nhận việc không phù hợp thưởng thức của anh, anh hiện tại có thể đi!”
Hạng Tường không rõ sao đột nhiên Ngu Tư Ngôn lại nổi khùng.
“Ý tôi không phải thế, tôi. . .”
Ngu Tư Ngôn nổi giận đùng đùng cắt lời Hạng Tường:
“Được rồi, anh ngồi đây tự mình suy ngẫm đi, rốt cuộc trong công ty thân phận của anh là gì? Đến đây để làm gì?”
Nói xong, Ngu Tư Ngôn cầm chìa khoá xe, bước ra công ty.
“Ngu Tư Ngôn!”
Hạng Tường đứng lên, hô gọi Ngu Tư Ngôn đầu cũng không quay lại, anh đuổi theo hai bước lại ngừng chân, phun ra một ngụm trọc khí lẳng lặng nhìn xe bán tải nghênh ngang mà đi.
Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: