[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 81 C

81-C. Phiên Ngoại Nhậm Doanh Doanh 

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Trước giờ, trên Hắc Mộc Nhai, người nàng thích nhất chính là Đông Phương thúc thúc.

Nàng từ nhỏ không có mẫu thân, nghe nói bà sinh nàng ra qua đời. Phụ thân luôn bề bộn giáo vụ, rất ít có thời gian ở bên nàng. Từ khi nàng hiểu chuyện thì bên cạnh chỉ có bà vú cùng nha hoàn, không có ai thú vị hết.

Nàng đã không còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Đông Phương thúc thúc là chuyện khi nào nữa. Có lẽ khi đó nàng còn quá nhỏ, nhớ không được. Nhưng từ lúc bắt đầu nhớ được đến nay, nàng chỉ biết mình vẫn luôn thích nhất Đông Phương thúc thúc.

Trên Hắc Mộc Nhai không có hài tử tầm tuổi nàng. Hơn nữa bởi vì nàng là nữ nhi của giáo chủ, thân phận tôn quý, thỉnh thoảng có mấy con gái của hạ nhân hoặc mấy thị nữ nhỏ tuổi lên nhai, cũng không dám cùng nàng chơi đùa. Trước mặt thì đều cung kính với nàng, sợ làm nàng tức giận.

Khi đó Đông Phương thúc thúc trên Hắc Mộc Nhai địa vị còn chưa cao, gặp mình cũng gọi Đại tiểu thư. Nhưng tiếng y gọi khác tiếng gọi từ ái của trưởng bối hoặc cung kính của hạ nhân, y luôn nhè nhẹ mỉm cười, có một chút sủng nịch cùng thân thiết.

Trái tim tiểu hài tử chính là mẫn cảm nhất.

Nhậm Doanh Doanh khi đó có thể cảm giác được, Đông Phương Bất Bại cố gắng làm nàng vui. Hơn nữa mỗi lần hạ nhai cũng mang về cho nàng chút đồ chơi.

Có lẽ khi đó Đông Phương Bất Bại chỉ là muốn lợi dụng gần gũi nàng để làm vui lòng phụ thân. Nhưng mặc kệ thế nào, y đã thực thành công thu được hảo cảm thân thiết của nàng.

“Đông Phương thúc thúc —— ”

Nhậm Doanh Doanh nhớ rõ một năm kia, Đông Phương Bất Bại hạ nhai làm việc, có hơn một tháng không ở đây, nàng tâm tâm niệm niệm nhớ, là trước khi Đông Phương thúc thúc hạ nhai đã hứa sẽ mang về cho nàng thật nhiều đồ chơi. Cho nên nàng khi ấy nhỏ tuổi, mỗi ngày đều bấm bấm ngón tay, gặp phụ thân liền quấn theo hỏi Đông Phương thúc thúcbao giờ mới trở về.

Phụ thân cũng chọc chọc chóp mũi nàng, vui đùa nói: “Ngươi thế nào lại thích Đông Phương thúc thúc như vậy? Hướng thúc thúc mỗi lần xuống núi cũng mang lễ vật về cho ngươi a.”

Nhậm Doanh Doanh chỉ là khờ dại cười, thông minh mà không nói ra đồ chơi Hướng thúc thúc cho nàng chơi không vui, không có khả ái bằng đồ Đông Phương thúc thúc mang về.

Sau này đông phương thúc thúc cuối cùng trở về, vừa lên nhai chuyện đầu tiên chính là đến xem nàng, đáng tiếc khi đó nàng luyện võ hồi lâu, mệt quá ngủ thiếp đi, nên không có gặp được Đông Phương thúc thúc. Lúc nàng tỉnh lại, thấy đồ chơi nho nhỏ ở bên giường, không khỏi cười đến hai mắt híp lại, cố ý chờ ở ngoài điện Võ Đức, đợi Đông Phương Bất Bại ra đến, liền vui vẻ cười khanh khách chạy đến.

Tiểu hài tử tâm tư thật sự rất đơn thuần.

Đông Phương Bất Bại chỉ là so với Hướng Vấn Thiên để tâm hơn cân nhắc tiểu cô nương tuổi này thích cái gì, chứ không mua những đồ người lớn nghĩ là tốt nhưng trẻ con không thích, liền đơn giản thu được 『 tâm hồn thiếu nữ 』của Nhậm Doanh Doanh. Mà trên Hắc Mộc Nhai này, trong tất cả nam nhân, chỉ có Đông Phương Bất Bại trẻ tuổi nhất, tuấn mỹ nhất, khí chất thần thái cũng ôn nhu nhất. Nhậm Doanh Doanh dù tuổi có nhỏ đi nữa, nhưng yêu thích cái đẹp vẫn là bản chất chung của con người, nàng biết phân biệt đẹp xấu chứ.

Giữa một đám nam nhân thô lỗ lưng hùm vai gấu, Đông Phương Bất Bại giống như một ngôi sao duy nhất, sáng loá phong hoa, độc lập quần hùng.

Cho nên Nhậm Doanh Doanh yêu thích y, cũng không kỳ quái.

“Đại tiểu thư.” Đông Phương Bất Bại lại cười nói.

Bao nhiêu năm, Nhậm Doanh Doanh vẫn nhớ ngày nào đó, Đông Phương Bất Bại ôm nàng, nâng lên hái một cành hoa đào kiều diễm ướt đẫm sương trên cành cao.

Gió thổi qua, nàng nắm hoa đào cúi đầu xuống, nhìn Đông Phương Bất Bại ngửa mặt nhìn nàng, khóe miệng ôn nhu mỉm cười, hai bàn tay to, trầm ổn hữu lực, làm cho nàng vô cùng tín nhiệm và cảm thấy an toàn.

Người từng ôn nhu với nàng như thế, từng ôm nàng trong lòng che chở Đông Phương thúc thúc, là một hồi tình cảm ấm áp khó quên chẳng nói được thành lời nàng chôn sâu tận đáy lòng.

Năm ấy nàng bảy tuổi, Hắc Mộc Nhai đột nhiên đại biến, Nhậm Ngã Hành vì luyện công tẩu hỏa nhập ma mà 『 bạo tễ bỏ mình 』, Đông Phương Bất Bại leo lên ngôi giáo chủ.

Ngày đó, phong vân đại biến.

Nhậm Doanh Doanh khi đó tuổi nhỏ, đối với chuyện phụ thân qua đời không có bất cứ hoài nghi gì, chỉ hết sức thương tâm. Cũng may Đông Phương thúc thúc vẫn trước sau như một đối xử với nàng tốt lắm, thậm chí còn phong nàng là thánh cô của thần giáo, đối nàng càng chiếu cố nhiều hơn trước.

Nhậm Doanh Doanh khi đó không người nương tựa, liền xem Đông Phương Bất Bại như thân nhân, vô cùng gần gũi.

Đến tuổi cập kê, tâm tư thiếu nữ sớm thành thục, liền dần dần có chút tình cảm mông lung.

Chỉ là Đông Phương Bất Bại cùng nàng có bối phân ở giữa, hơn nữa cũng chỉ coi nàng như vãn bối chiếu cố. Sau này không biết có phải y dường như phát hiện ra tinh cảm của nàng không, đột nhiên không còn gần gũi với nàng như trước.

Nhậm Doanh Doanh sớm hiểu chuyện, có một số việc không cần nói rõ ràng, chính nàng ta cũng biết không ổn. Lại cảm thấy Hắc Mộc Nhai trầm muộn nhàm chán, đến đến đi đi đều là mấy người quen thuộc, mà ngày ngày thấy bảy tiểu thiếp của Đông Phương Bất Bại càng làm nàng khó chịu, liền có ý muốn rời khỏi Hắc Mộc Nhai.

Đông Phương Bất Bại đại khái khi đó nghĩ nàng muốn tách ra, liền đáp ứng nàng.

Nàng mang Lục Trúc Ông đến Lạc Dương định cư, ngày ngày lấy âm nhạc ca phú làm bạn, xa cách giang hồ mưa gió máu tanh, dần dần tâm tư trở nên phai nhạt.

Nàng vẫn luôn tịch mịch như vậy, thẳng đến khi cái người kia xuất hiện.

Nàng cũng không biết thế nào lại đem lòng yêu Lệnh Hồ Xung. Chỉ cảm thấy người này đối hắn sư muội si tình đến mức khiến người cảm động, lại thấy hắn khi đó hết sức nghèo túng thê lương, không biết sao lại động tâm, muốn hảo hảo chiếu cố hắn, hảo hảo yêu hắn, an ủi hắn trái tim bị tổn thương ấy.

Sư muội hắn đã không biết quý trọng, nàng sẽ hảo hảo quý trọng hắn. Hai người trải qua nhiều hiểm nguy, cuối cùng tình cảm nảy mầm đâm hoa kết trái.

Sau này nàng biết phụ thân mình chưa chết, mà là bị Đông Phương Bất Bại nhốt ở địa lao tại Hàng Châu Tây hồ hơn mười năm nay, oán hận đối với Đông Phương Bất Bại không khỏi bừng lên ngập trời. Mối thù hại cha, khiến cho cảm tình trước đây của nàng biến mất.

Nàng cùng mấy người phụ thân tìm cách lên Hắc Mộc Nhai, muốn giết Đông Phương Bất Bại, đoạt về ngôi giáo chủ. Nhưng nhìn thấy dáng vẻ Đông Phương Bất Bại lúc đó, không khỏi khiến nàng kinh ngạc trợn mắt há mồm.

Nàng thế nào cũng không ngờ được, cái người năm ấy dã tâm bừng bừng, quang minh thiên hạ Đông Phương Bất Bại, lại biến thành dáng vẻ bất nam bất nữ hôm nay.

Ban đầu thì nàng cũng cho rằng Đông Phương Bất Bại điên rồi, chỉ có người thần trí điên điên cuồng, mới có thể ảo tưởng mình biến thành nữ, thậm chí còn mang thai.

Nhưng đến khi một đứa trẻ gọi là Bảo nhi nhảy ra, thì trực giác phụ nữ khiến Nhậm Doanh Doanh lập tức minh bạch, Đông Phương Bất Bại không điên, y xác thực đã sinh hài tử, trở thành, trở thành một nữ nhân?

Chuyện không thể tưởng tượng nổi như thế, làm Nhậm Doanh Doanh chấn kinh đến không thốt nên lời.

Thẳng đến về sau tình thế trở nên không thể khống chế, nữ nhân gọi là Thôi Nguyệt Đào kia lấy ra phích lịch (bom), nàng bị doạ đến nỗi chỉ biết ôm chặt Lệnh Hồ Xung.

Nhưng kỳ tích chính là, bọn họ lại không hề bị thương. Chỉ có mấy nữ tử kia chết tại chỗ, Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình một nhà ba người, thậm chí kể cả con hổ trắng đáng sợ kia cũng biến mất không dấu vết.

Nàng thế nào cũng không tin Đông Phương Bất Bại lại chết trong vụ nổ. Phụ thân nàng hiển nhiên cũng không tin. Nhưng nàng không có hứng thú truy cứu, chỉ muốn theo Lệnh Hồ Xung hành tẩu giang hồ, tương lai kết làm vợ chồng, sinh mấy hài tử, an tâm mà giúp chồng dạy con.

Mỗi lần nghĩ đến ở đây, nàng liền không khỏi nhớ tới Đông Phương Bất Bại ngày ấy từng nói: “Ta tuy sinh không phải phụ nữ, nhưng có thể so với tất cả nữ nhân trên đời này may mắn hơn nhiều lắm. Ta chẳng những chiếm được tâm của một người yêu ta chân thành, hoàn cùng hắn có kết tinh tình ái. Nhâm đại tiểu thư, hiện tại không phải ta hâm mộ ngươi, mà là ngươi muốn hâm mộ ta rồi.”

Đúng vậy, nàng hâm mộ. Mỗi khi nhìn Lệnh Hồ Xung đối với sư muội tình cũ khó quên thì nàng liền không thể không hâm mộ Đông Phương Bất Bại tìm được một ái nhân toàn tâm toàn ý yêu thương y.

Nàng trăm ngàn lần tự nói với chính mình, Xung ca so với Dương Liên Đình kia tốt hơn ngàn lần vạn lần. Nhưng là nàng không lừa nổi chính mình, chỉ ở một điểm này, Lệnh Hồ Xung xác thực so ra kém Dương Liên Đình.

Trong tim hắn có một tiểu sư muội cũng không phải là lỗi của hắn, chỉ có thể nói là nàng xuất hiện quá muộn. Nhưng Lệnh Hồ Xung tính tình phóng khoáng, nơi nơi trêu chọc nữ nhân khác, tuy không phải là hành động cố ý, nhưng cười nói một hai câu cũng tránh không được. Một điểm này làm nàng cảm thấy không thoải mái, nhưng vẫn muốn làm bộ hiền huệ thục đức.

Kể từ biến động đó trên Hắc Mộc Nhai, Nhậm Doanh Doanh càng thường xuyên nhớ tới Đông Phương Bất Bại từng đối xử với nàng tốt ra sao. Bất luận thế nào, Đông Phương Bất Bại quả thực từ nhỏ đến lớn đều đối xử với nàng ngày một tốt hơn.

Hậu sơn Hoa Sơn, đại khái chính là một lần cuối cùng trong kiếp này nàng được nhìn thấy Đông Phương Bất Bại.

Nhìn bóng lưng người ấy quay đi đầu không ngoảnh lại, tình cảm trong tim nàng trở nên phức tạp.

Người này, từng là Đông Phương thúc thúc khi nhỏ nàng thích nhất, từng là Đông Phương giáo chủ mối tình đầu nàng len lén che dấu khi lần đầu biết rung động, cũng từng, là kẻ có thù hại cha nàng —— Đông Phương Bất Bại.

Nhưng là, trên đời này, chỉ có một Đông Phương Bất Bại.

Khi nàng nghe Xung ca thì thầm tự nói mấy lời đó, người phong hoa tuyệt đại như thế, ngạo nghễ quần hùng như thế, trên giang hồ trước sau ngàn năm, không có người thứ hai.

Không có người thứ hai!

“Đông Phương thúc thúc, đoá hoa đào kia có đẹp không?”

Nho nhỏ Nhậm Doanh Doanh, đứng giữa vườn đào hoa nở rộ, trong mắt đều chỉ thấy sắc đào hoa ngút ngàn mênh mang.

“Doanh Doanh, thúc thúc hái xuống cho con có nhé?”

“Không đâu, ta muốn tự mình hái. Đông Phương thúc thúc, ngươi ôm ta!”

Hai bàn tay hữu lực nhẹ nhàng vươn ra, ẵm nâng nàng lên cao.

“Ha ha a… Đông Phương thúc thúc, có đẹp không?”

Tiểu nha đầu thối đắc ý mà hái cành đào kia xuống, tự cài lên đầu,

“Đẹp. Đại tiểu thư Doanh Doanh nhà chúng ta, vốn là một tiểu mỹ nhân.”

“Hi hi… Vậy chờ Doanh Doanh lớn lên, sẽ gả cho Đông Phương thúc thúc có được hay không?”

“Ha ha ha… Được a. Vậy thì Doanh Doanh mau mau lớn lên, thúc thúc chờ ngươi.”

Một năm kia, đầy vườn xuân sắc, văng vẳng tiếng cười khanh khách vui vẻ của một nữ đồng, cùng tiếng đáp lại ôn nhuận hoà ái của một nam tử.

~~~~~~

Hết chương 81.

R: Má ôi sụp đổ hình tượng Thánh cô luôn rồi =)) sao lại thành 1 em bánh bèo thế này =))) Đã hết chùm 3 phiên ngoại của các nhân vật trong cốt truyện gốc Tiếu Ngạo Giang Hồ nhé. Chương sau lại về chính văn.

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Yami Ryu viết:

    Vốn là bánh bèo mà. Nguyên tác đọc đã thấy. Đành là nên thấy bất bình khi ĐP cướp ngôi cha, cơ mà không đến mức hận được, cỡ nào cũng đâu đối xử tệ. Chơi bẩn lúc vây công. Tính tình cũng chả hơn ai, có mỗi cái “thâm tình” với trai chưa quen được bao lâu và thích vì tên kia si tình với sư muội nên nghĩ sẽ si tình với mình aka dễ nắm trong lòng bàn tay. Mà LHX chuyển sang iu bà này thì cũng quăng luôn mác si tình =)))

    • Robin Ramona viết:

      ít nhất trong nguyên tác còn có chút cao ngạo phóng khoáng, ngầu ngầu, trong này bánh bèo max luôn =)) mắc cười hết biết. LHX thì thả thính khắp nơi thật =)) nghe vẻ sau này 2 ng cũng chẳng vui vẻ ‘tiếu ngạo’ là bao :v

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: