[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 80

80

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Đông Phương Bất Bại cứ vậy tặng không mấy đứa phiền phức lớn nhỏ này cho Len, còn mình vẫy tay rời khỏi.

Lúc này bọn nhỏ vừa mới đầy tháng, Đông Phương Bất Bại không thể rời khỏi quá lâu, nên vội vã chạy đến Hoa Sơn, muốn sớm ngày giải quyết Nhạc Bất Quần.

Y vốn muốn dùng chút thủ đoạn, chậm rãi khiến phái Hoa Sơn tan rã, cuối cùng mới xử lý Nhạc Bất Quần. Nhưng có một Nhậm Ngã Hành, lại thêm một Hướng Vấn Thiên, cũng đang chầu chực đợi thời cơ, thực mất hứng. Bởi vậy y có chút sợ mình chưa kịp động thủ thì Nhạc Bất Quần đã vô duyên vô cớ mà ngủm củ tỏi, thế thì thật là thiệt quá.

Đám người Đông Phương Bất Bại này, đã đạt tới cảnh giới thường nhân không thể đuổi kịp, nhưng nếu trên đời này ngay cả đối thủ cũng không còn nữa, thì bỗng nhiên lại sinh ra một loại tâm tình mờ mịt mất mát. Đông Phương Bất Bại tuy đã quyết ý rời khỏi giang hồ, toàn tâm toàn ý cùng chồng dạy con, nhưng tâm tính của y chính y biết rõ. Mặc dù sau khi tu tập Quỳ Hoa Bảo Điển y tính tình đại biến, lại sinh liền ba đứa trẻ, toàn tâm toàn ý xem mình trở thành một nữ tử, nhưng là tận sâu bên trong y vẫn có cái tàn nhẫn thị huyết của một đại ma đầu, thỉnh thoảng ma tính ấy lại giãy giụa muốn thoát ra.

Có lẽ cái này chính là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời. Đông Phương Bất Bại thị võ thành si, tâm cao khí ngạo, cũng may Dương Liên Đình đối với y bao dung thấu hiểu, không thèm để ý một chút 『 tật xấu nhỏ 』này của y. Cho nên Đông Phương Bất Bại càng được nước lấn tới, vừa mới sinh nở được năm ngày, liền chạy đến Tung Sơn giết Tả Lãnh Thiền.

Có thể thấy lão bà như này ấy a, thật sự là không thể sủng. Càng sủng lại càng ngang ngạnh rồi.

Đông Phương Bất Bại tất nhiên biết, nhưng trong lòng vẫn đắc ý dạt dào. Thấy rõ Liên đệ yêu y đến thế nào chứ.

Theo nguyên tác, ngày Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh cùng đệ tử Hằng Sơn rời khỏi Tung Sơn, trên đường gặp phải Lâm Bình Chi lấy Tịch Tà kiếm pháp truy sát Dư Thương Hải phái Thanh Thành và đám đệ tử liên can. Sau này Lâm Bình Chi giết chết Dư Thương Hải cùng Mộc Cao Phong, bị độc dược trong bướu của Mộc Cao Phong bắn trúng mặt, mù hai mắt, hủy dung mạo, nhưng Nhạc Linh San vẫn toàn tâm toàn ý theo hắn.

Hai người nửa đêm bị người phái Thanh Thành đuổi theo báo thù, được Lao Đức Nặc vốn là gián điện của Tả Lãnh Thiền cứu. Lao Đức Nặc thuyết phục Lâm Bình Chi cùng gã quay về Tung Sơn, cùng Tả Lãnh Thiền đối phó với Nhạc Bất Quần. Lâm Bình Chi vì muốn chứng minh mình với Tả Lãnh Thiền, lại giết Nhạc Linh San. Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh trốn trong chỗ tối, không ngờ gã đột nhiên xuất sát chiêu, không kịp cứu Nhạc Linh San, trước khi nàng chết liền đáp ứng nàng sẽ bảo hộ Lâm Bình chi.

Sau đó hai người an táng Nhạc Linh San trong sơn cốc, Lệnh Hồ Xung trong lúc dưỡng thương lại gặp phải vài vị trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Giáo vâng lệnh Nhậm Ngã Hành truy bắt Nhạc Bất Quần, vô tình nghe thấy tên của Nhạc phu nhân Ninh Trung Tắc. Ninh Trung Tắc biết nữ nhi qua đời, lại biết trượng phu của mình là kẻ tiểu nhân âm độc xảo trá, tàn nhẫn như vậy, ở trước mặt Lệnh Hồ Xung tự vẫn. Nhậm Doanh Doanh hạ Tam Thi Não Thần Đan cho Nhạc Bất Quần hòng khống chế lão.

Đây đều là chuyện phát sinh trong nguyên tác. Nhưng bởi vì Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại nhúng tay, kịch tình đã có một bước ngoặt lớn.

Nhậm Ngã Hành bị Dương Liên Đình hạ dược lão hoá, sớm toi mạng, đâu đã kịp hạ mệnh lệnh truy bắt Nhạc Bất Quần. Mà Tả Lãnh Thiền tại ngày thứ năm của Ngũ Nhạc đại hội đã được Đông Phương Bất Bại tiễn về Tây Thiên, gã trước đó tuy có ra lệnh cho Lao Đức Nặc đi tìm Lâm Bình Chi, nhưng Lao Đức Nặc mới chạy được nửa đường thì nghe tin sư phụ mất, không kịp đi tìm Lâm Bình chi liền vội vã quay trở về Tung Sơn chạy tang.

Cuối cùng, Lâm Bình Chi cũng không giết Nhạc Linh San, mà bị Nhạc Bất Quần tìm được. Nhưng Lâm Bình Chi cực kỳ giảo hoạt, trước đó đã kịp tung bí mật Tịch Tà kiếm pháp luyện khí phải tự cung ra giang hồ. Nhạc Bất Quần vốn nghĩ muốn giết hắn diệt khẩu, vì sợ hắn tiết lộ bí mật khiến lão mất mặt này cho người khác, nhưng Lâm Bình Chi đã kịp ra tay trước lão nói lộ ra, Nhạc Bất Quần chẳng những không thể giết, mà còn vì lo người khác nói mình giết người diệt khẩu, mà thành ra phải trăm phương ngàn kế bảo toàn tánh mạnh vị 『 con rể 』này.

Lão đưa cả con gái lẫn con rể trở về Hoa Sơn, nghiêm cẩn trông coi, ngoài mặt nói rằng con gái con rể nhà mình ân ái, cảm tình với mình cũng rất tốt. Giang hồ người người vốn còn bán tín bán nghi, thấy lão làm vậy, lòng nghi ngờ cũng chậm rãi nhạt đi.

Nhậm Doanh Doanh đi nửa đường nghe tin phụ thân qua đời, vội vã chạy về Hắc Mộc Nhai, còn Lệnh Hồ Xung tự mình trở về Hằng Sơn dưỡng thương, lại là chuyện khác.

Bất quá kịch tình tuy đã thay đổi, nhưng bản tính con người thì sẽ không. Nhạc Bất Quần dã tâm cực lớn, một lòng muốn nắm cả Ngũ Nhạc phái trong tay, cho nên trong giang hồ lại lan ra bí mật về sơn động sau núi Hoa Sơn, dụ được một đám người trong giang hồ chạy đến xem. (Chi tiết hình khắc và thông tin bên trong sơn động mời tham khảo 《 tiếu ngạo giang hồ 》 chương 38 — Tụ tiêm)

Khi Đông Phương Bất Bại đi tới Hoa Sơn, cũng là lúc Nhạc Bất Quần đang ủ mưu, muốn một lưới đánh tận người của Ngũ Nhạc kiếm phái trong sơn động Tư Quá Nhai.

Y một thân hồng y, gió thổi tà ao bay phiêu phiêu, thấy Hoa Sơn một mảnh hoang lương, lại không thấy một bóng người, cảm thấy kỳ lạ.

Đúng lúc này, đột nhiên phát hiện phía xa có hai bóng người đi tới, y không cần tới gần, chỉ dùng tinh thần lực dò xét qua, liền nhận ra là Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh.

Nhậm Doanh Doanh mới để tang phụ, thấy Dương Liên Đình trở về Hắc Mộc Nhai, cũng không muốn ở lại chỗ đó nữa, trong lòng lo lắng cho tình lang, liền xuống núi cùng Lệnh Hồ Xung tương hội, không ngờ đuổi đến thì biết chuyện Hằng Sơn đệ tử bị Nhạc Bất Quần bắt đi, liền cùng Lệnh Hồ Xung y nguyên tác, tới Hoa Sơn tìm.

Đông Phương Bất Bại không ngờ sẽ gặp phải hai người này, trong lòng khẽ động, đơn giản bám theo đã.

Y võ công dám tự xưng đệ nhất, lẳng lặng theo phía sau hai người, lấy Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh võ công cũng xem như cao minh, cũng không phát giác được.

Y theo hai người lên Tư Quá Nhai, càng đi đến gần cửa sơn động càng nghe rõ mồm một tiếng binh khí va chạm hỗn tạp bên trong.

Đông Phương Bất Bại chợt nghĩ, nhớ tới phong thư nật phát hiện bên trong mật thất của Tả Lãnh Thiền. Trên đó vẽ một bức hoạ, đúng là bí động trên Tư Quá Nhai này, và mật đạo phía sau.

Tả Lãnh Thiền không hổ là nhân vật quan trọng, đã sớm tìm ra được bí mật ở sau núi Hoa Sơn này, chỉ tiếc chung cuộc vẫn chậm một bước, để Nhạc Bất Quần tại Phong Thiện Đài một trận toả sáng.

Đông Phương Bất Bại nhìn Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh tiến vào sơn động. Y cũng không có tâm trạng vào giúp vui, chỉ ẩn thân ngoài động. Nhưng cũng chỉ chốc lát, liền thấy Nhạc Bất Quần lén lút chạy ra, buông một khối cự thạch chặn lại động khẩu, rồi rời đi.

Đông Phương Bất Bại nghe thấy bên động đám võ lâm nhân sĩ kia chẳng phân biệt được địch ta tàn sát lẫn nhau, không khỏi chán ghét, nhíu mi, thầm nghĩ: Liên đệ nói đúng, mấy chuyện người giang hồ đánh đánh giết giết, thực vô nghĩa, không bằng vợ chồng hai người chúng ta cùng bọn nhỏ một chỗ, an dật qua ngày, sung sướng tự tại.

Vừa nghĩ như vậy, liền cảm thấy vui mừng ấm áp. Chỉ là y đã đáp ứng Tả Lãnh Thiền, muốn lấy tánh mạng Nhạc Bất Quần bồi lão, nuốt lời có vẻ không tốt lắm. Huống chi Nhạc Bất Quần dã tâm quá lớn, lại tu luyện Tịch Tà kiếm pháp, lấy lão tu vi, không quá mấy năm, liền trở thành một tai hoạ trên giang hồ. Nếu tương lai đối Nhật Nguyệt Thần Giáo bất lợi, thì Đông Phương Bất Bại không thể để yên được.

Y có kiến thức, hiểu được thiệt hơn, hơn nữa ngồi tại vị trí cao đã lâu, biết rõ đạo lý diệt cỏ tận gốc, diệt hoạ từ lúc mới chớm mầm. Bởi vậy quyết định vì an bình ngày sau, hôm nay y nhất định phải trừ bỏ tai hoạ này.

Tâm ý đã định, liền rời khỏi động khẩu bị phong bế, lấy ra phong mật thư kia, dựa theo hình vẽ ở trong, tìm được một mật đạo khác đi vào.

Y còn chưa đến nơi, đã cảm thấy buồn cười. Nguyên lai Nhạc Bất Quần âm mưu thâm độc, trong mật đạo lén thiết kế mai phục.

Đông Phương Bất Bại vốn đang chơi bọ ngựa bắt ve, chim sẻ đứng chờ. Y không lo lắng, liền ẩn trong bóng tối chờ xem thủ đoạn của Nhạc Bất Quần.

Không bao lâu, trong mật đạo truyền tới tiếng bước chân tán loạn, chỉ thấy Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh trong tay dắt theo Lâm Bình chi, dẫn đầu từ trong mật đạo trong đi ra, phía sau còn mang theo một ít giang hồ nhân sĩ.

Bởi vì Tả Lãnh Thiền đã bị Đông Phương Bất Bại giết chết, nên không phát sinh chuyện lão mang một đám ngưởi ở trong sơn động đại khai sát giới. Mọi người trong sơn động, dưới uy áp của phái Thái Sơn Ngọc Cơ Tử cùng Lệnh Hồ Xung, đại bộ phận người hạ vũ khí, đồng hiệp lực, cuối cùng miễn cưỡng áp xuống cục diện tàn sát lẫn nhau, sau đó tìm được mật đạo, lảo đảo mà chạy ra.

Chỉ là bọn họ ban đầu động thủ quá tàn nhẫn, lại có gian tế lẫn ở trong, vẫn là tử thương hơn nửa, thương tích đầy mình.

Đến nỗi cả Lâm Bình Chi, mặc dù không gặp dịp đầu nhập vào quân của Tả Lãnh Thiền, nhưng gã vẫn bị Nhạc Bất Quần u cấm tại hậu sơn, từ chỗ Nhạc Linh San biết được bí mật Tư Quá Nhai. Hôm nay tìm được thời cơ, liền chế trụ Nhạc Linh San, chạy thoát ra, lén chạy vào sơn động, không ngờ bị Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh phát hiện rồi.

Nhạc Linh San còn sống, cũng không có trước khi chết cầu xin Lệnh Hồ Xung chiếu cố Lâm Bình Chi, tuy nhiên cũng vì nàng còn sống, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh càng không tiện giết Lâm Bình Chi, nên chỉ chế trụ gã, cuối cùng lại giống như nguyên tác.

Mọi người chạy khỏi mật đạo, vừa mới buông Lâm Bình chi, đột nhiên một tấm lưới từ trên trời rơi xuống, bao vây tất cả mọi người.

Lệnh Hồ Xung kêu lên: “Sư phụ!”

Hắn cùng Doanh Doanh đi phía trước, bị vây lại đầu tiên, tựa như hai con cá nhỏ, bị quấn chặt vào lưới, ban đầu thì còn có thể vùng vẫy, đến sau này thì động cũng không được.

Nhạc Bất Quần cười lạnh nói: “Tiểu tặc, ngươi đắc ý dào dạt từ trong động chui ra, nhưng không ngờ tới đại họa lâm đầu đi?”

Lệnh Hồ Xung nói: “Chỉ như vậy cũng nào tính là đại họa lâm đầu. Nếu đã muốn chết, cùng ta ái thê chết cùng một chỗ, như vậy ta cũng toại nghuyện. Ngươi chỉ có thể giết cả hai chúng ta, không thể tách ra, giết cùng một lúc.”

Nhạc Bất Quần cả giận nói: “Tiểu tặc, chết đến nơi, còn lắm miệng!” Dây thừng lại siết chặt lên hai người một vòng, trói đến chặt chẽ.

Đám người Ngọc Cơ Tử bị một tấm lưới khác quấn trụ, cả giận nói: “Nhạc chưởng môn, ngươi muốn làm cái gì? Ngũ Nhạc như tay chân, lẽ nào ngươi muốn trảm tận giết tuyệt sao?”

Đông Phương Bất Bại vốn đối với Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh không có hảo cảm, nghĩ đến hai người này lúc đó tại Hắc Mộc Nhai cùng Nhậm Ngã Hành từng bước ép buộc mình và Liên đệ, trong lòng liền thấy chán ghét vô cùng, nhưng nghe thấy những lời kia của Lệnh Hồ Xung, nghĩ đến nếu lúc này là y và Liên đệ bị quấn trong lưới kia chờ chết, cũng sẽ có tâm tư như vậy. Thà rằng cứ như vậy giết, cũng không thể tách hai người họ ra. Vừa nghĩ vậy, liền có chút hảo cảm với Lệnh Hồ Xung.

Y đang nghe Lệnh Hồ Xung trì hoãn thời gian, còn có tiếng thoá mạ của đám Ngọc Cơ Tử, nhưng mắt thấy Nhạc Bất Quần không thèm ngó ngàng, lập tức sẽ xuống tay, liền chậm rãi lộ ra, từ tốn nói: “Nhạc chưởng môn tâm cơ sâu thật, không cần tốn nhiều sức, liền một lưới bắt trọn cả tứ Nhạc trong Ngũ Nhạc, quả nhiên thủ đoạn lợi hại.”

Nhạc Bất Quần không ngờ có người lại đột nhiên xuất hiện phía sau mình, hơn nữa lấy công lực hiện tại của mình lại không hề phát hiện, trong lòng kinh sợ, nói: “Ngươi là người phương nào?”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười nhè nhẹ, khinh miệt nói: “Ta là ai, ngươi còn không có tư cách biết.”

Lúc này là chạng vạng, tịch dương đang xuống núi, Đông Phương Bất Bại một mình cô độc, phía sau là mặt trời đỏ rực, trên người là địa hồng y đỏ thẫm, tay áo phất phất bay.

Mọi người nhất thời hấy vậy liền ngốc lăng.

Nhạc Bất Quần chỉ cảm thấy người này nhất cử nhất động, cũng mang sát khí lẫn khí thế nói không nên lời, lạnh nhạt lại điềm tĩnh, phảng phất như tất cả chuyện trong thiên hạ đều nắm giữ trong tay, thực là bình sinh cường địch mình chưa từng gặp qua trong đời.

Sau khi lão tu luyện Tịch Tà kiếm pháp, tâm tính cũng dần dần thay đổi, bởi vậy cũng chưa cảm thấy Đông Phương Bất Bại có gì kỳ dị, ngược lại trong lòng ẩn ẩn có chút hâm mộ, cảm thấy người này mặc một thân trang phục, phi thường hợp ý mình. Nhưng lại nghĩ đến người này vô thanh vô tức mà xuất hiện sau lưng mình, võ công nhất định cao minh hơn mình, trong lòng kinh nghi, không biết đây là nhân vật thế nào trên giang, đột nhiên liền nghe Nhậm Doanh Doanh kinh hô một tiếng: “Đông Phương Bất Bại.”

Lệnh Hồ Xung cũng nhận ra y, kêu lên: “Đông Phương giáo chủ.”

Nhạc Bất Quần giật mình thảng thốt.

Đông Phương Bất Bại, đó là ai? Mười năm trước liền tự xưng giang hồ võ công đệ nhất nhân a. Không phải nói y bị Nhậm Ngã Hành đánh bại, đã không biết tung tích hay sao? Sao có thể đột nhiên xuất hiện tại đây?

Mọi người trong lưới đều giật mình hít sâu, rối rít nhìn qua.

 

Hết chương 80.

Edit: Robin

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: