Trái chủ hãn phu – Chương 83

Chương 83: Đồng đội như thần.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com

Ngu Tư Ngôn ôm một bụng hỏa lao ra công ty, lái xe lên đường cái, trận trận hơi nóng kéo tới, cậu mới phản ứng, dựa vào cái gì ông đây phải chạy ra phơi nắng, Hạng Tường hắn ngược lại nhàn nhã ngồi chơi mát mẻ trong công ty!
Nhưng lúc này người đã đi ra, hiện tại quay lại, cũng quá mất mặt.
Ngu Tư Ngôn nhìn quanh bốn phía, nhìn trúng quán trà cách công ty không đến mấy trăm mét.
Vừa vào quán, đúng lúc chủ quán cũng ở đây, người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi thấy Ngu Tư Ngôn vẻ mặt kinh dị cùng nhiệt tình,
“Ai nha, anh Ngôn, cuối cùng cũng chờ được anh tới.”
Người trong xã hội nhỏ này, không quan tâm tuổi tác, thấy nam thì hô một tiếng anh, thấy nữ thì kêu một tiếng em.
“Ông đang nói với tôi?”
Ông chủ đầy mặt hồng quang chào đón, vừa mời Ngu Tư Ngôn đi vào vừa nói:
“Không phải ngài thì là ai, ở đây còn có anh Ngôn nào sao?”
Ngu Tư Ngôn đứng không nhúc nhích, hỏi:
“Ông chờ tôi? Có ý gì.”
Ông chủ cười nói:
“Haizz, ý tôi là, tôi ở chỗ này ổn định cuộc sống hơn 3 năm, người công ty các anh bình thường đều đến chỗ tôi uống chút trà, nhưng chưa từng thấy anh cả tới, thằng em này chỉ chờ mỗi anh tới, hôm nay rốt cục chờ tới người.”
Ngu Tư Ngôn lúc này mới hiểu được vì sao liếc mắt liền nhìn trúng quán trà này, ra là do Lữ Việt hay cằn nhằn bên tai, tác dụng của tiềm thức.
Ông chủ thấy Ngu Tư Ngôn vẫn đứng bất động, lập tức cười hì hì nói:
“Anh Ngôn, tiểu Việt đang ở đây, thằng em đưa anh tới phòng cậu ta nhé?”
“Lữ Việt đang ở đây?”
“Đúng vậy, cũng mới đến.”
Ngu Tư Ngôn gật đầu,
“Mang tôi đi.”
Ông chủ dẫn Ngu Tư Ngôn gõ cửa phòng, lớn tiếng nói vào trong:
“Tiểu Việt, anh Ngôn tới.”
Cửa phòng còn chưa mở chợt nghe thấy bên trong một trận tiếng bước chân, thanh âm lười biếng của Lữ Việt truyền ra,
“Anh Ngôn nào chứ?”
Cửa vừa mở ra, khuôn mặt buồn ngủ mông lung của Lữ Việt thò ra ngoài, vừa thấy Ngu Tư Ngôn liền trợn tròn mắt, gào to nói:
“Ngu Tư Ngôn? Sao cậu biết tôi ở chỗ này? Ai nói cho cậu!”
Ngu Tư Ngôn nghe cao âm này liền nhíu mày,
“Anh quỷ kêu cái gì! Tôi đến uống chén trà, ai biết anh cũng ở đây!”
Cậu đẩy ra Lữ Việt, trực tiếp đi vào gian phòng.
Lữ Việt bồn chồn liếc xem bóng lưng Ngu Tư Ngôn, sau đó nói vài câu với ông chủ, đóng cửa lại.
“Cậu không ngồi trong công ty, chạy tới chỗ này làm gì?”
Ngu Tư Ngôn ngồi vào sô pha, buồn bực lấy ra thuốc lá, đáp một câu:
“Uống trà.”
Lữ Việt xuy cười một tiếng, ngồi đối diện Ngu Tư Ngôn, từ trong cốc chịu nóng lấy một cái chén ra, đặt tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, rót một chén trà xanh, nói:
“Ngu Tư Ngôn cậu uống trà? Cái tên chuyên uống nước ngọt, lừa ai hả! Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì?”
Ngu Tư Ngôn hút một ngụm khói, vươn tay tắt điều hòa, vẻ mặt không vui nói:
“Tôi là tới uống trà.”
Lữ Việt trêu tức nói:
“Dẹp đi, cậu bỏ được tiền mua nhàn rỗi? Dù Ngu Tư Ngôn cậu muốn uống trà, vậy cũng là mua một cốc trà sữa đem theo uống, có thể chạy tới chỗ này sao?”
Ngu Tư Ngôn liếc mắt Lữ Việt, lười mở miệng, cúi đầu buồn bực tự hút thuốc.
Lữ Việt ánh mắt gian tà xoay xoay, thăm dò hỏi:
“Hạng Tường đâu, sao không đi cùng cậu?”
Ngu Tư Ngôn quả đoán phun hỏa,
“Đừng đề cập anh ta với tôi, nghe tên thôi đã thấy bực.”
Lữ Việt nhướng mày,
“Đây là làm sao vậy? Sáng sớm hai ngươi còn dùng chung cái hố đi ị, lúc này mới bao lâu, liền cãi nhau.”
Ngu Tư Ngôn mím môi thành một đường, khóe miệng buộc chặt đầy đủ hiện ra không vui.
Lữ Việt tận dụng triệt để nói:
“Cậu tới nói nghe một chút, rốt cuộc là làm sao?”
Ngu Tư Ngôn cầm chén trà một ngụm trút vào trong miệng, nhấm nháp cũng không cứ thế lãng phí đổ vào dạ dày, toàn bộ coi như để nhuận họng,
“Trưa hôm nay. . .”
Cậu bùm bùm nói hết một hồi, đem nguyên nhân quá trình kết quả toàn bộ nói ra.
Lữ Việt một bên châm trà đổ nước cho Ngu Tư Ngôn, một bên tỉ mỉ nghe, nghe đến cuối cùng, anh vô lực hỏi:
“Chỉ vì chuyện này mà cậu ném bát đũa chạy?”
Ngu Tư Ngôn mặt nhăn nhíu, việc này là không sai, nhưng từ trong miệng Lữ Việt nói ra thế nào nghe vào lại giống loại chuyện đàn bà mới làm vậy?
Lữ Việt khinh bỉ Ngu Tư Ngôn, hừ lạnh một tiếng nói:
“Tôi nói cái tính này của cậu có thể sửa sửa hay không, mới có chút chuyện thế này, cậu đã mắng té tát người ta. Hơn nữa cậu ngẫm lại, Hạng Tường nói đâu có sai, cho dù sai, người ta cũng là quan tâm cậu, sợ cậu chịu thiệt, cậu không cảm kích thì thôi, còn mắng người ta một trận, cậu là loại người gì vậy!”
Ngu Tư Ngôn bị Lữ Việt nói như thế, cơn tức hạ xuống chút, lý trí cũng dần trở về, lại suy xét, xác thực là mình quá nóng tính.
“Anh cũng không phải không biết tôi, trời nóng lên tôi liền tâm phiền ý loạn, tính tình cũng không tốt, anh ta vừa nói như thế, tôi cũng không biết vì sao, cứ thế phát hỏa, thế nhưng lập trường cùng thái độ anh ta xác thực là có chuyện, bằng không êm đẹp, tôi phát hỏa làm gì!”
Lữ Việt dùng khóe mắt liếc Ngu Tư Ngôn, bưng chén trà tựa lên sô pha, nhẹ lời khẽ nói:
“Biết vì sao cậu lại thế không? Trời cũng không phải nóng mỗi hôm nay, bình thường dù nóng cậu cũng chưa từng mất lý trí như thế.”
Ngu Tư Ngôn lại không rõ,
“Tôi mất lý trí lúc nào?”
Lữ Việt thanh âm nhỏ nhẹ, nói vừa chậm vừa rõ ràng:
“Cậu muốn nhận việc này, chí ít phải điều tra sự tình có phải là thật không đã, chúng ta không phải vẫn luôn làm thế sao? Cậu đây là đem cảm tình cá nhân trộn vào trong công việc. Hạng Tường nói không phải không có lý, cậu ta chỉ muốn nhắc cậu, miễn cho bị người lừa, mất trắng tinh lực không nói, cậu phí tâm tư xong ngược lại còn bị phiền lòng, nói trắng ra là, Hạng Tường nhìn ra cậu xử trí theo cảm tính, sợ cậu bị thương!”
Ngu Tư Ngôn trong lòng nhất thời có chút đuối lý, chẳng qua mồm mép vẫn cứng,
“Nhưng thái độ anh ta có chỗ nào là đề ý kiến, căn bản là hạ mệnh lệnh với tôi, tôi nói một câu, anh ta một ngụm không cho phép.”
Tài ăn nói của Lữ Việt có thể địch cả đoàn luật sư của Hiệp Tín, cái miệng ngốc Ngu Tư Ngôn sao có thể là đối thủ của anh, căn bản là người lớn đùa giỡn trẻ nhỏ.
“Cậu không phải rất hiểu tính tình Hạng Tường sao? Cậu thẳng tính, cậu ta thẳng hơn cậu, cậu là đầu sắt, cậu ta là đầu gỗ, cậu ta muốn nói chuyện còn lao lực hơn cả cậu. Tôi cũng không phải không biết cậu, vừa nhận chuẩn liền để tâm vào chuyện vụn vặt, thái độ cậu cứng rắn, nhất định đòi nhận việc này, vậy cậu ta khẳng định cũng chỉ có thể càng cương quyết hơn cậu, dùng cái đầu cậu ta mà nói, chỉ có cứng hơn cậu, cậu mới nghe cậu ta khuyên, cậu ta một lòng muốn tốt cho cậu, chỉ là không biết biểu đạt thế nào thôi.”
Ngu Tư Ngôn bị Lữ Việt lừa dối đến độ xoay vòng vòng, nhất thời tràn đầy cảm giác tội ác.
Lữ Việt thấy biểu tình ‘Hối tiếc không kịp’ của Ngu Tư Ngôn, rèn sắt khi còn nóng nói:
“Cậu biết vấn đề lớn nhất của cậu ở đâu không?”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt khiêm tốn xin chỉ bảo.
Lữ Việt thâm trầm nghiêm túc nói:
“Cậu xem, tôi nói cậu, cậu liền chăm chú nghe, cũng lý trí phân tích. Tôi cá ngày hôm nay nếu như đổi thành Đoạn Bối nói, ‘Anh cả, đơn hàng chúng ta không thể nhận’, cậu khẳng định sẽ làm rõ sự việc rồi mới quyết định, nhưng duy độc với Hạng Tường, cậu lại không bình tĩnh nổi, cậu biết vì sao không?”
Ngu Tư Ngôn suy nghĩ một chút, cau mày nói:
“Tôi với anh ta còn chưa quen thuộc?”
Lữ Việt quả nhiên đa mưu túc trí, đem ý nghĩ của Ngu Tư Ngôn dẫn ra, không phủ định, mà là khẳng định lại đi sâu,
“Có nguyên nhân về phương diện này là nhất định, nhưng lấy tôi tới xem, quan trọng là thái độ của Hạng Tường đối với cậu.”
“Thái độ đối với tôi?”
Lữ Việt gật đầu,
“Đúng, ngay từ đầu Hạng Tường đã rất nghe lời cậu, cậu nói cái gì, cậu ta làm cái đó, cậu tức giận, cậu ta liền chịu đựng, cậu mắng cậu ta, cậu ta cũng nghe, chưa từng nghịch ý cậu, tuy rằng chỉ có vài ngày, nhưng cậu đã quen loại hình thức cậu nói cái gì cậu ta liền ngoan ngoãn làm cái đó, một ngày gặp phải loại tình huống này, cậu ta lo lắng cậu, sẽ không thuận theo ý cậu, nhưng cậu đã quen Hạng Tường nghe lời, đột nhiên, cái người nghe lời này không nghe lời cậu nữa, giống như một đứa trẻ ngoan làm sai chuyện, trong lòng cậu không thể chấp nhận, thế mới khiến cậu phát hỏa lớn như thế!”
Ngu Tư Ngôn dưới tình huống nội tâm đang cực kỳ xấu hổ, nghe Lữ Việt tẩy não như thế, còn tưởng thật mà tự kiểm điểm lại mình.
Lữ Việt bắt chuẩn thời cơ, thổn thức lên,
“Ai, Hạng Tường hũ nút kia, nhìn thì mạnh mẽ, nội tâm kỳ thực rất yếu đuối, hôm nay cậu mắng một trận như vậy, cậu ta không biết sẽ tổn thương biết bao, thực sự, Ngu Tư Ngôn, quá đả thương người.”
Sắc mặt Ngu Tư Ngôn đen tối, trầm mặc ngồi một hồi, cậu đứng lên,
“Tôi phải đi về.”
Móng vuốt Lữ Việt đặt dưới bàn kéo thành hình chữ V, trên mặt lại một mảnh lo lắng,
“Tôi nói cậu, lấy thái độ của Hạng Tường đối với cậu, lúc cậu về, cậu ta khẳng định sẽ bảo cậu đưa việc bà già kia cho cậu ta làm.”
Ngu Tư Ngôn vẻ mặt hổ thẹn không thể che đậy, bước nhanh ra ngoài, lúc đi tới cửa cậu đột nhiên quay đầu hỏi:
“Đúng rồi, sao anh lại ở đây? Không phải nói anh có việc bận sao?”
Lữ Việt gặp chiêu phá chiêu, tuyệt không chột dạ,
“Cậu còn có tâm tư quản tôi nữa hả, tôi đây là làm xong muốn ngồi điều hòa, còn không phải cái tính quái gở của cậu, công ty ngay cả điều hòa cũng không cho lắp!”
Sắc mặt Ngu Tư Ngôn càng khó xem, cậu mím môi, xoay người bước đi.
Lữ Việt nhìn Ngu Tư Ngôn đi ra quán trà, vội vàng gọi về công ty.
Hạng Tường thu dọn bát đũa xong, ngồi ở tầng 1 chờ Ngu Tư Ngôn trở về, người không chờ được, lại chờ tới một cú điện thoại.
“Nói.”
Lữ Việt bẹp bẹp môi, hai người này đều mẹ nó cùng một cái đức hạnh, nhận điện thoại cũng không có kiên nhẫn như thế,
“Hạng Tường, Ngu Tư Ngôn hiện đang trên đường về công ty, cậu chỉ cần làm một chuyện, chính là cậu ta vừa về, cậu chủ động xin đi giết giặc, xin cậu ấy đem chuyện bà già kia giao cho cậu làm.”
Hạng Tường dừng một chút, đáp:
“Ừ.”
Lữ Việt cười gian nói:
“Cậu xem, tôi đã nói có tôi ở đây là có thể. . . Alo? Alo! Đệt mợ!”
Lữ Việt không thể tin nổi trừng mắt điện thoại di động, nghe tiếng tút tút yếu ớt lại nhanh mắng:
“Hai ta hiện tại là liên minh, cậu có thể có chút thân thiết giữa đồng đội không hả!”

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: