[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 32

32. Thương Tâm

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Một thân bạch y, tóc đen dài tùy ý buông xoã, Đông Phương Trữ Tâm đứng ở vũ đài thật khiến cho người ta có một cảm giác thần bí huyền ảo, trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người đều bị từng cử động nho nhỏ của nàng hấp dẫn.

Nhấc chân, xoay tròn, nhún nhảy…, đang lúc mọi người tưởng Đông Phương Trữ Tâm sẽ không múa thì nàng liền cứ như vậy múa. Mỗi một động tác của nàng đều ưu nhã xinh đẹp, dù không thấy được mặt, nhưng thông qua động tác của nàng mọi người như thấy được nét mặt một nữ tử sinh động.

Người ở đây đều kinh ngạc ngây người, Đông Phương Trữ Tâm nàng không chỉ biết múa hơn nữa còn múa cực tốt? Lý Minh Yên càng ngây người, Đông Phương Trữ Tâm không phải cái gì cũng không biết sao? Sao lại biết múa, đáng chết nhất là lại múa không kém nàng… Lý Minh Yên cảm giác được nhất định mặt mình đang trắng bệch.

Hoàng thượng nhìn chăm chú nữ tử trên vũ đài, thật kỳ lạ, giờ khắc này trong mắt hắn tựa hồ chỉ có mình nữ tử xinh đẹp kia, có cao ngạo, có thanh thuần, có trong trẻo, một nữ tử vì yêu mà quyến rũ động lòng người…

Tuyết Thiên Ngạo nhìn Đông Phương Trữ Tâm vũ điệu động nhân, khóe miệng nâng lên mỉm cười, Đông Phương Trữ Tâm ngươi quả nhiên không để Bổn vương thất vọng, một tát này thật đau, Hoàng huynh nhất định sẽ rất hận, rất hận…

“Tâm Tình, đây là Tâm Tình…” ngồi ở dưới không thiếu những kẻ có kiến thức rất nhanh liền nhận ra vũ khúc Đông Phương Trữ Tâm đang thể hiện.

Thiên a, thế gian này lại có người có thể sử dụng cầm khúc chuyển thành vũ khúc, hơn nữa nháy mắt lại có thể để bọn họ nhận ra được.

Thiếu nữ xinh đẹp kiêu ngạo, gặp gỡ nam tử tuấn mỹ mà ôn nhu, thông qua vũ điệu c ủa Đông Phương Trữ Tâm bọn họ như thấy thiếu nữ kia động tình lúc thẹn thùng, lúc yêu thương hạnh phúc…

“Thật là đẹp…” giờ khắc này mọi người không khỏi bị Đông Phương Trữ Tâm trên vũ đài hấp dẫn, nàng múa như có một loại mị lực, để cho người ta chìm sâu vào trong đó, không phải vì kỹ xảo cùng hoa lệ, đó là hấp dẫn đến từ tâm hồn, giống như vũ khúc này chứa linh hồn của nữ tử, để cho người ta vì nàng cao hứng mà cười, vì nàng đau buồn mà rơi lệ…

Đông Phương Trữ Tâm trên vũ đài không để ý đến ánh nhìn của những người xung quanh, chỉ đắm chìm ở thế giới của mình, một lần nữa thể hiện khúc Tâm Tình nguyên bản, hỉ cùng hận tất cả biểu hiện ở trong điệu múa.

Cho đến màn cuối cùng, Đông Phương Trữ Tâm thể hiện vũ khúc đau đớn cùng không cam lòng khi chia lìa, sau đó…

Đông… nữ tử bi thương ngã trên vũ đài, là lúc vũ khúc kết thúc, cũng là tình yêu của nữ tử kia kết thúc.

“Ô ô…” thật thương tâm muốn rơi lệ, Đông Phương Trữ Tâm mệt mỏi đứng dậy, không có tiếng vỗ tay không có tiếng khen hay, từng bước từng bước trở lại vị trí của mình.

Vũ khúc vừa rồi làm nàng quá mệt mỏi, thật giống như dùng tính mạng của mình để múa.

“Vũ khúc này tên gọi là gì?” Không biết qua bao lâu có người hồi thần hỏi “Là Tâm Tình sao?”

Người hỏi run rẩy đứng dậy, mà hắn lại là người Đông Phương Trữ Tâm phải gọi là phụ thân.

Câu hỏi này chính xác là của phụ thân Đông Phương Trữ Tâm, Đông Phương Tương Gia, người cả một buổi tối chỉ ngồi đó lạnh lùng nhìn Đông Phương Trữ Tâm chịu nhục – Đông Phương Tương Gia.

Đông Phương Tương Gia bình thường nho nhã thành thục trên lúc này mặt lại bi thương đau khổ, kích động hướng Đông Phương Trữ Tâm hỏi, mà mọi người nghe tiếng hắn cũng thanh tỉnh lại. Từng người mong đợi câu trả lời của Đông Phương Trữ Tâm, lúc này bọn họ đã không thấy được vết thương xấu xí trên mặt nàng.

Đông Phương Tương Gia, một người cho tới bây giờ không có nhớ tới mình là phụ thân Đông Phương Trữ Tâm, đối với Đông Phương Trữ Tâm hắn rất xa lạ. Đối với vấn đề của Đông Phương Tương Gia, Đông Phương Trữ Tâm hào phóng trả lời.

“Là Thương Tâm”

“Tại sao?”

~~~~~~~~~~~~~~~

Edit: Viên Viên Tròn Tròn

Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: