Trái chủ hãn phu – Chương 84

Chương 84: Không thể ngăn cản

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com

Ngu Tư Ngôn trở lại công ty, tới cửa liền thấy Hạng Tường đứng dưới nắng chờ mình, trong lòng càng khó chịu.
Cậu dừng xe đi tới chỗ Hạng Tường, mỗi một bước đều có chút thấp thỏm, không biết nên mở miệng thế nào.
Đang quấn quýt câu đầu tiên nên nói cái gì, Hạng Tường đã chủ động mở miệng.
“Cậu đừng giận tôi, tôi chưa từng đi đòi nợ, nhìn ai cũng cảm thấy bất thường, nhưng tôi tin cậu, cậu nói bà ta không thành vấn đề, vậy tôi an tâm. Cậu để tôi làm đơn hàng lần này đi, xem như cho tôi luyện tay trước.”
Ngu Tư Ngôn bị Hạng Tường ‘Hiểu chuyện’ nghẹn cho lồng ngực càng khó chịu, cậu hé hé miệng, lời đến bên mép thế nào cũng không nói ra nổi.
Cậu chép miệng vài cái, dùng cánh tay nhẹ huých ngực Hạng Tường, một lần nữa bước đi, vừa đi vừa nói chuyện:
“Được rồi, vào rồi nói, đứng dưới mặt trời phơi nắng cái gì.”
Sóng mắt Hạng Tường yên lặng lưu chuyển trong chớp mắt, theo sát phía sau Ngu Tư Ngôn, an tĩnh lại trầm ổn.
Ngu Tư Ngôn hít sâu một hơi, không quay đầu lại, mà là đưa lưng về phía Hạng Tường nói:
“Việc này vẫn cần phải tra, hơn nữa dù đưa cho anh làm, tôi cũng không thể để anh hành động một mình, anh làm lần đầu tiên, dù thế nào tôi cũng phải đi cùng.”
Hạng Tường nháy mắt vài cái, nhẹ nhàng lại chăm chú nói:
“Chờ ngày mai bà ta tới, tôi đi xác định thân phận bà ta.”
Chờ Hạng Tường đi vào cửa, Ngu Tư Ngôn thẳng thắn khóa cửa công ty,
“Anh biết xác định thế nào sao? !”
Hạng Tường tự giác đi đến trước quạt điện, cúi người bật,
“Công ty hẳn là có nhân mạch có thể tra đúng không.”
Một chuyến đi ra ngoài này của Ngu Tư Ngôn, lại ra một thân mồ hôi nóng, cậu vừa cởi quần áo vừa đi lên tầng, dùng áo phông cởi ra xoa xoa giọt mồ hôi trên người, sau đó qua tay ném cho Hạng Tường,
“Những nhân mạch kia có thể nể mặt anh sao?”
Hạng Tường từ trên đầu tóm lấy áo của Ngu Tư Ngôn, ngẩng đầu lên nheo lại con mắt nhìn Ngu Tư Ngôn ở trần, có loại cảm giác đang nhìn tượng thần La Mã cổ trong tranh.
Ngu Tư Ngôn tùy tiện đạp bước chân đi lên, nhìn xuống Hạng Tường nói:
“Anh ngồi chờ chút, tôi tắm xong lại nói cho anh.”
Hạng Tường cùng đi vào phòng nghỉ Ngu Tư Ngôn, một đường nhặt lên quần áo Ngu Tư Ngôn tiện tay vứt trên đất, sau đó chạy đến chỗ bồn rửa mặt, vô cùng ‘Hiền lành’ bắt đầu giặt quần áo.
Ngu Tư Ngôn xuyên qua thuỷ tinh mờ thấy thân ảnh Hạng Tường, suy nghĩ một chút, cũng không dự định lãng phí thời gian, lớn tiếng nói:
“Quên đi, tôi hiện tại nói cho anh cũng vô dụng, dù sao cứ theo tôi là được, đến lúc đó tôi dạy anh phải làm thế nào.”
Hạng Tường ước gì Ngu Tư Ngôn ở cạnh anh càng lâu,
“Được.”
Ngu Tư Ngôn cũng chỉ xả nước lạnh, 2 phút sau liền xong.
Cậu quấn khăn tắm đi tới, liếc mắt liền thấy Hạng Tường giặt quần áo cho mình, nhất thời sửng sốt một chút,
“Anh giặt quần áo tôi làm gì, tôi ném cho anh đâu phải bảo anh đi giặt, ai nha, cái tên ngốc này!”
Cậu đi qua, túm tay Hạng Tường, muốn kéo người ra khỏi chỗ bồn rửa.
Hạng Tường vẻ mặt không sao cả, giơ lên bàn tay đầy bọt, dùng vai huých huých Ngu Tư Ngôn,
“Cũng không phải chuyện gì lớn, dù sao tôi cũng không có việc gì làm, nhàn rỗi thôi.”
“Được rồi được rồi, đừng giặt, bỏ đấy đi, tôi tự làm.”
Hạng Tường cầm chắc quần sịp trong bồn chết sống không chịu đi,
“Tôi giặt sắp xong rồi, cậu mặc quần áo của cậu đi, kệ tôi.”
Ngu Tư Ngôn còn muốn nói gì nữa, Hạng Tường một câu nói ngăn chặn:
“Đừng lằng nhằng vậy, lúc cậu nói chuyện tôi đã sớm giặt xong.”
Ngu Tư Ngôn đành phải thôi, nhưng trong bụng vẫn có chút băn khoăn,
“Giặt qua là được rồi, chỉ có chút mồ hôi thôi.”
Hạng Tường cúi đầu vò quần sịp của Ngu Tư Ngôn, cái ót đen sì đều bốc lên nhè nhẹ vui mừng.
Ngu Tư Ngôn mặc một cái quần soóc rộng thùng thình nằm ở trên giường xem TV, đường nhìn liên tiếp rơi xuống sau lưng Hạng Tường gần bên cạnh, có chút suy nghĩ.
Hạng Tường bình yên hưởng thụ Ngu Tư Ngôn trông ngóng, không chút hoang mang vò quần áo.
Ngu Tư Ngôn nhìn một hồi, nhịn không được mở miệng hỏi:
“Tôi nhìn anh chẳng giống một công tử gì cả, tôi mua hàng vỉa hè cho anh mặc, anh ngay cả lông mày cũng không nhăn một cái, tôi mắng anh như vậy, anh nói anh cũng không giận, hơn nữa cơm cũng biết làm, quần áo cũng biết giặt, còn tự dọn nhà vô cùng sạch sẽ, anh nói anh có chỗ nào giống con nhà giàu?”
Hạng Tường nghiêng mặt nở nụ cười một chút với Ngu Tư Ngôn, mang theo thương cảm vắt quần áo, nói:
“Tôi cảm giác cậu đang khen tôi.”
Ngu Tư Ngôn cười mắng một câu thô tục, nói,
“Tôi không có rảnh đi khen anh, tôi chỉ là hiếu kỳ, sao anh một chút cũng không có tính tình thối rữa của đám có tiền kia?”
Hạng Tường vắt khô áo phông giũ giũ ra, cười nói:
“Tôi không có tốt như cậu nói đâu.”
Ngu Tư Ngôn xì cười một tiếng, chuyển tay cầm cái chai nhựa rỗng trên tủ đầu giường nện lên người Hạng Tường, cười mắng:
“Ít mẹ nó ở chỗ này phổng mũi, tôi đang hỏi anh đấy!”
Hạng Tường giơ chân khều chai nhựa đến góc tường, đi tới tủ quần áo cầm một cái mắc áo ra, vừa mắc quần áo vừa nói:
“Giáo dục của nhà tôi không giống với nhà khác.”
Ngu Tư Ngôn nghe ra Hạng Tường không quá muốn nói, cậu cũng không miễn cưỡng, dù sao ai mà không có quá khứ không muốn nhắc đến.
Vừa định đem lực chú ý một lần nữa thả đến TV, cậu nhoáng lên liền thấy thứ trong tay Hạng Tường, nhất thời từ trên giường nhảy dựng, một bước vọt tới trước mặt Hạng Tường, cướp lấy thứ kia lớn tiếng hét lên:
“Ai bảo anh giặt quần lót cho tôi? !”
Hạng Tường vẻ mặt vô hại nhìn Ngu Tư Ngôn, bồn chồn nói:
“Quần lót thì sao?”
Ngu Tư Ngôn há miệng, lại gắng gượng nghẹn về, cuối cùng chỉ có thể trừng mắt toát ra một câu:
“Ông đây thật phục anh rồi!”
. . .
Sáng sớm ngày thứ hai, Hạng Tường như cũ dậy sớm hơn Ngu Tư Ngôn 1 tiếng, anh vừa xuống lầu chuẩn bị rửa mặt liền xuyên qua cửa thủy tinh thấy Ngưu Phân Phương đứng ở cửa.
Hạng Tường mở cửa dẫn người vào công ty, cái gì cũng không hỏi,
“Bà ngồi chờ, đừng gây ra tiếng động, cậu ấy còn ngủ.”
Ngưu Phân Phương dường như rất sợ Hạng Tường cao to, Hạng Tường vừa nói, bà lập tức chọn một góc ngồi xuống, im lặng chờ.
Hạng Tường cũng coi như không có người này, tự rửa mặt mặc quần áo, sau đó chuẩn bị bữa sáng cho Ngu Tư Ngôn.
Hơn 1 tiếng sau, Ngu Tư Ngôn mở cửa phòng.
Ngu Tư Ngôn vừa tắm xong, cậu đứng ở đầu cầu thang cầm khăn mặt lau tóc, bẹp dép chậm rì rì bước xuống lầu, không chút nào ngoài ý muốn nói với Ngưu Phân Phương:
“Đưa đồ cho tôi đi.”
Ngưu Phân Phương đi tới trước mặt Ngu Tư Ngôn, móc giấy tờ ra, nhưng cũng không đưa ngay cho Ngu Tư Ngôn, mà là vẻ mặt lo lắng nói:
“Cậu xem xem cũng được, nhưng mà tôi không thể đưa giấy nợ cho cậu, nếu như cậu làm mất, tôi phải làm sao.”
Ngu Tư Ngôn cũng không nóng nảy, cậu lau đi giọt nước trên trán, thò đầu hô về phía nhà bếp:
“Hạng Tường, đến đây một chút.”
Hạng Tường lên tiếng trả lời từ nhà bếp đi tới, vừa dùng tạp dề lau tay vừa nói:
“Có chuyện gì?”
Ngu Tư Ngôn quay đầu, ngáp một cái nói:
“Đem giấy nợ cùng chữ ký của bà ấy sang hàng photocopy bên cạnh copy ra một phần.”
Nói đến như vậy, Ngưu Phân Phương vẫn không đưa giấy tờ ra.
Ngu Tư Ngôn nhàn nhạt nói:
“Nếu như bà lo lắng, vậy cùng anh ta đi photo đi.”
Ngưu Phân Phương lúc này mới theo Hạng Tường đi photocopy.
Người vừa đi, Ngu Tư Ngôn lập tức đi vào bếp, bưng lên cháo Hạng Tường để nguội, gắp dưa muối sung sướng ăn trước.
Chờ Hạng Tường cùng Ngưu Phân Phương trở về, Ngu Tư Ngôn đã uống xong hai bát cháo lớn, cái bụng ăn no tròn.
Hạng Tường đem bản photo đưa cho Ngu Tư Ngôn, Ngu Tư Ngôn nhìn thoáng qua, nói với Hạng Tường:
“Anh nhớ, lần sau đi photo mấy thứ này, nhất định phải nhắc hàng photo photo rõ ràng hơn, hơn nữa phải chờ mực khô xong mới được lấy, nếu không dễ bị nhòe.”
Hạng Tường ôm thái độ học sinh ngoan nói:
“Tôi đi photo lần nữa.”
Ngu Tư Ngôn vội kéo Hạng Tường muốn chạy,
“Tôi chỉ nhắc anh thôi, đâu nói bản này không dùng được.”
Ngưu Phân Phương cẩn thận chen vào nói:
“Tôi đem mấy thứ này cho cậu, có phải cậu sẽ đi đòi tiền cho tôi không?”
Ngu Tư Ngôn đem lực chú ý chuyển tới trên người Ngưu Phân Phương,
“Bác gái, hôm qua tôi không phải đã nói rõ với bà sao, tôi còn phải xác định tình huống bà nói, nếu đúng như bà nói, vậy chúng ta còn phải ký hợp đồng, bà ký tên xong, tôi mới có thể đòi tiền cho bà.”
Ngưu Phân Phương cái hiểu cái không gật đầu, hỏi hỏi:
“Vậy giờ tôi làm gì?”
Ngu Tư Ngôn suy nghĩ một chút, nói:
“Bà mang chứng minh thư không? Không mang thì về lấy tới đây.”
“Có mang có mang.” Ngưu Phân Phương cúi đầu mò tìm trong túi vải mình cầm theo, nhưng móc ra chứng minh thư, bà lại giấu ở trước ngực, cẩn thận hỏi thăm:
“Cậu lấy chứng minh thư của tôi làm gì?”
Ngu Tư Ngôn kiên trì mười phần,
“Bác gái, bà nghĩ tôi có thể làm gì bà? Tôi chỉ là xem có thật bà kêu tên này không, hộ tịch trên chứng minh thư là ở đâu, nếu như bà lo lắng, vậy che số chứng minh thư đi, tôi nhìn lướt qua là xong.”
Ngưu Phân Phương do dự một hồi lâu, rốt cục đem chứng minh thư đưa qua.
Ngu Tư Ngôn để tránh nghi ngờ, không cầm lấy, chỉ quét mắt một cái rồi nói:
“Được rồi, bà về đi, giờ này ngày mai trở lại một chuyến.”
Ngưu Phân Phương sửng sốt,
“Này, này là xong rồi? Tôi không phải làm gì sao?”
Ngu Tư Ngôn có chút vô lực, gãi gãi cằm, thiện ý nói:
“Bác gái, bà rời khỏi chỗ tôi càng sớm, tôi có thể ăn xong cơm nước đi ra ngoài làm việc càng sớm, tôi làm xong chuyện này càng sớm, bà ngày mai tới có thể ký hợp đồng càng sớm.”
Ngưu Phân Phương vừa nghe Ngu Tư Ngôn nói như vậy, một giây cũng không ở lại.
Ngu Tư Ngôn nhìn theo Ngưu Phân Phương ra cửa, quay đầu lại, trước mặt liền có một bát trứng phù dung thịt xay, nhất thời vẻ mặt đau trứng.
“Sao anh không bưng ra sớm, ông đây ăn no rồi anh mới đem thứ tốt ra, cố tình hả!”
Hạng Tường nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn không lên tiếng.
Ngu Tư Ngôn bẹp bẹp miệng, vung tay đứng lên,
“Mau ăn đi, ăn xong chúng ta ra ngoài làm việc.”
Đi hai bước, cậu lại quay đầu hung thần ác sát nhắc nhở:
“Anh đừng động chỗ trứng ấy! Tôi chỉ uống hai bát cháo, sẽ đói ngay, anh đổi thành cặp lồng giữ ấm, lát nữa đem lên xe cho tôi.”
Hạng Tường cố nén cười, vẻ mặt bình tĩnh nói:
“Được.”

~~~~~~~~~

Edit+Beta: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: