Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 29

29. Hồng Lan

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Sáng sớm lúc ta vẫn đang làm ổ trong ngực Cẩm Lăng, hai nha đầu chết tiệt kia lại dám dựng ta dậy, nói hôm nay ta lại phải đi ngự thư phòng bàn chuyện chính sự… Ta cả người vô lực, xế chiều hôm qua bị Cẩm Lăng lăn qua lăn lại mệt không chịu nổi, đến tối hắn lại làm thêm hiệp nữa. Vất vả lắm ta mới có thể thư thư phục phục đem hắn làm gối đầu, còn đang trong mộng ăn kem ly, kết quả bị người lấy nước lạnh lau mặt. 55555, mạng của ta thật khổ.
Vào ngự thư phòng, thấy Phượng Lưu vẫn cứ giống như hôm qua ngồi bên cạnh Ngân hồ ly, liếc nhìn ta một cái rồi thu hồi ánh mắt. Sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
Hôm qua ta cùng Cẩm Lăng tắm rửa xong, hắn đã biến mất. Ngẫm lại cũng đúng… chứng kiến cái loại hình ảnh này, Phụng Lưu sao có thể tiếp tục chờ ta cùng dùng bữa tối chứ… Nhớ lại ánh mắt hắn nhìn Cẩm Lăng như có điều suy nghĩa, có thể vì Cẩm Lăng đứng đầu bảng thanh lâu, ta chỉ mong sớm ngày tiêu trừ khoảng cách giữa hắn với Cẩm Lăng. Phụng, không thể mang thành kiến đánh giá người khác a~
Ta không ngại quá khứ của Cẩm Lăng, sống thì phải luôn hướng về phía trước, chuyện đã phát sinh thì không thể vãn hồi, nhưng phải hiểu rõ mà tìm cách bù đắp lại sai lầm của mình, tiếp tục đường đường chính chính sống sót, sống cho thoải mái, sao phải câu nệ? Cho nên đối với chuyện trước đây của Cẩm Lăng ta không nói tới một chữ. Một phần là không muốn chạm đến vết thương của hắn, thân là một nam nhân lại lâm vào cảnh là người đứng đầu bảng thanh lâu, chắc chắn đã từng trải qua rất nhiều cay đắng, thứ hai là không muốn hắn cảm thấy ta quá để ý tới quá khứ của hắn, giống như một nữ nhân bị hãm hại, sẽ luôn sợ tương lai người khác sẽ ghét bỏ thân thể nàng không sạch sẽ. Ta mặc dù không phải loại người tùy tùy tiện tiện, nhưng cũng không để ý lắm chuyện đó có phải là… lần đầu tiên hay không. Có một số việc là bất đắc dĩ. (Tiếng lòng Tiểu Bạch: hơn nữa thì kỹ xảo Cẩm Lăng… xem ra cũng không phải lần đầu tiên …)
Cuối cùng ta lại là người đi đến… cười gượng hai tiếng ngồi xuống bên cạnh Phụng.
Nhìn nhìn Ngân hồ ly… hôm qua không biết hắn giải quyết sao… thật là kỳ cục~~~~~ hắn liếc mắt nhìn lại ta một cái, trong mắt che kín tơ máu… không thể nào… ‘chiến đấu’ hăng vậy à… ngươi tuổi cũng lớn rồi, phải bảo trọng thân thể a!
Nhìn nhìn Ngọc Hàn, xem sắc mặt hắn hôm nay cũng không tốt lắm, bình thường hay nhìn ta cười khanh khách, hôm nay chỉ cúi đầu xem sổ nhỏ, không nhiều lời.
Đối diện là Hồng Lan vẫn một thân anh khí, ánh mắt nhìn người thực sắc bén, im lặng nhìn ta khẽ gật đầu xem như chào hỏi, cảm giác thật lạnh lùng. Bất quá mọi người đều nói người bề ngoài lãnh đạm thì nội tâm rất nhiệt tình, kinh điển là nhân vật Lưu Xuyên Phong, ngươi xem, bình thường nói chuyện không quá 3 câu, nhưng đụng tới bóng rổ là nhiệt tình giống như quả cầu lửa. Tổng kết một câu, muộn tao! Không biết có phải Hồng Lan là chòm sao bọ cạp không, nghe nói chòm sao bọ cạp chính là điển hình của ngoài lạnh trong nóng?
Ánh mắt Hồng Lan vẫn dừng lại trên gương mặt đỏ bừng của ta… đây là bị Cẩm Lăng niết… ta phát hiện hắn thực thích loạn niết ta… về phải hảo hảo giáo dục lại chút…
Nhìn cái gì mà nhìn… có gì đẹp đâu… ta ngượng ngùng quay mặt qua chỗ khác…
“Diêu Phong, thư gửi cho Nhân giới Kinh vương ta đã viết xong rồi, chủ ý của ngươi không tồi, không hổ là nhân tài được Ngân Tuyết đề cử!” Ngọc Hàn ngẩng đầu lên, ngữ khí nói chuyện thực nhẹ, có vài phẩn khí chất vương giả.
Ta ngây ngô cười hắc hắc “Vì thần giới góp sức là vinh hạnh của ta, dù sao việc chiến tranh bùng nổ là kết quả mọi người đều không mong đợi.”
Ngọc Hàn gật đầu, “Chuyện này tạm thời liền giải quyết như thế đi, tiếp theo còn phải xem phản ứng của nhân giới. Ngoài ra, ta muốn quay về Ám giới một lần.”
Phụng Lưu đã từng nói với ta, Ngọc Hàn cứ ba tháng lại quay về Ám giới một lần để xử lý mấy việc quốc sự. Bất quá ở Ám giới của bọn hắn có Hoàng đế. Hắn cũng không phải ăn không ngồi rồi, đương nhiên vẫn có thể chống đỡ cả quốc gia. Ngọc Hàn trở về chỉ là báo cáo trạng huống của Thần giới thôi. Hoàng đế sao có thể so với Đại quốc sư!
Ta giả bộ có chút lưu luyến không rời “Thái phó phải mau chóng trở về nha~”
Ngọc Hàn cười sáng lạn “Diêu Phong ngươi luyến tiếc ta a, không bằng ngươi cùng ta về Ám giới ~”
Không cần, ta muốn bồi Cẩm Lăng ~ “Thái phó lên đường bình an, sớm ngày trở về nha~” Ta không tiễn. . .
“Ôi, Phong nhi ngươi thực bạc tình…” Hắn ra vẻ vô cùng thương tâm.
“…Phụng Lưu không đi cùng Thái phó?” Hai người các ngươi không phải một đôi sao?
Phụng trừng liếc ta một cái… trừng ta cái gì chứ… chuyện của các ngươi các ngươi không gấp ta phải gấp hộ chắc?
Ngọc Hàn mặt tối sầm “Không cần, ta sẽ mau trở về.”
Ta… nói sai gì à?
“Trong khoảng thời gian ta không ở đây, vẫn như cũ, Hồng Lan ngươi phụ trách toàn bộ chuyện triều chính, Ngân Tuyết sẽ phụ trợ ngươi.” Ngọc Hàn nhìn thoáng qua Hồng Lan.
“Thần sẽ cố hết sức.”
“Thần nguyện hết lòng.”
Hắc, hai người này rất ăn ý.
Kế tiếp bọn họ lại bắt đầu thảo luận mấy chuyện nhàm chán, cái gì mà thu thuế a, cái gì mà thu hạch a, cái gì biên giới a a a, ta nghe tiếp nghe tiếp… mắc ngủ… dù sao mọi người đều thảo luận rất nhiệt tình, thiếu một hạt gạo như ta có can hệ gì.
Tiếp tục nằm mơ ăn kem ly, ăn được một nửa cảm thấy thân thể của mình với kẹo bông giống nhau nhẹ nhàng bay bay, ư ~ đổi cái tư thể tiếp tục phiêu ~ Ưm, kem ly đâu? Sao lại bay đi a, thò tay bắt lấy, bổ nhào vào khoảng không. Lại lung tung đi bắt, bắt được một cái biến hóa giống như kem ly, chính là bắt mãi không đến, 55555, tại sao mơ thấy ly kem mà cũng không ăn được chứ? Không cam lòng… tiếp tục kéo, ta kéo… kéo…
“Quần áo đều bị ngươi cởi bỏ.” Thanh âm trầm thấp vang lên bên tai.
???
Dùng sức mở to mắt, phát hiện mình bị Hồng Lan ôm lên ngồi ở cuối bàn, vấn đề này cũng không lớn, có điều, chuyện nghiêm trọng chính là ta đang lôi tụt áo hắn xuống, y phục của hắn đã bị ta kéo xuống tận bả vai, lộ ra nội y.
Thì ra không phải kem ly a…
Ta vội vàng buông tay giúp hắn chỉnh lại, tuy rằng thoạt nhìn có chút lộn xộn, nhưng không đến nỗi lộ ra nội y nữa…
“Cái kia… ngại quá… ta tưởng mình đang cầm ăn gì đó…” Thật sự ngượng ngùng a… Hồng Lan thúc thúc, ta không phải cố ý… mặt hơi đỏ một chút.
Hắn tiếp tục ôm ta, mặt không thay sắc, hướng Minh Tuyên uyển đi.
“Cái kia… Hồng Thừa tướng, ta… ta tỉnh rồi, có thể tự mình đi…” Khó trách cảm thấy cả người mình bay bay, thì ra là có người ôm lấy, hình như vừa rồi ta còn đổi tư thế… Mặt lại hồng thêm một chút.
Hắn yên lặng không nói, vẫn tiếp tục bình thản đi về phía trước.
… Sau này thường xuyên cùng bọn Hồng Lan thảo luận chính sự, không bằng làm tốt quan hệ trước… dù sao hắn còn nắm binh quyền… phải dàn xếp tốt cho tương lai. Được ôm cũng rất thoải mái… dù sao ta không cần tự đi… nguyên tắc của ta là có thể ngồi tuyệt đối không đứng, có thể nằm tuyệt đối không ngồi.
“Sinh nhật Hồng Thừa tướng là ngày tháng nào?” Nói chút nào, cho ta biết ngươi là chòm sao nào.
Hắn liếc một cái, “Tam Quốc năm thứ 57, tử niên tháng 11.”
…Đùa à? Cái gì mà tử niên 57? Cách tính của người xưa thật kỳ quái… Quên đi, dù sao cũng biết là tháng 11… Cái kia, Hồng Lan ngươi thật sự là chòm sao bọ cạp a… Quả nhiên là loại hình muộn tao.
Ta cười ngây ngô, biểu tình gian ác sơ suất bị Hồng Lan thu hết vào đáy mắt.
“Ngươi cười cái gì?” Ánh mắt hắn có chút khó hiểu.
“A ? Không… không có gì…” Nhịn không được cười ra tiếng… nghĩ đến khối băng bự đang ôm ta có thể là một cục muộn tao a… mắc cười chết mất…
Hắn không tiếp tục chất vấn.
“Hữu Thừa tướng ngài có gia đình chưa?” Kỳ thật những lời này ý là muốn hỏi lão bà của ngươi cảm thấy sao về tích cách ngươi.
“Không có.”
Ai nha… mất cơ hội…
“Sao hiện tại vẫn chưa lập gia đình?” Nhìn ngươi cùng Ngân hồ ky không chênh nhau lắm, nên có gia đình rồi đi. Hồ ly người ta thầm mến lão bà của Hoàng đế, ngươi thầm mến lão bà của ai a? Quan ngại sâu sắc.
Hồng Lan không trả lời.
Ta còn đang muốn tiếp tục bắt lấy hắn hỏi tiếp thu nhập hàng năm, thanh âm từ tính du dương của hắn nói ra hai chữ “Tới rồi”, đánh gãy suy nghĩ của ta… ta cảm thấy thanh âm này rất giống với chất giọng của một seiyuu (*).
Xa xa liền nhìn thấy một người đứng ngoài lầu các đỏ chót của Minh Tuyên uyển chờ ta.
Hắn đón lấy ta từ tay Hồng Lan… kỳ thật ta rất muốn nói cho bọn họ biết là ta có chân… không cần đem ta truyền đến truyền đi như vậy…
Hồng Lan giao ta xong liền xoay người biến mất… ách… còn chuyện thu nhập hằng năm a… đại thúc ~~~~
“Tiểu Bạch, giờ ta mới biết ngươi đào hoa như vậy ~” Làm ổ trong ngực Cẩm Lăng, ta nghe thấy tiếng hắn cười chua loét ~

~~~~~~~~~~~~
Hết chương 29.
Edit thô: Bé Mưa
Beta: Robin

Chú thích:
(*) Seiyuu: Diễn viên lồng tiếng của Nhật. Thường có chất giọng rất hay rất hấp dẫn, nói được nhiều loại giọng.

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: