Trái chủ hãn phu – Chương 87

Chương 87: Cái gì gọi là cùng một chiến hào.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com

“Có phải các anh làm visa gặp khó khăn không? Nếu không tôi giúp các anh làm, CLB chúng tôi trường kỳ đều có chuyên đề du lịch thân cận, tôi buổi chiều vừa lúc cũng muốn đi làm một ít visa, nếu không cùng làm luôn cho các anh.”
Phùng Hoan nhiệt tình cùng thân mật tương đương chân thành, khiến người ta không thể hoài nghi.
Cái miệng Lữ Việt vừa mở, Đoạn Bối đã cướp lời anh nói,
“Cô có người quen sao? Nhanh nhất có thể bao lâu?”
Phùng Hoan tâm tư xoay chuyển, cố gắng rút ngắn thời gian,
“Một tuần.”
“Vậy cũng không tệ, anh Lữ, nếu không chúng ta. . .”
“Chúng ta không cần.”
Đoạn Bối còn chưa dứt lời, Lữ Việt đã nặng nề cắt ngang ném ra một câu.
Nghe ra Lữ Việt không vui, tất cả mọi người đều không hé răng.
Lữ Việt rất khách khí cười cười với Phùng Hoan,
“Ý tốt của cô chúng tôi nhận, thế nhưng chuyện visa anh cả đã an bài xong, tôi cũng không dám tự chủ trương tự ý quyết định.”
Phùng Hoan đối với thái độ không nợ nhân tình của Ngu Tư Ngôn tràn đầy thể hội, thế nhưng cô vẫn dự định thử một lần, dù sao cá tính này của Ngu Tư Ngôn cũng là thanh kiếm 2 lưỡi,
“Không sao, tôi vốn cũng nhờ quan hệ, thêm hay thiếu mấy cái visa đều như nhau, tôi giúp các anh làm, các anh còn có thể bớt nợ nhân tình, nếu như anh lo lắng Ngu Tư Ngôn, tôi đây bảo cậu ấy. . .”
Lữ Việt nhẹ lời cắt đứt Phùng Hoan,
“Theo như tôi hiểu Ngu Tư Ngôn, cậu ấy sẽ không muốn nợ nhân tình của cô.”
Một câu trúng đích!
Đã nói đến vậy, Phùng Hoan cũng hiểu, cô nếu nói thêm, đó chính là quấn quýt không buông, hơn nữa cô càng hiểu cái gì kêu một vừa hai phải,
“Vậy được rồi, tôi sẽ không xen vào việc các anh nữa, vậy. . . Tôi mời các anh đi ăn, trưa rồi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”
Đám đàn ông đứng thành một vòng đều nhìn về phía Lữ Việt, chờ chỉ thị của Lữ Việt.
Lữ Việt không để ý nói:
“Vậy các cậu đi đi, tôi sẽ không đi, tôi còn phải chờ anh cả về, Đoạn Bối, cậu cũng đi đi, đây cũng không phải việc cần thể lực gì đó, một mình tôi là được rồi.”
Híp mắt, không chuyển mắt nhìn chằm chằm Phùng Hoan vị đại tôn Quan Thế Âm này tiền hô hậu ủng đi ra công ty, Lữ Việt vô ý thức giơ lên tay phải, cắn móng tay, nhăn chặt cặp lông mày.
Anh lẳng lặng nhìn một đống người dưới ánh nắng chói chan đi xa, thẳng đến thân ảnh đều bị bức xạ nhiệt bốc hơi đến vặn vẹo, anh mới đột nhiên nóng ruột lẩm bẩm:
“Không được, ông đây thật vất vả câu tới con rể vàng, tuyệt đối không thể để cô nàng đàn ông này đánh mất!”
Anh lải nhải cằn nhằn đi qua đi lại trong đại sảnh lầu một, trong miệng cũng nói lẩm bẩm.
Ngu Tư Ngôn cùng Hạng Tường vừa vào cửa công ty liền thấy Lữ Việt y như bị trúng tà.
Ngu Tư Ngôn bị nóng mất hết kiên nhẫn, thấy Lữ Việt nhảy qua nhảy lại như ăn phải thuốc chuột, tâm tình tức khắc càng bực bội,
“Anh làm gì vậy? Quỷ quấn thân hay là Pháp Hải(*) muốn tới thu anh?”
(*) Pháp Hải: nhân vật hòa thượng trừ yêu diệt quái trong Bạch Xà truyện.
Nghe vậy, Lữ Việt thân hình ngừng lại, xoay người chạy vội tới trước mặt Hạng Tường, một bộ biểu tình gặp được người thân thất lạc nhiều năm, hai con mắt lóe sáng khiến người ta phát sợ,
“Cậu về rồi, mau tới đây, tôi có việc hỏi cậu.”
Ngu Tư Ngôn hoài nghi quay đầu nhìn Hạng Tường bị Lữ Việt ngăn ở đầu cầu thang, hỏi:
“Hai ngươi quan hệ tốt như vậy từ bao giờ?”
Lữ Việt tuy nóng lòng, nhưng còn không đến mức hoảng loạn đến mức tâm tư hỗn loạn, anh ngẩng khuôn mặt tươi cười về phía Ngu Tư Ngôn, cười đến nịnh nọt không gì sánh được,
“Tôi với anh Tường lúc nào quan hệ không tốt?”
Hạng Tường như cũ lạnh như băng khuôn mặt, không đáp lời Lữ Việt, mà là thừa dịp Lữ Việt nói liền vòng qua, một lần nữa đuổi kịp Ngu Tư Ngôn.
Bầu không khí hài hòa che giấu sự thực hai bên ghét nhau, Ngu Tư Ngôn lúc này mới bỏ đi nghi ngờ, trái lại hạ mệnh lệnh với Hạng Tường:
“Không nghe thấy anh ta có việc hỏi anh sao, còn không mau đi.”
Cái chân giơ lên của Hạng Tường lại thả về.
Ngu Tư Ngôn yên tâm xoay người đi vào phòng làm việc,
“Hai người nói đi, tôi đi tắm rồi nằm một chút, cơm trưa anh tùy tiện nấu, quá nóng, tôi cũng chẳng muốn ăn, cơm xong rồi gọi tôi.”
Nói hết không được mấy giây, tiếng nước ‘Ào ào’ liền truyền ra, Hạng Tường nghe tiếng nước, xoay người đi xuống thang lầu, dẫn Lữ Việt vào phòng bếp.
Lữ Việt không đóng cửa phòng, mặc cho nó mở, chỉ là dùng thanh âm nhỏ nhất nói với Hạng Tường:
“Cậu biết Ngu Tư Ngôn với Phùng Hoan kia có liên hệ không?”
Hạng Tường rửa tay, biểu tình đọng lại, hôm qua Ngu Tư Ngôn giận một hồi lớn, anh vội vàng cho cậu nguôi giận, còn chưa kịp hỏi chuyện Phùng Hoan.
“Cô ta hôm nay lại tới?”
Lữ Việt gật đầu, hỏi:
“Cậu biết hai người bọn họ quen nhau thế nào không?”
Hạng Tường mặt âm trầm cho Lữ Việt một đáp án phủ định, Lữ Việt nói tiếp:
“Tôi hôm nay thử hỏi Phùng Hoan kia, nhưng cô ta cơ linh lắm, không chút tiết lộ, tôi thì không biết, cậu tốt nhất thử từ chỗ Ngu Tư Ngôn hỏi ra.”
Hạng Tường rốt cục mở miệng nói một câu nghi vấn:
“Người công ty hôm qua rốt cuộc là tới làm gì? Cô ta lại làm gì?”
Tiếng nước trên tầng im bặt, Lữ Việt càng đè thấp thanh âm,
“Cậu chưa quên cô ta đang làm gì đấy chứ? CLB hôn nhân! Một đám độc thân cùng với cô ta tụ họp với nhau còn có thể là chuyện gì.”
Hạng Tường không lập tức nói tiếp, mà là một bên tự hỏi một bên mở vòi nước trong bồn đến lớn nhất, dùng tiếng nước che giấu tiếng nói của mình, trầm giọng nói:
“Anh còn biết gì nữa?”
Lữ Việt nhún nhún vai,
“Tôi chỉ biết Phùng Hoan kia vẫn muốn tìm Ngu Tư Ngôn, còn lại cái gì cũng không biết.”
Nói xong lời này, cẩn thận mà đem đầu ló ra phòng bếp nhìn một chút, sau đó đi tới bên người Hạng Tường, nhỏ giọng nói:
“Tôi hôm nay qua mấy chiêu với Phùng Hoan, cô nàng kia mồm mép cùng đầu óc đều rất linh hoạt, hơn nữa cô ta chuyên ghép đôi, rất có một bộ nắm giữ tâm tư đàn ông. Theo quan sát của tôi, cô ta đại khái đã sờ rõ cá tính Ngu Tư Ngôn rồi, lấy hỏa lực hiện tại, bắt Ngu Tư Ngôn phỏng chừng chỉ là vấn đề thời gian. Cậu đừng không tin, công ty này tôi với Ngu Tư Ngôn kết giao lâu nhất, cậu ta thích dạng con gái gì, tôi còn rõ hơn cả cậu ta, cậu ta có thể không thích loại hình như Phùng Hoan, thế nhưng tính cách còn có phong cách làm việc của Phùng Hoan chính là tử huyệt của cậu ta.”
Hạng Tường không gấp như Lữ Việt, rất nhàn nhã hỏi:
“Cậu ấy thích loại hình gì?”
Trạng thái ung dung thoải mái như vậy, đem nôn nóng trong lòng Lữ Việt đều vuốt lên, giọng điệu cũng chậm xuống theo,
“Loại hình Phạm Băng Băng.”
Hạng Tường nhíu mày, đóng vòi nước, nhàn nhạt nói một câu:
“Ánh mắt không tệ.”
Lữ Việt có chút ngẩn ngơ đối với thái độ thản nhiên của Hạng Tường, chẳng qua giây tiếp theo liền hiểu ra, Hạng Tường rõ ràng cao minh hơn Phùng Hoan.
Anh sờ cằm nói:
“Được rồi, chuyện này gác sang một bên trước, tôi còn có việc muốn thỉnh giáo cậu một chút.”
Lữ Việt cái gì cũng chưa hỏi, Hạng Tường đã nói thẳng:
“Tiêu Vĩ yêu thích cái gì tôi không biết, thế nhưng anh có một ưu thế trời sinh, có thể dễ dàng hấp dẫn lực chú ý của cậu ấy.”
Lữ Việt nhất thời hưng phấn, anh nhếch môi cười khúc khích, bưng cái mặt già được bảo dưỡng thoả đáng của mình nói:
“Tôi biết tôi biết, đại sư nói với mẹ tôi, người trong mệnh định của tôi đặc biệt chán ghét khuôn mặt búp bê này của tôi, liếc mắt một cái liền có thể ghê tởm cả ngày, tôi là âm khí nặng, cậu ấy là dương khí vượng, trạng thái lúc đầu của chúng tôi chính là âm dương bất hòa, thủy hỏa bất dung! Tôi có phải là nên lắc lư trước mặt cậu ấy mỗi ngày, khiến cậu ấy không thể quên được tôi?”
Hạng Tường hận không thể một cước đá bay cái thứ ở bên người, chẳng qua vì Ngu Tư Ngôn, anh cắn răng từng chữ nói:
“Anh có thể thử xem, là cậu ta mỗi ngày thấy anh liền ghê tởm, hay là cậu ta trực tiếp ném anh vào sông cho cá ăn.”
Hăng hái của Lữ Việt không chút bị lời này của Hạng Tường đả kích,
“Tôi hẳn là ngụy trang thành bộ dạng cậu ấy yêu thích đi tiếp cận cậu ấy?”
Khóe miệng Hạng Tường đều mân chặt,
“Tôi nói, anh có ưu thế trời sinh.”
“Ưu thế gì?”
Hạng Tường không ngẩng đầu chăm chú vo gạo, như có như không nói:
“Lẽ nào đại sư không nói cho mẹ anh, anh và cậu ta giống nhau, lưỡi đều dài hơn cả đàn bà?”
Lữ Việt có chút khó hiểu,
“Lắm mồm?”
Hạng Tường nâng người, thẳng tắp nhìn xuống Lữ Việt:
“Bát! Quái!”
Lữ Việt nhất thời miệng toét tới hai bên tai,
“Đại sư xác thực nói qua, tôi với cậu ấy đều nhiệt tình yêu thương cuộc sống, quan tâm bạn bè như nhau!”
Hạng Tường quay đi ánh mắt, đem gạo bỏ vào nồi cơm điện, nói:
“Anh đi tìm một người, sáng sớm 6h ngày mai đến cửa công ty chờ.”
Đề tài đột nhiên chuyển đi, Lữ Việt không đuổi kịp tiết tấu,
“Ha? Tìm người? Làm gì?”
“Hôm nay Ngôn Ngôn đã xác định nét chữ trong giấy nợ, còn có thân phận bà già hôm qua, xem ra ngày mai khẳng định sẽ ký hợp đồng, anh tìm một người Ngôn Ngôn không quen biết, bảo gã ngày mai chờ ở cửa công ty, bà già kia ký xong hợp đồng vừa ra công ty, gã liền bám theo.”
Lữ Việt thu hồi vui cười, nghiêm túc nói:
“Tôi trực tiếp phái người tra không phải xong sao.”
Hạng Tường nhẹ lắc đầu:
“Tôi tự mình ta, anh đi tìm người, sau đó đem số liên lạc đưa tôi.”
Lữ Việt gật đầu, hỏi:
“Còn chuyện gì không?”
“Không.”
“Vậy, tôi đây có thể ở lại ăn không?” Lữ Việt thử hỏi.
Hạng Tường lạnh lùng nhìn Lữ Việt vài giây, thò tay xách sau áo Lữ Việt ném ra phòng bếp.

~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: