[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 82 – HOÀN CHÍNH VĂN

82

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Nhạc Bất Quần liếc nhìn Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh một cái, đột nhiên cảnh giác, ôm quyền cười nói: “Nguyên lai là Đông Phương giáo chủ. Đông Phương giáo chủ võ công cái thế, thiên thả anh tài, hôm nay được diện kiến, quả là may mắn của Nhạc mỗ.” Lão nghĩ thầm Nhậm Ngã Hành đã bạo tễ, Đông Phương Bất Bại tự nhiên lại là Giáo chủ Nhật Nguyệt Thần Giáo. Mình hiện tại đánh không lại y, không bằng hợp tác, thu phục Ngũ Nhạc Kiếm Phái mới là ưu tiên hàng đầu, những chuyện khác, tương lai lại chậm rãi tính.

Chút tính toán này của Nhạc Bất Quần, Đông Phương Bất Bại lẽ nào không biết? Nếu nói Đông Phương Bất Bại là hùng ưng, thì Nhạc Bất Quần trước mắt chỉ có thể tạm coi là con gà rừng.

Đông Phương Bất Bại nhẹ nhàng cười, đáp: “Nhạc chưởng môn không nên khách khí. Bổn tọa lần này đến, không phải để tìm lệnh đồ và Nhâm đại tiểu thư, mà là đặc biệt đến tìm Nhạc chưởng môn đây.”

Nhạc Bất Quần cả kinh, cười nói: “Không biết Đông Phương giáo chủ tìm Nhạc mỗ có chuyện gì? Nghe nói đệ tử bất hiếu này của ta từng lên Hắc Mộc Nhai, hẳn là đã đắc tội Đông Phương giáo chủ. Nhạc mỗ hôm nay sẽ thay Đông Phương giáo chủ giáo huấn hắn, vì Đông Phương giáo chủ xả giận.”

Lão tuyệt không nhắc tới việc Đông Phương Bất Bại nói đến tìm mình, Đông Phương Bất Bại cũng không thèm ngó ngàng, thản nhiên nói: “Nhạc chưởng môn, nghe nói ngươi mới học một môn kiếm pháp cực kỳ lợi hại, tên là Tịch Tà Kiếm Kháp, bổn tọa nghĩ muốn lĩnh giáo một lần.”

Nhạc Bất Quần trầm mặt.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh nhìn nhau, trong lòng đều giật mình, thì ra Đông Phương Bất Bại đúng là đến tìm Nhạc Bất Quần thật.

Đúng lúc này, giữa sơn đạo nhảy ra mấy thân ảnh, trong đó một người kêu lên: “Lệnh Hồ đại ca.”

Chính là đám người Hằng Sơn đệ tử, Nghi Lâm cùng Bất Giới hoà thượng.

Trong nguyên bản khi Nhạc Bất Quần động thủ với Lệnh Hồ Xung, bị lão khấp trụ nội lực, Nghi Lâm sốt ruột, dưới tình thế cấp bách một kiếm đâm thủng ngực Nhạc Bất Quần, lấy đi tánh mạng của lão. Nhưng hiện tại có Đông Phương Bất Bại chen vào một chân, tiểu ni cô Nghi Lâm liền mất một dịp mỹ nữ cứu anh hùng.

Người tụ tập trên sơn đạo càng lúc càng nhiều. Đông Phương Bất Bại không thích gặp người ngoài, khó tránh mất kiên nhẫn, nói: “Nhạc chưởng môn, không nên nhiều lời, động thủ đi.”

“Đông Phương giáo chủ, Nhạc mỗ tự thấy mình không đắc tội ngươi hay quý giáo, vì sao ngươi lại gây sự như vậy.” Nhạc Bất Quần trong lòng vừa giận vừa lo, nhưng vẫn không dám khinh địch động thủ.

Đông Phương Bất Bại chỉ mọi người đang mắc trong lưới, nói: “Nhạc chưởng môn rắp tâm muốn thu Ngũ Nhạc Kiếm phải vào túi, một lưới bắt cả Tung, Thái, Hành, Hằng tứ nhạc, nói vậy lấy dã tâm cùng thủ đoạn của Nhạc chưởng môn, mục tiêu tiếp theo chẳng phải chính là Nhật Nguyệt Thần Giáo nhỉ? n, Thiếu Lâm cùng Võ Đang chính là Bắc đẩu võ lâm, Nhạc chưởng môn sẽ không khinh địch đắc tội. Lấy danh hiệu『 quân tử kiếm 』 Nhạc chưởng môn, tùy tiện bôi nhọ vài lời, liền có thể tập kết rất nhiều võ lâm nhân sĩ gây bất lợi với Thần giáo.”

Đông Phương Bất Bại nói một hơi trúng tâm tư Nhạc Bất Quần. Nhạc Bất Quần không khỏi trầm mặt, nói: “Hừ, nói hay lắm. Nhật Nguyệt Thần Giáo nếu là võ lâm chính đạo, vì sao lại bị xưng là 『 ma giáo 』? Nhạc mỗ nếu đã trở thành lãnh tụ của Ngũ nhạc, tất nhiên sẽ…”

Lão còn chưa nói xong, Đông Phương Bất Bại liền giễu cợt cười, ý chế nhạo cùng khinh miệt rõ mồn một.

Đồng thời mấy người phái Thái Sơn – Ngọc Chung Tử rối rít kêu lên: “Nhạc Bất Quần, ngươi tiểu nhân hèn hạ, âm mưu tính kế ta, còn tự xưng chính phái nhân sĩ, thật làm người cười đến rụng răng.”

Nghi Lâm cố lấy dũng khí nói: “Chúng ta tỷ muội Hằng Sơn phái đều bị ngươi bắt đi, chúng ta, chúng ta không nhận ngươi làm minh chủ Ngũ Nhạc. Lệnh Hồ đại ca mới là chưởng môn Hằng Sơn phái.”

Dưới lời khiển trách của mọi người, Nhạc Bất Quần mặt càng đen.

Đông Phương Bất Bại mỉm cười nói: “Nhật Nguyệt Thần Giáo mấy năm nay, an phận thủ thường, chưa từng gây sự. Hiện đang xem ra, ngược lại là Nhạc chưởng môn làm việc độc ác, làm người vô sỉ a.”

Lúc này Ninh Trung Tắc mang Nhạc Linh San vội vã tìm đến, chứng kiến cảnh tượng này, hai người không khỏi biến sắc.

Nhạc Bất Quần mắt thấy chuyện hôm nay đã hỏng trong tay Đông Phương Bất Bại, không nói hai lời, đột nhiên ra tay nhanh như chớp.

Một tiếng báo trước cũng không mà lao vào đánh luôn, rõ ràng là đánh lén. Mấy người Ngọc Chung Tử thấy tình trạng đó, càng kinh hô lão hèn hạ.

Nhưng Đông Phương Bất Bại sao có thể không biết? Tịch Tà Kiếm Phổ chỉ là tàn bản không hoàn chỉnh do Độ Viễn hòa thượng cùng hai vị tiền bối Hoa Sơn nghe phong phanh ghi chép lại, sao có thể so với bản chính 《 Quỳ Hoa Bảo Điển 》. Huống chi Nhạc Bất Quần tu tập mới chỉ được một năm ngắn ngủn, còn Đông Phương Bất Bại đã tu luyện hơn mười năm ròng rã, so sánh ra, thắng thua đã rõ ràng.

Mọi người mắt hoa lên, căn bản thấy không rõ động tác của Nhạc Bất Quần, nhưng thấy Đông Phương Bất Bại chỉ đứng yên tại chỗ, tay áo đỏ hồng bay múa, bên tai nghe tiếng va chạm đinh đinh đang đang.

Lệnh Hồ Xung biết Đông Phương Bất Bại rất lợi hại. Lúc đó trên Hắc Mộc Nhai, cho Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên, Nhậm Doanh Doanh ba người liên thủ, cũng không đánh được một Đông Phương Bất Bại đang to bụng, chứ đừng nói đến Nhạc Bất Quần tu luyện Tịch Tà Kiếm Pháp có cùng nguồn gốc với《 Quỳ Hoa Bảo Điển 》, không phải là múa rìu qua mắt thợ hay sao?

Hắn rất khẩn trương. Nhậm Doanh Doanh vẫn như cũ lạnh nhạt, chỉ mong choĐông Phương Bất Bại giết luôn Nhạc Bất Quần mới tốt.

Quả nhiên, không tới nửa nén hương thời gian, Nhạc Bất Quần đột nhiên kêu to một tiếng, té trên mặt đất, mấy đại huyệt trên người cuồn cuộn đổ máu.

“Phụ thân.”

“Sư phụ.”

Trước là Nhạc Linh San cùng Lệnh Hồ Xung không đành lòng, hô ra tiếng. Ninh Trung Tắc chỉ trầm mặc đứng một bên, thần sắc đờ đẫn nhìn trượng phu.

“Ngươi, ngươi cũng luyện Tịch Tà Kiếm Pháp?” Nhạc Bất Quần sắc mặt tái nhợt, thần sắc kinh hãi. Lúc này lão mới đột nhiên tỉnh ngộ, Đông Phương Bất Bại không mặc trang phục bình thường của đấng trượng phu, mà một thân âm nhu vũ mỵ khí chất, không khỏi the thé kêu lên: “Ngươi cũng tự cung luyện khí!”

Lời này vừa ra khỏi miệng, mọi người rối rít hít sâu.

Mặc dù trước đó vài ngày Lâm Bình Chi có truyền ra trên giang hồ chuyện muốn luyện kiếm phổ, nhất định đầu tiên phải tự cung luyện khí, nhưng bị Nhạc Bất Quần che che lấp lấp, sự tình này liền phai nhạt đi. Nhưng hiện tại lão tâm tình kích động tự mình thốt ra, xem như đã chứng thực sự kiện này.

Đông Phương Bất Bại cài lại lọn tóc bị phất bay, thản nhiên nói: “Không tệ. Bổn tọa tu tập 《 Quỳ Hoa Bảo Điển 》 chính là nguyên bản của Tịch Tà Kiếm Phổ, Nhạc tiên sinh luyện cũng được một chút, nên nhận ra.” Nhạc Bất Quần thân bại danh liệt, Đông Phương Bất Bại cũng sửa lại xưng hô với lão.

Nhạc Bất Quần trên mặt vừa hồng vừa trắng, không dám nhìn thê tử và nữ nhi đứng một bên.

Bất Giới hòa thượng thả lỏng, nhảy lên lăng mạ nói: “Nhạc Bất Quần, hoá ra lão già nhà ngươi bị thiến thành thái giám rồi.” Lời này vừa ra khỏi miệng, lão liền phát hiện không đúng. Hình như chửi như thế, không phải cũng chửi lây cả Đông Phương Bất Bại sao?

Vậy mà Đông Phương Bất Bại không thèm để ý . Y hiện tại có chồng có con, sớm đem chính mình trở thành một nữ tử, cái chữ 『 thái giám 』 này, sớm đã không quan hệ với y nữa.

“Ngươi muốn tự mình động thủ, hay muốn để bổn tọa tự tay kết liễu?” Đông Phương Bất Bại nói đến vân đạm phong khinh. Giống như trước mắt căn bản không phải đang muốn giết người, mà như đang nói chuyện phiếm.

Nhạc Bất Quần võ công đã bị y tận phế, lại thân bại danh liệt, chần chờ nắm trường kiếm trong tay, trì hoãn không đáp.

Đông Phương Bất Bại hừ lạnh một tiếng: “Bổn tọa còn tưởng Nhạc tiên sinh là người chí khí, hoá ra chỉ là kẻ sợ chết, nhát gan. Uổng phí bổn tọa phải động thủ.”

Nhạc Bất Quần kêu lên: “Đại ma đầu nhà ngươi, ta cùng ngươi không oán không hận, ngươi vì sao muốn giết ta? Vì sao muốn giết… Ta…” Lão sá dị cúi đầu nhìn ngực mình đột nhiên toát ra một mũi kiếm, nhất thời hoang mang.

Lâm Bình Chi ở phía sau lão điên cuồng cười to: “Nhạc Bất Quần, ngươi tiểu nhân đê tiện, thèm khát Lâm gia kiếm phổ nhà ta, còn nhiều lần muốn giết ta, hôm nay ta cuối cùng cũng báo được thù rồi. Ha ha ha…”

Nguyên lai hắn bị Lệnh Hồ Xung điểm huyệt đạo, lôi ra khỏi mật đạo, ném xuống đất. Trong tất cả mọi người, chỉ có hắn không ‘lọt lưới’. Lệnh Hồ Xung nội lực không tốt, huyệt đạo điểm không sâu, một lúc thì tự giải được, nhưng hắn vẫn nằm trên mặt đất giả vờ ngất. Thẳng đến khi Đông Phương Bất Bại đánh bại Nhạc Bất Quần, chỗ Nhạc Bất Quần rơi xuống lại cực gần với hắn, nên mới xảy ra cơ sự này, hắn không chút lưu tình một kiếm đâm xuyên qua ngực Nhạc Bất Quần.

Kể cả Đông Phương Bất Bại cũng không ngờ, bất quá y thở ra, thầm nghĩ: rất tốt rất tốt, tiểu nhân hèn hạ vô sỉ này, thực không đáng ta tự mình động thủ. Ta đánh bại lão trước, tiểu tử này kích sát sau, đều là có ta góp mặt, ta cũng không tính là nuốt lời Tả Lãnh Thiền, 『 tiễn 』 Nhạc Bất Quần xuống bồi lão.

Lúc này đám Nghi Lâm đã chạy qua, gỡ lưới, thả mọi người ra.

Đông Phương Bất Bại chuyện cần làm đã làm xong, nhìn đống người này liền phiền lòng, xoay người muốn đi, bỗng nghe Nhậm Doanh Doanh nói: “Đông Phương… Thúc thúc.”

Y quay lại. Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung đã cùng nhau đến gần.

“Đông Phương thúc thúc, ngươi, ngươi gần đây tốt không?”

Đông Phương Bất Bại gật gật đầu: “Ta rất tốt, đa tạ.”

“Ngươi…” Nhậm Doanh Doanh nhìn bụng y. Nàng vốn là cô nương chưa kết hôn, lại da mặt mỏng, cố nhịn xấu hổ nói: “Hài tử của ngươi, tốt không?”

Nàng nhớ tới sau khi Đông Phương Bất Bại nhốt phụ thân nàng, đối xử với nàng thực không tệ, lễ nghĩa chu toàn. Nàng tại Nhật Nguyệt Thần Giáo, không khác gì công chúa nương nương. Ngược lại sau khi phụ thân nàng Nhậm Ngã Hành đoạt về ngôi giáo chủ, nàng trước mắt toàn cảnh tượng ngươi tranh ta đoạt. Hơn nữa hành vi của Nhậm Ngã Hành so với Đông Phương Bất Bại ngạo mạn hơn nhiều, tự xưng cái gì 『 thánh giáo chủ 』, càng ngày càng nhiều kẻ xu nịnh, nàng dù có là nữ nhi, cũng cảm thấy những lời nịnh bợ ấy quá chói tai. Lúc này Nhậm Ngã Hành đã qua thế giới bên kia, ân oán gì cũng nên có hồi kết. Nàng đối Đông Phương Bất Bại, cũng có áy náy hổ thẹn.

Đông Phương Bất Bại đáp: “Bọn nhỏ rất tốt. Ta phải trở về với chúng rồi.”

Nhậm Doanh Doanh nói: “Là… là nam hài hay nữ hài?”

Đông Phương Bất Bại kỳ quái nhìn nàng một cái, thầm nghĩ Doanh Doanh hôm nay thật cổ quái, lúc đó đánh đánh giết giết, hiện tại lại quan tâm người ta, lẽ nào nữ hài lớn lên thì sẽ sớm nắng chiều mưa như thế sao?

Có thể thấy y luyện 《 quỳ hoa bảo điển 》 bao nhiêu năm như vậy, cũng không thể hiểu nổi lòng dạ nữ nhân.

“Là nam hài. n, là song bào thai.” Đông Phương Bất Bại nhắc tới nhi tử, nét mặt dịu đi, trên mặt tràn ra mẫu tính ngọt ngào, chói mắt.

Lệnh Hồ Xung ở bên ngẩn người, thầm nghĩ: Đông Phương giáo chủ này, so với trước kia hình như lại đẹp hơn mấy phần a.

Nhậm Doanh Doanh a một tiếng, nói: “Là song bào thai a. Chúc mừng đông phương thúc thúc.”

Đông Phương Bất Bại không thích nghe nàng gọi mình là thúc thúc, nhưng Nhậm Doanh Doanh từ nhỏ đến lớn đã gọi như thế, cũng không thể sửa xưng hô, liền nói: “Ngươi không trở về Hắc Mộc Nhai sao?”

Nhậm Doanh Doanh hé miệng cười, nói: “Không quay về nữa. Ta nghe nói Dương Liên… Dương tổng quản nâng đỡ Phi Yên lên làm giáo chủ, như vậy tốt lắm. Ta sau này sẽ gả, gả đi… thì sẽ theo hắn.” Vừa nói vừa nhìn Lệnh Hồ Xung liếc một cái, xấu hổ hồng mặt ngọt ngào.

Đông Phương Bất Bại gật đầu: “Ta đi.” Vừa nói đầu cũng không quay lại, cứ thế rời đi.

Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung nhìn bóng lưng y, nhất thời trong lòng đều phức tạp vô cùng.

Đông Phương Bất Bại xuống núi, tại chân núi gặp Dương Liên Đình hai tay ôm hài tử đang đợi y, không khỏi sửng sốt.

Dương Liên Đình mỉm cười nói: “Ta trở về trang viên, nghe nói ngươi đi Hoa Sơn. Vừa lúc hai cái tiểu tử này không chịu nghe lời, khóc nháo nhớ ngươi, liền mang bọn nó đến.”
Tinh thần lực của hắn đã khôi phục, từ Hắc Mộc Nhai trực tiếp trong nháy mắt dịch chuyển về trang viên, nghe Len nói Đông Phương Bất Bại đi ra ngoài, liền đoán được y muốn đến Hoa Sơn. Thế là đơn giản ôm theo hai cái khóc nháo hài tử, triển khai tinh thần lực đi tới đây.

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, mặt sáng bừng rạng rỡ, vươn hai tay, hướng về phía ái nhân.
~~~~~~
Hết chương 82.
Chính văn toàn bộ HOÀN
Edit: Robin

R: Hoàn chính văn rồi, còn 1 lốc phiên ngoại cuộc sống hạnh phích tính phúc sau này của 2 người, cộng với tương lai lộng lẫy chói loá của các bảo bảo nữa, mọi người nhớ đón xemmmmm

Content Protection by DMCA.com
loading...

4 Responses

  1. Yami Ryu viết:

    Hoàn chính văn thế có phiên ngoại không chủ nhà? Cám ơn chủ nhà lắm lắm, mỗi lần được đọc một bộ Đông Phương hay là mừng hết lớn 😂

Để lại bình luận

%d bloggers like this: