[NT] Phượng Hoàng Thác: Thế Giá Khí Phi – Chương 34

34. Đi săn

phuong-hoang-thac-the-gia-khi-phi-by-cuclaccung.com
Yến hội kết thúc, Đông Phương Trữ Tâm lại khôi phục cuộc sống ban đầu, nữ nhân vũ lộng như tinh linh đêm hôm đó tựa hồ đã biến mất.

Cuộc sống của nàng lại nhàm chán, yên tĩnh, không người bận tâm, không đến nỗi chết đói nhưng cũng không khá hơn, đối với cuộc sống như thế Đông Phương Trữ Tâm rất hài lòng, thật không khác so với lúc trước khi nàng sống ở Đông Phương phủ.

Nhưng Thạch Hổ lại đến phá vỡ cuộc sống yên tĩnh của Đông Phương Trữ Tâm, nói thật ra thì nàng có chút sợ Thạch Hổ đến, hắn tới đồng nghĩa với việc nàng có nhiệm vụ mới.

“Vương phi, ngày mai Hoàng thượng muốn tới khu săn bắn hoàng gia. Hoàng thượng cùng Vương gia đều sẽ tham gia, Vương phi ngài cũng nhất định phải có mặt, bầu bạn cùng Hoàng hậu nương nương.” Thạch Hổ đặc biệt nhấn mạnh hai chữ ‘nhất định’, ý bảo Đông Phương Trữ Tâm không có quyền từ chối.

“Được” Được, đây là lời duy nhất nàng có thể đáp, một câu đáp ứng rất lạnh nhạt.

Đi săn? Nếu như nói yến hội chỉ là có mùi chiến tranh thôi, thì đi săn chính là đao thật kiếm thật, nghĩ tới đây Đông Phương Trữ Tâm nghi hoặc hỏi:

“Thạch Hổ, ta không biết võ công, một chút cũng không biết.” Nàng biết lời này nhất định sẽ truyền đến tai Tuyết Thiên Ngạo.

“Thạch Hổ hiểu.” Thạch Hổ có chút buồn cười nhìn vẻ đề phòng của Đông Phương Trữ Tâm, nhưng hắn cũng không thấy lạ, hắn cũng biết cứ khi hắn đến tìm Đông Phương Trữ Tâm thật đúng là không có chuyện gì tốt với nàng.

Đi săn, chính xác mà nói đây chính là một kế hoạch vây giết, Đông Phương Trữ Tâm vừa đến khu săn bắn liền bị Hoàng hậu lôi kéo, trái một câu phải một câu, sau đó là cứng rắn nửa lôi nửa kéo Đông Phương Trữ Tâm đi săn thú.

“Nương nương, Trữ Tâm không biết cỡi ngựa, Trữ Tâm ở trong này chờ nương nương trở lại.” Cự tuyệt, lại cự tuyệt.

Đông Phương Phàm Tâm có chút khổ sở nhìn Đông Phương Trữ Tâm. “Tỷ tỷ, một mình ngươi ở lại đây sẽ không sao chứ?”

“Nơi này có rất nhiều thủ vệ, nương nương không cần phải lo lắng.” Đông Phương Trữ Tâm đáp lời, Đông Phương Phàm Tâm là muốn nàng một mình lại đây, hà tất gì phải giả mù xa mưa như vậy, nàng cũng phải phối hợp nha.

“Tỷ tỷ, vậy ngươi cẩn thận, Bổn cung cùng chúng tỷ muội đi săn thú nhé.” Đông Phương Phàm Tâm cười một tiếng, đồng thời đem tất cả mọi người trong doanh trướng rời đi, chỉ còn lại một mình Đông Phương Trữ Tâm.

Ngồi lẳng lặng, hơi nghiêng mặt đem vết thương bên má phải không chút cố kị lộ ra, bởi vì nàng biết kế tiếp sẽ có người nào tới.

“Tuyết thân vương phi, ngươi thật để trẫm dễ tìm.” Long bào màu vàng, vóc dáng thon dài, khí chất cao cao tại thượng, hơn nữa lại tự xưng trẫm, người tới trừ Hoàng thượng còn có thể là ai.

Thấy Hoàng thượng tiến vào, Đông Phương Trữ Tâm thầm nghĩ đến lời Tuyết Thiên Ngạo nói trước ngày đến bãi săn.

“Đông Phương Trữ Tâm, ở bãi săn hoàng gia bất luận ngươi gặp phải chuyện gì cũng giả bộ như không biết, vô luận Hoàng thượng tìm ngươi nói điều kiện gì, ngươi nhất định phải đáp ứng toàn bộ cho ta.”

Nam nhân kia, có được thành tựu như hôm nay thật không thể coi thường, hắn nhìn rõ mọi chuyện, mà đáng chết chính là mọi việc xảy ra đều đúng như hắn dự liệu.

“Tham kiến Hoàng thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

“Miễn lễ.” Hoàng thượng phất tay, hướng về phía ghế chủ vị ngồi xuống, một mực quan sát Đông Phương Trữ Tâm đang cúi đầu đứng một bên.

Không thể không nói, Đông Phương Trữ Tâm là một nữ tử rất tĩnh mịch, nữ tử như vậy dễ dàng khơi dậy bản tính muốn chinh phục của nam nhân, bất quá, hiện tại Hoàng thượng đối với nàng không có hứng thú này.

“Đông Phương Trữ Tâm, ngươi oán trẫm sao?” Vốn dĩ thê tử của mình nên là nữ tử này, nhưng hắn không cam lòng cưới một nữ tử bị hủy dung, dù sao cưới nữ tử như vậy cũng tổn hại thể diện quốc gia, hắn không thế không nghĩ đến mặt này.

“Mưa gió khắp thiên hạ đều là ân điển của hoàng thượng.” Giống như cách nàng đối phó với Đông Phương Phàm Tâm, Đông Phương Trữ Tâm tận lực giả ngốc. “Hay cho đâu lmưa gió thiên hạ đều là ân điển của hoàng thượng, Đông Phương Trữ Tâm giờ trẫm cho ngươi một cơ hội, để ngươi được tự do, ngươi thấy thế nào?” Hoàng thượng giống như đang dụ dỗ con chó nhỏ, ném ra một mẩu xương.

Hắn tin Đông Phương Trữ Tâm nhất định sẽ đáp ứng, bởi vì Đông Phương Trữ Tâm ở Tuyết vương phủ cũng không tốt đẹp gì, cả một mùa đông nàng đều phải ngủ ở chuồng ngựa…

~~~~~~~~~~~~~~~
Edit: Viên Viên Tròn Tròn
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: