Trái chủ hãn phu – Chương 85

Chương 85: 1 cái vi-sa dẫn phát huyết án.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Thừa dịp Hạng Tường ăn, Ngu Tư Ngôn quay về phòng làm việc cầm vài thứ.
Hạng Tường ăn vừa nhanh vừa đơn giản, ba năm miếng đã đối phó xong, Ngu Tư Ngôn cũng vừa vặn cầm đồ xuống lầu.
“Ăn xong rồi? Nhanh như vậy?”
Hạng Tường không có nhiều hứng thú đối với ăn, cũng chỉ có lúc ở cùng Ngu Tư Ngôn mới ăn nhiều một chút.
Anh gật đầu về phía Ngu Tư Ngôn, cầm bát đũa thu dọn vào trong bếp, bưng trứng phù dung của Ngu Tư Ngôn ra.
Ngu Tư Ngôn đứng chờ ở cửa chính, một tay cầm một điếu thuốc, tay kia cầm khóa cửa, còn giắt thêm một cặp văn kiện.
Hạng Tường bước đi tới, nhận lấy khóa đang muốn đóng cửa chợt nghe sau lưng có người lớn tiếng gọi:
“Anh Tường, đừng khóa đừng khóa.”
Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường song song quay đầu, ngay lúc đó Quải Tử đã rất nhanh đi tới chỗ bọn họ.
Ngu Tư Ngôn dùng cặp văn kiện quạt gió, lớn tiếng hỏi:
“Cậu tới làm gì?”
Quải Tử bồn chồn nhìn Ngu Tư Ngôn,
“Đi làm!”
Ngu Tư Ngôn sửng sốt,
“Không phải nói chuẩn bị du lịch sao? Còn đi cái gì làm?”
Quải Tử bất đắc dĩ cười nói:
“Anh cả, chúng ta đây là đi Australia hơn nửa tháng, chỉ chuyện xử lý vi-sa chí ít cũng cần 20 ngày, dù anh Lữ dùng quan hệ, vậy cũng phải chờ 10 ngày nữa. Thời gian dài như vậy, không đi làm thì đi đâu? !”
Ngu Tư Ngôn mơ hồ, không nghĩ tới còn cái này!
“Vậy hai ngày này mấy người đi đâu?”
Quải Tử dáng cười cứng đờ, phản xạ có điều kiện giương mắt nhìn Hạng Tường, sau đó tìm lý do,
“Không phải là mệt mỏi sao, nên cả đám thương lượng nghỉ vài ngày trước.”
Ngu Tư Ngôn hoàn toàn đã quên bản thân bảo đám thủ hạ gia nhập CLB tình yêu và hôn nhân,
“Mấy người hiện tại thật giỏi, thương lượng nghỉ vài ngày liền nghỉ, còn chẳng thèm hỏi tôi.”
Quải Tử nhất thời không biết nên nói tiếp thế nào, ngốc đứng giương mắt nhìn Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường nhìn chằm chằm Quải Tử, con ngươi trầm trầm.
Ngu Tư Ngôn cũng chỉ nói một câu, cậu cầm cặp văn kiện vỗ vỗ cánh tay Hạng Tường, đi đến chỗ xe.
“Tôi với Hạng Tường có chút việc cần làm, đi trước.”
Hạng Tường đem khóa cửa trong tay đặt vào tay Quải Tử, cúi đầu nhẹ giọng nói một câu bên tai Quải Tử:
“Tới thật sớm nhỉ.”
Quải Tử cười khan vài tiếng,
“Sớm một chút mới không bị nắng chói, còn có thể đi bộ một chút, coi như rèn đúc thân thể.”
Ánh mắt Hạng Tường nhìn Quải Tử thật sâu, thẳng đến Ngu Tư Ngôn giục mới di giá lên xe.
Quải Tử nhìn đuôi xe phun ra khói đen, thở dài, lẩm bẩm,
“Anh cả, đây là chính anh làm hỏng nhé, đến lúc đó đừng trách em làm lộ.”
. . .
Hạng Tường vừa lên xe, Ngu Tư Ngôn liền quở trách:
“Anh lề mề cằn nhằn cái gì với Quải Tử vậy, có cái gì trở về nói không được? Nhất định phải nói lúc này!”
Hạng Tường ôm cặp lồng vào trong ngực, ngồi nghiêm chỉnh, anh nhìn đuôi xe phía trước, yếu ớt nói:
“Tôi là muốn hỏi một chút, chuyện vi-sa có cần tôi giúp không.”
Không phải Ngu Tư Ngôn không tin Hạng Tường, nhưng tình cảnh hiện tại của Hạng Tường, xác thực rất khó nghĩ ra có ai có thể giúp,
“Anh giúp? Anh tìm ai giúp?”
Hạng Tường phát hiện Ngu Tư Ngôn thực sự là rất hay quên, buổi sáng hôm qua anh vừa mới đi gặp Tiêu Vĩ, Ngu Tư Ngôn hôm nay đã quên rồi.
“Là người bạn hôm qua tôi đi gặp.”
Ngu Tư Ngôn như hiểu ra,
“Đúng rồi, anh còn có một bạn từ bé, anh ta thật có thể giúp sao?”
“Có thể, chỉ cần một câu thôi.”
Ngu Tư Ngôn hiển nhiên phúc hậu hơn Hạng Tường,
“Đây không phải chuyện một câu nói, nhờ người ta làm việc mặc kệ lớn nhỏ, đều là nợ ơn người, tiền dễ trả, tình khó trả, anh ta lại thật lòng giúp anh, vậy anh cũng phải cảm ơn người ta. Nếu không vậy đi, nếu anh ta thực sự muốn cho công ty chúng ta đòi nợ cho anh ta, vậy anh nhờ anh ta giúp chuyện này, tôi đáp ứng cho anh ta một ưu đãi.”
“Không cần, nên thu phí thế nào cứ thu như thế, cậu thu ít, cậu ta ngược lại không thoải mái.”
Ngu Tư Ngôn nhất thời câm nín, nói thế nào cứ như là bị phạm tiện vậy.
Chẳng qua nghĩ lại, anh em người ta tình ý sâu nặng, thật tích cực như vậy trái lại tổn thương cảm tình.
“Vậy chí ít anh cũng phải nói ‘Cảm ơn’ người ta.”
Cảm ơn?
Trong đầu Hạng Tường trồi lên khuôn mặt Tiêu Vĩ, nhất thời phủ định.
Ngu Tư Ngôn dùng khóe mắt nhìn lướt qua khuôn mặt không tình nguyện của Hạng Tường, phản kích một câu:
“Tôi sẽ không để anh vì chuyện công ty mà nợ tình người, nếu anh bởi vì chuyện nhỏ này tổn thương bạn bè, lòng tôi cũng bứt rứt, vậy anh vẫn đừng quan tâm chuyện này đi. Chậm vài ngày thì chậm vài ngày.”
Chậm vài ngày thì chậm vài ngày, nói thì nhẹ, nhưng then chốt Hạng Tường luôn cảm thấy mấy ngày muộn này tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện xấu!
Nghĩ đến biểu hiện quái dị của Quải Tử, Hạng Tường cảm thấy thà rằng giết nhầm một nghìn, không thể buông tha một người, về phần cảm ơn gì đó, trước lừa gạt qua đi rồi nói sau.
“Tôi biết rồi, tôi sẽ cảm ơn cậu ta.”
Ngu Tư Ngôn hừ lạnh một tiếng, đem tay lái bẻ một vòng lớn, xe ngoặt một khúc cong lớn.
“Đừng cho là tôi không biết anh nghĩ gì, anh hiện tại gọi điện thoại cho anh ta, gọi ngay trước mặt tôi!”
Hạng Tường gặp nguy không loạn, bình tĩnh nói:
“Giờ còn sớm, cậu ta còn chưa rời giường đâu.”
Ngu Tư Ngôn lúc này trí nhớ vô cùng tốt,
“Anh cứ lừa dối đi, sáng sớm hôm qua chưa tới 7h tôi đã nghe chuông điện thoại của anh kêu rồi, là anh ta gọi tới đúng không! Ít mẹ nó lòng vòng cho tôi, mau gọi.”
Lại tìm lý do vậy sẽ thành chột dạ quá rõ ràng, cũng chỉ có thể cược một lần.
Hạng Tường nghiền răng hàm, trong mắt hiện lên một vệt tàn khốc, móc ra di động gọi cho Tiêu Vĩ.
Tiêu Vĩ nhận điện thoại của Hạng Tường cho tới bây giờ đều là một giây liền nhận, vừa vang một tiếng liền kết nối, vừa kết nối lên liền ồn ào.
“Đệt mợ, cậu còn mặt mũi gọi điện thoại cho tôi hả? ! Mẹ nó cậu đây là đẩy tôi vào hố lửa, cậu có biết tôi. . .”
Hạng Tường khẽ quát một tiếng:
“Quỷ rống cái gì? Tôi là Hạng Tường, cậu nhìn rõ điện thoại rồi hẵng nhận có được không!”
Tiêu Vĩ không hổ là anh em mặc quần yếm lớn lên của Hạng Tường, lập tức hiểu rõ tình thế trước mặt.
Anh đè thấp thanh âm hỏi:
“Sẹo nhỏ nhà cậu đang ở cạnh à?”
Hạng Tường thần kinh đều căng thẳng,
“Cậu có thể ổn trọng chút không hả, đừng có tí việc liền nhao nhao ồn ào.”
Tiêu Vĩ vừa nói đến cái này liền có chút không nhịn được muốn nâng cao giọng,
“Cậu biết hôm qua tôi mất mặt biết bao không? Tôi nói cho cậu, tôi hiện tại có loại cảm giác chẳng lành!”
Hạng Tường lạnh lùng nói:
“Trời muốn thu cậu, tôi cũng không ngăn được, cậu giúp tôi làm chuyện này trước rồi lại đi cảm giác cái chẳng lành của cậu sau.”
“Phắc, còn giúp, lần này lại là chuyện gì?”
“Công ty bọn tôi muốn đi Australia du lịch, phải làm vi-sa, thủ tục quá chậm, cậu giúp một chút, tìm quan hệ.”
Tiêu Vĩ dừng lại một lúc mới hăng hái,
“Các cậu đi hết? Vậy Lữ Việt cũng đi cùng, phải không? !”
“Ừ.”
“Thật tốt quá, cậu yên tâm, tôi lập tức sai người đi làm.”
Hạng Tường cầm điện thoại chuẩn bị ấn tắt, Ngu Tư Ngôn vung ra tay phải, rất nhanh cướp lấy điện thoại di động của Hạng Tường, trở tay vỗ một cái tát lên gáy Hạng Tường.
Hạng Tường đáng thương nhìn Ngu Tư Ngôn, nhưng Ngu Tư Ngôn ở loại vấn đề nguyên tắc này căn bản không chịu lùi bước, liếc xéo trừng qua, cong tay đem di động đặt bên miệng anh.
Hạng Tường nhìn Ngu Tư Ngôn một chút, sau đó âm thầm hít sâu một hơi, mồm miệng rõ ràng nói vào điện thoại:
“Cảm ơn.”
Bên kia điện thoại một mảnh tĩnh mịch, ngay cả tiếng hít thở cũng không có, mấy giây sau, đột nhiên bộc phát tiếng cười rung trời:
“Ha ha ha ha. . . Hạng Tường. . . Ha ha ha ha. . . Cậu cũng có ngày hôm nay. . . Ha ha ha ha. . .”
Sắc mặt Hạng Tường trong chớp mắt xanh mét.
Ngu Tư Ngôn nghe tiếng cười này, chẳng biết thế nào lại nghĩ tới Lữ Việt, nhất thời nhăn mày lại. Không cần Hạng Tường mở miệng, cậu lập tức cắt đứt điện thoại.
Cậu xấu hổ liếc liếc mắt Hạng Tường, ho nhẹ một tiếng, gian nan mở miệng nói:
“Tôi không biết bạn từ nhỏ này của anh bị chứng Stockholm.”(*)
(*)Hội chứng Stockholm hay quan hệ bắt cóc là thuật ngữ mô tả một loạt những trạng thái tâm lý, trong đó con tin lâu ngày chuyển từ cảm giác sợ hãi, căm ghét sang quý mến, đồng cảm, có thể tới mức bảo vệ và phát triển phẩm chất xấu của kẻ bắt cóc.
Hạng Tường ném cho Ngu Tư Ngôn ánh mắt u oán, rầu rĩ không vui nói:
“Cậu nói thẳng cậu ta phạm tiện cũng không bù được tâm linh bị tổn thương của tôi.”
“. . .”
Ngu Tư Ngôn đuối lý, qua một hồi lâu, xe chạy đến chỗ đất bằng, cậu mới lúng ta lúng túng nói một câu,
“Tôi đem trứng phù dung tặng cho anh, anh ăn nhiều một chút, đem trái tim bị nứt ra của anh dính lại đi.”
Hạng Tường trực tiếp bị Ngu Tư Ngôn làm cho tức cười.
Ngu Tư Ngôn nói xong bản thân cũng nở nụ cười, thuận miệng nói:
“Sao tôi cứ cảm thấy người bạn này của anh là người một nhà với Lữ Việt nhỉ.”
Hạng Tường bí hiểm cười, khẽ nói một câu:
“Ai biết được.”
Nói đến Lữ Việt, Ngu Tư Ngôn đột nhiên nhớ tới,
“Đúng rồi, anh xem thuận tiện đưa số điện thoại của bạn anh nói cho Lữ Việt được không, chuyện vi-sa làm càng nhanh càng tốt, đừng mất thời gian vì việc này quá.”
Hạng Tường cong môi,
“Đương nhiên tiện rồi.”

~~~~~~~~~~

Edit: Huyết Vũ

loading...
Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

%d bloggers like this: