[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 81 B

81. Phiên ngoại Nhậm Ngã Hành

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Lão đã bị nhốt trong địa lao không thấy ánh mặt trời ở Hàng Châu này được mười năm. Nhiều năm như vậy, nhưng hùng tâm tráng chí của lão chưa từng hao tổn, ngược lại càng thêm tràn trề, hơn nữa hận ý đối với Đông Phương Bất Bại lại càng vững vàng khắc vào trong xương tuỷ.

Đông Phương Bất Bại… Năm ấy một khuôn mặt tuấn tú, cười đến ôn nhu ngoan ngoãn, trước mặt lão cư xử cẩn thận cung cẩn, lại chân chân chính chính là một kẻ lòng lang dạ sói, vong ân phụ nghĩa.

Nhậm Ngã Hành thừa nhận chính mình trên giang hồ du tẩu nhiều năm, cuối cùng lại nhìn nhầm người. Cũng do bề ngoài của Đông Phương Bất Bại thực dễ khiến người khác mất cảnh giác, không giống người giang hồ thô kệch, mà phần nhiều giống một thư sinh.

Nhưng Nhậm Ngã Hành biết y tuyệt không phải một kẻ nhẹ dạ. Nhiệm vụ giao cho y, y luôn luôn có thể hoàn thành xuất sắc mỹ mãn. Bất luận là giết người diệt khẩu, hay ra ngoài nói chuyện sinh ý làm ăn, y cũng xử lý được mượt mà, thiếu niên lão thành, ổn trọng trầm tĩnh, khiến người khác buông lỏng, an tâm.

Khi ấy Nhậm Ngã Hành vì đối phó mấy trường lão trong giáo, cực lực đề bạt Đông Phương Bất Bại trẻ tuổi, xác thực không có dùng sai người.

Đông Phương Bất Bại không làm lão thất vọng. Nhưng là lão không ngờ, ngừoi trẻ tuổi này năng lực lại xuất chúng đến vậy, tâm địa lại thâm trầm đến vậy, âm thầm tích luỹ được rất nhiều nhân mạch cùng thực lực. Đến khi lão phát hiện ra, đã không thể ức chế được nữa.

Nhậm Ngã Hành bản thân cũng một người anh tài. Lão ba mươi sáu tuổi thì ngồi trên ngôi giáo chủ, vốn là giáo chủ trẻ tuổi nhất trăm năm nay của thần giáo. Lão hết sức cao ngạo, tính cách có chút ngạo mạn bất kham. Lão vẫn cho rằng không ai có thể vượt qua nổi mình, nên Đông Phương Bất Bại tuổi trẻ kia lão chẳng buồn đặt trong lòng.

Nhưng nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên.

Không tệ, Nhậm Ngã Hành lão xác thực ưu tú xuất sắc, nhưng lão không ngờ, ngay bên cạnh mình lại xuất hiện một người so với lão càng trẻ tuổi, càng ưu tú.

Đông Phương Bất Bại năm ấy ném lão vào địa lao, leo lên ngôi giáo chủ, chắc không quá hai mươi tám tuổi đi?

Không đúng, hình như càng trẻ hơn một chút… Hình như là hai mươi sáu tuổi?

Nhậm Ngã Hành đã không nhớ rõ những chuyện xa xôi như thế nữa. Trong ký ức của lão, Đông Phương Bất Bại vĩnh viễn dừng lại tại một năm, y chắp tay mà đứng, khuôn mặt tuấn mỹ diện vô biểu tình, phảng phất như không thứ gì có thể lay chuyển, nhẹ nhàng lãnh đạm nói: “Nhậm giáo chủ, ngươi già rồi, vị trí giáo chủ, nên nhường lại đi thôi.”

Nhường lại! Nhường lại…

Ha ha ha…

Nhậm Ngã Hành cười to.

Không tệ, ngôi vị giáo đúng là đáng phải nhường lại. Nhưng lão còn chưa có già đâu!

Mấy năm nay, cũng không biết 《 quỳ hoa bảo điển 》 Đông Phương Bất Bại luyện đến thế nào.

《 Quỳ hoa bảo điển 》 kia vốn là tuyệt thế võ công của một lão thái giám khi xưa lưu lại. Nhậm Ngã Hành biết rõ nhược điểm cùng cách vận mạch của nó. Năm xưa khi lão phát hiện tình thế trong giáo có biến, mà mình nhất thời không cách nào vãn hồi, liền đưa bộ trấn giáo bảo điển kia trước mặt mọi người tận tay trao cho Đông Phương Bất Bại.

Lão biết với lòng si mê của Đông Phương Bất Bại đối với võ công, nhất định sẽ luyện nó.

Chỉ cần luyện nó rồi, Đông Phương Bất Bại cho dù không tẩu hỏa nhập ma, nhất định cũng có bất ổn.

Nhậm Ngã Hành tính toán là vậy, nhưng lão không ngờ Đông Phương Bất Bại động thủ quá nhanh, dưới tình huống mình không kịp phòng thủ đoạt vị thành công. Sau đó lão liền bị nhốt ở đây.

Lão không rõ Đông Phương Bất Bại vì cái gì không giết lão. Lẽ nào là muốn thông qua Mai trang tứ hữu lừa lấy hấp tinh đại pháp của mình?

Hừ, lão tuyệt đối không bị lừa!

Hấp tinh đại pháp là bảo điển lão tu luyện nhiều năm, càng là tuyệt chiêu cuối cùng của lão! Tuyệt đối sẽ không để Đông Phương Bất Bại như ý.

Nhưng nhiều năm như thế, mình vẫn bị nhốt tại đây. Lẽ nào Đông Phương Bất Bại còn chưa tẩu hỏa nhập ma? Cũng không biết hiện tại Doanh Doanh như thế nào? Không biết Đông Phương Bất Bại có giết nàng không?

Sẽ không. Đông Phương Bất Bại sẽ không làm như thế.

Doanh Doanh là nữ nhi của mình, y phải hảo hảo chiếu cố, mới có thể trấn an mọi người trong giáo. Hơn nữa Doanh Doanh từ nhỏ thông minh lanh lợi, nhất định có thể nghĩ cách tự mình giữ mạng.

Nhậm Ngã Hành mười năm lao tù, nhớ tới nữ nhi không nhiều, nghĩ đến nhiều nhất lại là Đông Phương Bất Bại.

Hận ý của lão với Đông Phương Bất Bại đã khó mà hình dung. Lão tin tưởng sẽ có một ngày lão có thể rời khỏi đây. Sẽ có một ngày lão trở lại Hắc Mộc Nhai, đánh bại Đông Phương Bất Bại, đoạt lại hết thảy thuộc về mình.

Lão đoán không sai.

Chờ đợi hơn mười năm, huynh đệ trung thành tận tâm nhất của lão, Hướng Vấn Thiên cuối cùng cũng cứu được lão ra.

Đông Phương Bất Bại, ngươi chờ, ta trở về rồi!

Khi Nhậm Ngã Hành chuẩn bị kỹ lưỡng leo lên hắc mộc nhai, tìm được bí mật hoa viên Đông Phương Bất Bại ẩn cư, lão càng đắc ý.

Đông Phương Bất Bại quả nhiên vẫn thông mẫn như năm ấy. Chỉ ngồi trong phòng nghe được tiếng bước chân, liền biết là mình đến.

Nhậm Ngã Hành ngàn tính vạn mong, vẫn bất ngờ thấy một dáng vẻ hoàn toàn khác của Đông Phương Bất Bại.

Lão đột nhiên có một loại cảm giác không biết nên khóc hay nên cười. Đồng thời lại cảm thấy tức tối khó hiểu.

Lão đau khổ nhịn nhục dưới địa lao lâu như thế, nhưng Đông Phương Bất Bại không chỉ không tẩu hỏa nhập ma, cũng không bị《 quỳ hoa bảo điển 》 nguy hại, ngược lại có chồng có con, còn không thèm đoái hoài đến địa vị năm xưa y trăm mưu ngàn tính, hoàn toàn tách ra, toàn tâm toàn ý lui về hậu phương.

Quả là trò cười nhất thiên hạ.

Địa vị người khác có muốn cũng không được, đơn giản bị y thuận tay ném đi.

Chấp nhất và oán hận mình ôm ấp suốt mười năm trong lao ngục, trong mắt y chẳng đáng một đồng.

Cho dù mình xuất hiện trước mặt y, tay cầm lợi kiếm muốn báo thù, y cũng không buồn liếc mắt một cái.

Nhậm Ngã Hành tâm tình hết sức phức tạp. Lão nói không nên lời đến tột cùng mình tức tối cái gì. Nhìn Đông Phương Bất Bại bụng lớn, lão chỉ muốn ngửa đầu cười to.

Lão muốn hung hăng mà cười nhạo Đông Phương Bất Bại một phen, nhưng cuối cùng lão biết, Đông Phương Bất Bại cũng không quan tâm lão chế nhạo. Đông Phương Bất Bại chính là như vậy, chuyện ta ta làm, tâm cao khí ngạo. Trừ người y để ý, trừ chuyện y quan tâm, kẻ khác y chẳng cho vào mắt. Cho dù mình năm ấy có là giáo chủ, y trước mặt mình cung kính cẩn thận, cũng là chằm chằm nhìn ngôi vị giáo kia, chứ nào phải bản thân Nhậm Ngã Hành lão!

Nhậm Ngã Hành trong lòng bùng lên một cỗ lửa giận không chỗ phát tiết. Lão ẩn ẩn phát hiện mình tức tối có chút không phù hợp, nhưng cũng chẳng buồn suy nghĩ nhiều.

Khi Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình biến mất, Nhậm Ngã Hành cuối cùng đoạt về ngôi vị giáo chủ, trong lòng ngược lại dâng lên một loại cảm giác mất mát.

Trên đời này, người có thể xem như địch thủ của lão, chỉ có một mình Đông Phương Bất Bại.

Nhưng người này lại khinh thường như thế mà bỏ cuộc với thần giáo, nhẹ nhàng như vậy mà bỏ đi hết thảy quá khứ.

Nhậm Ngã Hành đột nhiên cảm thấy trời đất bao la, lão cũng tìm không được một mục tiêu.

Cho nên lão để mắt tới chuyện trên giang hồ, nhìn chằm chằm vào Ngũ Nhạc kiếm phái!

Lão muốn chinh phục võ lâm! Lão muốn làm võ lâm minh chủ, tay cầm giang hồ đại quyền!

Có lẽ chỉ có đứng trên đỉnh cao quyền lực, lão mới có thể quên đi Đông Phương Bất Bại. Quên đi người này từng hành hạ đánh bại mình, quên đi hết thảy ân oán mình tâm tâm niệm niệm về y trong suốt hơn mười năm nay!

Nhậm Ngã Hhành, tuyệt đối không ngã dưới chân Đông Phương Bất Bại! Lão sẽ không thua! Lão vĩnh viễn sẽ không thua!

Nhưng người định không bằng trời định.

Một khắc cuối cùng trong sinh mệnh không báo trước mà ập đến, lão ngẩng mặt nhìn lên trần nhà, xuyên qua đó nhìn về phía bầu trời trong vắt phương xa.

Đông Phương Bất Bại, chỉ mong tại một thế giới khác, còn có thể gặp lại ngươi. Đến lúc đó chúng ta nhất định phải… đánh một trận phân thắng bại!

~~~~~~~
Edit: Robin
[R: chuyện về lão này k biết nên tiếc hay nên cười nữa =)) kể ra lão không già xấu tham lam xấu nết thì còn đáng được cảm thông =))]

loading...
Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: