Trái chủ hãn phu – Chương 86

Chương 86: Đồng đội như lợn.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Ngu Tư Ngôn nói, Hạng Tường đương nhiên là nói gì nghe nấy, lập tức mượn điện thoại của Ngu Tư Ngôn gọi một cú cho Lữ Việt.
“Tôi Hạng Tường.”
Bên kia đang tập yoga, Lữ Việt không biết đang làm tư thế gì, tương đương nín hơi nói:
“Hai ngươi hòa thuận rồi!”
Hạng Tường nói thẳng, không chút lời vô ích,
“Anh cả bảo tôi đưa số điện thoại của Tiêu Vĩ bạn tôi cho anh.”
Đối diện ‘Rầm’ ngã, Lữ Việt ngay cả hừ một tiếng cũng không, thét to về phía điện thoại:
“Đệt mợ, đây mới là người thân!”
Cho dù không mở loa ngoài, Ngu Tư Ngôn cũng rất khó không nghe thấy tiếng gào to này của Lữ Việt, lập tức hoang mang,
“Anh ta kích động cái gì?”
Hạng Tường không rảnh trả lời Ngu Tư Ngôn, anh phải khẩn trương chặn cái miệng kia của Lữ Việt.
“Lát nữa tôi sẽ gửi số điện thoại của cậu ta cho anh, anh nhanh chóng liên hệ cậu ta, xử lý chuyện vi-sa. Vừa rồi tôi đã gọi cho cậu ta, nói chuyện này, anh tìm cậu ta là xong, anh cả muốn nhanh chóng lo xong việc vi-sa, anh nắm chắc vào.”
Nghe ý này của Hạng Tường chính là muốn ngắt điện thoại, Lữ Việt vội vàng gọi lại,
“Ấy ấy ấy, đừng tắt, cậu hiện tại có ở công ty không?”
Hạng Tường liếc Ngu Tư Ngôn một cái,
“Tôi với anh cả ra ngoài làm việc, trong công ty có người.”
Lữ Việt dừng một hồi, nói:
“Cậu hỏi Ngu Tư Ngôn một chút, các cậu phỏng chừng lúc nào mới về.”
Hạng Tường nâng khuôn mặt hỏi Ngu Tư Ngôn,
“Chúng ta đại khái lúc nào có thể xong việc quay về?”
Ngu Tư Ngôn suy xét một chút,
“Buổi trưa đi, muộn nhất 1h chiều.”
Hạng Tường đem nguyên câu chuyển cho Lữ Việt, Lữ Việt sảng khoái nói:
“Được, tôi chờ các cậu về.”
Ném điện thoại, Ngu Tư Ngôn đem nghi hoặc hỏi ra,
“Nghe ý của Lữ Việt, anh ta quen bạn anh?”
Hạng Tường mặt không đỏ tim không đập, cúi đầu nhắn tin cho Lữ Việt,
“Hẳn là không quen, chỉ là hôm qua anh ta bắt gặp tôi ngồi cùng với bạn tôi, lúc ấy cũng không nói gì, ai biết anh ta vì sao đột nhiên động kinh như thế.”
Ngu Tư Ngôn đối với chuyện Lữ Việt kết thân khắp nơi đã sớm tập mãi thành quen, chưa từng có một chút nghi ngờ,
“Anh ta chính là thế, phỏng chừng là nhìn trúng nhân mạch người bạn kia của anh, muốn tìm cách lôi kéo làm quen, kệ anh ta đi, nếu đã biết là bạn anh, anh ta tự sẽ có chừng mực, sẽ không khiến anh khó xử.”
Hạng Tường đem ánh mắt rơi vào sườn mặt Ngu Tư Ngôn, nhìn hồi lâu mới dời đi ánh mắt, nhàn nhạt hỏi:
“Chúng ta đi đâu vậy?”
Ngu Tư Ngôn lúc này mới phản ứng tới, dọc theo đường đi chỉ nói việc vặt vãnh, ngay cả chính sự cũng chưa nói cho Hạng Tường.
“May mà anh nhắc tôi, nếu không tôi cũng quên nói với anh, chúng ta đi đại học Trùng Khánh giám định nét chữ, anh nhớ kỹ đường, lầu sau tự anh có thể tới, xong chúng ta đến Nam Bình bên kia, tìm một người quen của phòng ban đăng ký hộ khẩu tra xem thân phận Ngưu Phân Phương có phải thật không. . : ”
. . .
Lữ Việt nhận điện thoại của Hạng Tường xong, hưng phấn đến mức ngay cả thắt lưng uốn cong cũng mặc kệ, vẫn duy trì tư thế vặn vẹo, cầm điện thoại di động, mắt lóe ánh sao chờ đợi.
Tin nhắn vừa tới, chuông báo vừa vang lên nửa tiếng anh đã gấp gáp ấn mở, nhìn 11 con số, anh ngây ngô lăn vài vòng trên thảm yoga,
“Ha hả, ha hả, . . . Ôi, đau. . . Ha hả, ha hả. . .”
Anh không lập tức gọi cho Tiêu Vĩ, mà là lưu lại số điện thoại, cẩn thận tỉ mỉ chuyển qua mục yêu thích, sau đó nhảy dựng lên đi tắm rửa một cái, lại chợt lóe dán cao dán lên eo, nhàn nhã ăn một bữa sáng, cuối cùng hăng hái mười phần sửa soạn vài tiếng đồng hồ, rốt cục tới gần buổi trưa mới nhích người đi công ty.
Anh vốn nghĩ buổi trưa, công ty hẳn là không có ai, nhưng vừa đến công ty, một đám đàn ông cư nhiên gần như đến đông đủ!
“Sao các cậu lại đến đông đủ như vậy?”
Nhìn thấy Lữ Việt, đám đàn ông nhất thời cứng đờ, giống y lúc trước bị Hạng Tường bắt gặp, ấp úng không biết tìm lý do thế nào.
“Tôi gọi bọn họ tới.” Một giọng nữ sang sảng trong trẻo từ phía sau đoàn người xuyên qua.
Phùng Hoan lách qua mập mạp che ở trước mặt mình, cười đi tới trước mặt Lữ Việt,
“Là tôi, anh còn nhớ tôi không?”
Lữ Việt không phải Ngu Tư Ngôn, đổi một bộ quần áo liền không nhận ra người,
“Cô là Phùng Hoan kia? Sao cô lại ở đây?”
Hỏi hai câu, anh lại giương mắt hỏi đám đàn ông,
“Các cậu nói địa chỉ công ty đi khắp nơi à? Tùy tiện đưa người ngoài vào công ty, các cậu định ăn nói thế nào với anh cả hả?”
Mập mạp đầu óc có chút ngốc, vừa nghe Lữ Việt nói Ngu Tư Ngôn, vội vàng phủ nhận,
“Bọn em không giấu anh cả làm gì hết, là anh cả bảo bọn em. . .”
Quải Tử một cước đá vào cẳng chân mập mạp.
Thế nhưng lời nói ra giống như tiền ném ra ngoài, một đi không trở lại.
“Anh cả bảo các cậu?”
Lữ Việt nhìn chung quanh một vòng, phát hiện đứng ở chỗ này đều là mấy tên độc thân, lại liên tưởng đến nghề nghiệp của Phùng Hoan, anh hiểu ra, nhưng vẫn có chút nghi hoặc.
“Các cậu đây là gia nhập CLB tình yêu và hôn nhân gì đó của cô ta?”
Quải Tử mắt thấy không giấu được, không thể làm gì khác hơn là thừa nhận,
“Vâng, anh cả giới thiệu cho bọn em.”
Lữ Việt nghi hoặc chính là chỗ này, anh hiếu kỳ nhìn Phùng Hoan,
“Làm thế nào cô quen được Ngu Tư Ngôn? Cậu ta còn giúp cô giới thiệu?”
Lấy hiểu biết của anh, Ngu Tư Ngôn tuyệt đối không phải loại người miễn phí giật dây bắc cầu cho người khác. . .
Phùng Hoan có chút không rõ trạng huống,
“Ặc. . . Ngu Tư Ngôn không nói cho mọi người sao?”
Lữ Việt vừa hỏi như thế, tất cả mọi người lúc này mới nghi hoặc.
“Nếu cậu ta chưa nói, vậy tôi nói cũng không ổn, các anh muốn biết vậy hỏi cậu ta đi.”
Cô áy náy cười cười với Lữ Việt,
“Thật xin lỗi, hôm nay là tôi gọi bọn họ tới đây, bởi vì bọn họ vào CLB, tôi nhất định phải đến công ty các anh tiến hành điều tra cuộc sống công việc của bọn họ, trưa ngày hôm qua tôi đã tới một chuyến, nhưng không nghĩ tới chỉ có một mình Ngu Tư Ngôn, cậu ta nói với tôi, người công ty các anh ít khi nào có thể tụ họp đầy đủ, phải nói trước, vậy nên tôi thẳng thắn gọi mọi người đều tới, cũng bớt chuyện.”
Lữ Việt nghe Phùng Hoan nói, lửa trong lòng càng ngày càng bốc cao, không phải lửa giận, không phải buồn bực, mà là nóng lòng. . .
Phùng Hoan này tuy không phải loại hình Ngu Tư Ngôn thích nhất, nhưng tính tình này tuyệt đối hợp khẩu vị Ngu Tư Ngôn, càng là hiểu lí lẽ, càng nghĩa khí, sạch sẽ lưu loát, Ngu Tư Ngôn càng coi trọng. Hơn nữa lấy cá tính nước ấm nấu ếch kia của Ngu Tư Ngôn, lâu ngày sinh tình không phải không có khả năng!
Lữ Việt nhất thời sản sinh cảm giác nguy cơ cực lớn —— con cá lớn Hạng Tường tự nhảy vào thùng này nói không chừng sẽ bị não tàn Ngu Tư Ngôn kia phóng sinh mất!
Kiên định lập trường của mình, Lữ Việt khách sáo cười với Phùng Hoan,
“Tuy rằng công ty chúng tôi nghỉ mấy ngày nay, thế nhưng dù sao cũng là nơi làm việc, loại việc tư này vẫn không nên nói ở đây thì hơn, tôi hi vọng tình huống này không có lần sau, nếu cô cần hẹn gặp bọn họ, cô có thể hẹn ở chỗ khác.”
Phùng Hoan ít nhiều vẫn có chút xấu hổ, thế nhưng cô làm chủ CLB hôn nhân, mồm mép cũng đặc biệt dẻo,
“Thực sự là xin lỗi, hôm nay tôi đến xác thực đường đột, là tôi suy nghĩ không chu toàn. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ thuận tiện mà thôi, bởi vì lần này tôi tới, chủ yếu là muốn từ trong miệng quản lý nhân viên của bọn họ lý giải một chút ngôn hành cử chỉ bình thường của họ, như vậy tôi mới có thể dễ dàng định vị cho bọn họ hơn.”
Lữ Việt hí mắt cười, thầm nghĩ:
Cô ả này không đơn giản, vừa sạch sẽ vừa lưu loát tiếp cận Ngu Tư Ngôn, không ướt át bẩn thỉu, không lằng nhà lằng nhằng, quả nhiên là chủ CLB hôn nhân, trái lại đem tính tình Ngu Tư Ngôn mò rất chuẩn.
“Quản lý nhân viên? Tôi chính là quản lý nhân viên! Đi thôi, lên phòng làm việc của tôi nói.”
Phùng Hoan không ngờ Lữ Việt trực tiếp ôm lấy việc này, nhất thời sửng sốt, nhưng rất nhanh liền phản ứng tới,
“Cảm ơn anh, chỉ là tôi nghe Ngu Tư Ngôn nói qua, anh là người vận tác phía sau công ty, mà tôi cần là biểu hiện trong công việc hằng ngày của họ, vậy nên tôi dự định trực tiếp hỏi anh cả Ngu của các anh.”
Lữ Việt ở trong lòng trợn trắng mắt một cái, Ngu Tư Ngôn có thể nói loại lời này? Quỷ mới tin!
“Cô muốn nói với Ngu Tư Ngôn? Tôi khuyên cô không nên thì hơn, lấy tính tình cậu ta, cậu ta chạy việc nguyên một buổi trưa vừa nóng vừa đói còn mệt muốn chết, cô còn lôi kéo cậu ta hỏi cái này cái kia, không cho cậu ta nghỉ ngơi, nếu như cô là nam, cậu ta nhất định sẽ ném cô ra ngoài.”
Lời này không một chút giả dối, Phùng Hoan phải tin,
“Vậy. . . Tôi đây không khác lại tới, ngày hôm nay thực sự là làm phiền mọi người, như vậy đi, tôi mời khách, mọi người muốn ăn cái gì?”
Nói xong, cô giống như lại đột nhiên nghĩ đến cái gì, bổ sung nói:
“Đúng rồi, nếu không chờ anh cả Ngu của các anh về rồi cùng đi?”
Lữ Việt đều muốn vỗ tay khen Phùng Hoan, cái đầu kia xoay chuyển thật đúng là nhanh, chẳng qua nhanh nữa không thể nhanh bằng anh.
“Mọi người cứ đi đi, tôi với Ngu Tư Ngôn sẽ không đi, bọn tôi còn có chút việc phải làm.”
Mắt thấy sắp thành công bức lui kẻ xâm lăng, Đoạn Bối đột nhiên nói:
“A đúng! Suýt nữa thì quên chuyện này, vừa nãy anh cả gọi điện thoại về, anh Lữ, anh muốn đi làm chuyện visa đúng không, anh cả nói nếu anh ấy không về kịp lúc, thì để em đi cùng anh, giúp anh làm trợ thủ, đỡ phải để anh làm việc một mình.”
Phùng Hoan tròng mắt sáng ngời, tùy cơ nhìn như vô tâm hỏi một câu:
“Visa? Mọi người muốn đi đâu à?”
Đoạn Bối một miệng liền đâm ra ngoài,
“Australia, Melbourne.”
Lữ Việt lén lút trợn trắng mắt, phun ra một hơi khí lạnh, Ngu Tư Ngôn, ông đây thực sự cảm ơn cậu, cái đồ đồng đội ngu như lợn!

~~~~~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: