[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 83 – Phiên ngoại 1

Phiên ngoại 1

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

“Ngươi cảm thấy một nửa khác của Yam cùng Ander thế nào?”

Tại trang viên ẩn cư tận sâu dưới vực thẳm của Hắc Mộc Nhai, Dương Liên Đình hỏi Đông Phương Bất Bại đang ngồi trước bàn trang điểm.

” n. Cũng rất tốt.”

“Rất tốt? Ha ha, ngươi cùng ta còn có gì khó nói chứ.”

“Ngươi muốn nghe lời thực lòng?” Đông Phương Bất Bại quay đầu nhìn hắn cười nhẹ, vuốt ve mấy lọn tóc trước ngực, nói: “Thực tình mà nói, là diễn trò.”

“Diễn trò?” Dương Liên Đình ngạc nhiên nói: “Là sao?”

“Một nửa kia của Yam là quốc vương, diễn trò cùng giảo trá là vốn phải biết. Nếu không như vậy, thì cái tiểu quốc Cao Ly (*) kia, đã sớm không biết bị Đại Minh diệt bao nhiêu lần.” Đông Phương Bất Bại khinh thường bĩu môi, nói: “Còn vị kia của Ander… Ta không thích chính đạo nhân sĩ. Diễn trò cũng là chiêu tủ của mấy kẻ chính đạo.”

“Này có tính là có định kiến không?” Dương Liên Đình cười cười xáp qua, dựa vào lòng Đông Phương Bất Bại.

Bọn hắn vừa trở về từ thế giới của Yam cùng Ander. Một là Dương Liên Đình có chút nhớ hai vị bằng hữu của mình, hơn nữa Ander từng đề cập khi ba người bọn hắn có thể thì qua trợ giúp hậu cung nhà mình, cho nên Dương Liên Đình mang tâm tình hóng hớt, đưa Đông Phương Bất Bại xuyên không. Hai là bởi vì tinh thần thể của Đông Phương Bất Bại dần trở nên cường đại, Dương Liên Đình muốn trước khi quay lại thế giới tương lai, đái y trải nghiệm trước cảm giác tinh thần thể xuyên qua.

Đông Phương Bất Bại không làm hắn thất vọng. Hiển nhiên năng lực thích ứng của y rất cao, hơn nữa trí tuệ chưa từng thấp. Lần lữ hành này khiến y rung động rất lớn. Hai thế giới hoàn toàn bất đồng, lại có chút giống nhau, để lại ấn tượng rất sâu với Đông Phương Bất Bại.

“Ngươi không phải nói muốn nghe lời thực lòng sao? Ta nói rồi, ngươi lại nói ta định kiến.” Đông Phương Bất Bại cười đấm đấm bả vai Dương Liên Đình.

“Ha ha, kỳ thật ta hiểu ngươi nói có đạo lý. Bất quá vị kia nhà Ander, trong lòng có nhiều chuyện phải nghĩ lắm, luôn không bỏ xuống được. Vẫn Đông Phương của ta tốt nhất a.” Dương Liên Đình cười hì hì nói, không nhịn được hôn một cái lên đôi hồng nhuận của y.

“Đừng… nháo, mau trở về, nghỉ một chút đi…”

“Ta không mệt. Ngươi quá coi thường tướng công rồi.”

“Ta là sợ tinh thần thể của ngươi kiệt lực.”

“Đã vậy chúng ta nhân tiện vận động thể lực luôn cho đều.”

“Đừng… Ngươi người này…”

“Đông Phương…”

“Phi lễ! Phi lễ a —— ”

Tiếng thét thất thanh đột nhiên truyền tới. Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại ứng phó không kịp, xui xẻo ngã vật xuống tháp.

Hai người quay mặt khó hiểu. Dương Liên Đình nói: “Là Len. Ta suýt chút còn tưởng ngươi kêu ta phi lễ ngươi chứ.”

Còn đang nói, cửa lớn đã bị mở tung, Len quần áo không chỉnh, lảo đảo chạy vào, hổn hển nói: “Rox, ta không được, ta phải về trụ sở!”

Dương Liên Đình nhíu mày: “Ngươi còn có nhiệm vụ mà.”

“Ta mặc kệ. Ngươi nếu không trông khuê nữ nhà ngươi, ta, ta, ta liền khó mà giữ được trinh tiết mất.” Len mặt tái mét kêu to.

Dương Liên Đình lặng đi, không nhịn được điên cuồng cười to.

Bởi vì Đông Phương Bất Bại cùng hai vị nửa kia nữa tinh thần thể đều nhất thời không đủ mạnh để có thể trở về thế giới tương lai, cho nên Len vâng mệnh định kỳ đến thế giới của ba người『 đi công tác 』, hiệp trợ ái nhân của bọn hắn cùng bọn nhỏ đề cao tinh thần lực, sớm ngày trở lại thế giới tương lai.

Thực ra chuyện này đối với người tương lai tinh thần thể cường đại, thọ mạng vô cùng dài lâu mà nói cũng không tính là gì. Nhưng là Len trong lòng không yên. Hắn ở chỗ Yam, nhìn con trai nhỏ nhà Yam cung kính hành lễ với mình như một tiểu đại nhân, hết sức cao hứng, cảm thấy mình rất có dáng vẻ trường bối. Tại chỗ Ander, con gái nhi nhà người ta cũng nhu thuận khả ái, làm cho Len cưng nựng vô cùng. Chỉ có con gái nhà Rox…, thực quá kinh khủng. Vừa nhìn đến hắn liền bám lên người, ôm cổ hắn không chịu xuống. Thì thôi đành chịu, nhưng vì sao cái miệng nhỏ của nàng lại còn gặm đến gặm đi trên mặt mình chứ, tay nhỏ còn vừa sờ vừa vuốt, thậm chí còn, còn men theo cổ áo rờ vào tận đầu ti của người ta rồi!

Thật là đáng sợ. Này là quấy rối! Tuyệt đối là quấy rối tình dục a!

Len cả khuôn mặt xinh đẹp tuyệt luân ửng hồng, hai tròng mắt ướt lấp lánh, có vẻ đang giận dỗi.

Dương Liên Đình nói: “Len, Bảo nhi còn chưa đủ năm tuổi.”

“Đó là nhục thể thôi!” Len kêu lên: “Trí lực thì đã mười sáu tuổi rồi, nàng là người trưởng thành rồi. Nàng còn phi lễ ta!”

Dương Liên Đình nhún vai: “Ngươi đường đường một đại nam nhân mấy trăm tuổi, còn sợ bị con gái phi lễ à?”

Len bật: “Này, này không giống nhau. Chúng ta ở đó không có chuyện như thế, ngươi biết cơ mà.”

“Đó là bởi vì nhân loại tương lai tình cảm bị thoái hóa. Ngươi phải ăn mừng vì ở đây có thể hưởng thụ được phong phái tình cảm của nhân loại nguyên sơ chứ. Con gái ta là đang dạy ngươi đấy, rõ chưa.” Dương Liên Đình thản nhiên nói.

Đông Phương Bất Bại nhìn dáng vẻ hắn cưỡng từ đoạt lý, không nhịn được quay lưng cười trộm.

Len trợn mắt níu lưỡi, không biết đáp thế nào. Người tinh thần lực siêu cường như hắn, tình cảm cực kỳ đạm bạc, tự nhiên không có nhiều tình cảm. Trong thế giới tương lai, trừ công việc cùng cuộc sống, hắn cơ bản không có gì đặc biệt muốn cùng người khác trao đổi, nên vốn không giỏi ăn nói.

Dương Liên Đình thì bênh con chằm chặp, lại biết nhược điểm của hắn, mạnh tay nói đen thành trắng.

Đúng lúc này, Dương Bảo Nhi chớp mắt to xuất hiện tại cửa, nhìn cha mẹ quần áo tán loạn, cười hắc hắc nói: “Cha, nương, còn đang ban ngày, các ngươi tự giác chút có được hay không.”

“Bảo nhi!” Đông Phương Bất Bại thấp giọng quát.

Len vừa thấy nàng, đã phản xạ bước sang bên cạnh hai bước.

Dương Bảo Nhi hai mắt hồng hồng, nhìn hắn đáng thương hề hề nói: “Lan thúc thúc, ngươi giận Bảo Nhi à? Ngươi không để ý tới Bảo Nhi nữa à?”

“Ấy, không có… Không phải…”

“Vậy ngươi bước xa như vậy làm cái gì? Có phải chán ghét Bảo Nhi rồi?”

“Không phải. Ta, ta…” Len đầu đau.

Dương Bảo Nhi cao hứng nói: “Lan thúc thúc, ta biết ngươi sẽ không ghét Bảo Nhi đâu. Ngươi yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm, ngươi không cần lo lắng.”

Len muốn nói mà cạn lời, muốn khóc mà hết nước mắt.

Dương Liên Đình rốt cuộc không đành lòng nhìn bằng hữu khó xử, ho một tiếng, nói: “Bảo nhi, ngươi đi xem Húc nhi cùng Liên nhi đang làm gì đi.”

Dương Bảo Nhi bĩu môi: “Phụ thân, lúc ngươi cùng nương thân không ở nhà ta mỗi ngày đều nhìn bọn hắn. Các ngươi yên tâm, bọn hắn đều ổn, căn bản không cần ta trông nom, Húc nhi hai hôm trước còn học nấu ăn rồi.”

Đông Phương Bất Bại giật mình nói: “Không thể nào. Húc nhi mới hai tuổi, còn chưa cao bằng cái bàn, làm sao nấu ăn được?”

Dương Bảo Nhi cười hắc hắc nói: “Hắn thông minh mà, nghĩ ra được biện pháp. Nương thân, ngươi nếu không tin, có thể cùng phụ thân đi trù phòng xem một chút, Húc nhi hiện tại đang nấu cơm cho mọi người ăn đó.”

Nàng giảo hoạt chuyển lực chú ý của cha mẹ, quả nhiên Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình kinh hỉ liếc nhau một cái, rồi mặc kệ Len, phu phu hai người hướng trù phòng chạy mất.

“Hắc hắc hắc, Lan thúc thúc, ngươi đi lâu quá, Bảo nhi rất nhớ ngươi a. Chúng ta lại ôm ôm.”

Len nhìn Dương Bảo Nhi 『 tà ác 』 mỉm cười, trong lòng khóc lớn: này tiểu ma nữ a…

Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình đi tới trù phòng, quả nhiên thấy Dương Ái Húc dẫm lên một cái ghế dài, đang đảo đảo đồ ăn, Đông Phương Ái Liên giúp nó, hai đứa nhỏ bận rộn chạy quanh.

“Liên nhi, thêm chút hành, ở bên kia kìa.”

“Đến đây.”

Đông Phương Ái Liên tay nhỏ ném ném, ném một đống lộn xộn gì đó vào nồi.

Dương Ái Húc sức lớn, hai tay nắm cái muôi so ra cũng gần cao bằng nó đảo đảo.

“Thơm quá a. Húc nhi, Liên nhi, các ngươi đang nấu gì?” Đông Phương Bất Bại mỉm cười tiến vào.

Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên thấy là nương thân, hết sức cao hứng, kêu lên: “Nương thân, chúng ta đang nấu ăn.”

Dương Liên Đình đi theo sau, vừa nhìn, khen ngợi: “Rất giỏi. Con trai nhà ta đã biết nấu cơm rồi đây.”

Dương Ái Húc kiêu ngạo cố gắng ưỡn ngực, tóc vàng sóng sánh.

“Ta cùng Liên nhi đang nấu dạ dày xào. Bao giờ xong sẽ mời phụ thân nương thân ăn thử.”

Đông Phương Ái Liên ở bên gật đầu.

Dương Liên Đình sắc mặt trầm xuống.

Cái gì? Dạ dày? Sẽ không đi… Hắn không thích ăn dạ dày nhất.

Đông Phương Bất Bại buồn cười trừng mắt nhìn hắn, ý là không thích ngươi cũng phải ăn, đây là thành ý của hai đứa.

Dương Liên Đình bất đắc dĩ, đành nhếch khóe miệng nói: “Hảo. Thật thông minh. Cha cùng nương thân nhất định sẽ ăn sạch.”

Dương Ái Húc càng cảm thấy kiêu ngạo, đảo muôi càng dùng sức. Đông Phương Ái Liên cũng hưng phấn bừng bừng, dưới chỉ đạo của đại ca chạy qua chạy lại.

Đông Phương Bất Bại nhìn một đôi trẻ, cả mặt đều thấy kiêu ngạo.

Dương Liên Đình sầu khổ… Con ơi là con, các ngươi học nấu cái gì chẳng được? Vì sao cứ phải là dạ dày xào chứ.

Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên mặc dù đã đạt trí lực của nhi đồng bảy tám tuổi, nhưng vẫn là tiểu hài tử. Được phụ thân nương thân chú ý, hai đứa liền ra sức thể hiện, không lâu sau liền nấu xong một nồi dạ dày xào lớn.

Nhưng nhìn khuôn mặt vốn trắng trắng nộn nôn của hai con bây giờ đều dính nhọ nồi đen sì, còn chờ mong nhìn mình chăm chú, Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình sao nhẫn tâm làm bọn nó buồn. Hai người tủm tỉm vừa ăn vừa khen, ăn hết sạch cả nồi.

“Phụ thân, nương thân, có ngon không?” Dương Ái Húc ngửa đầu hưng phấn nhìn bọn hắn, Đông Phương Ái Liên đằng sau một tay túm ca ca góc áo, một tay nhỏ ngậm trong miệng, chờ mong nhìn.

” n ân, ăn ngon lắm. Liên đệ, có phải không?”

“Phải phải, ăn ngon thật. Húc nhi Liên nhi nhà ta thậ giỏi.” Mỗi tội hình như hơi quá lửa…

Khi hai vị phụ mẫu đại nhân buông đũa, trong nồi đã trống trơn.

Dương Ái Húc có chút không vui: “Phụ thân, nương thân, các ngươi sao lại ăn hết rồi. Tỷ tỷ cùng Liên nhi còn chưa được ăn đâu.”

“Là nương không tốt, nương làm bù món khác cho các ngươi nhé.” Đông Phương Bất Bại ngồi xổm xuống xoa hai cái đầu nhỏ, dỗ cho hai đứa vui vẻ.

Buổi tối, Dương Liên Đình chạy ba lần nhà xí, sau đấy hư nhược ôm Đông Phương Bất Bại, nói: “Lão bà, sau này ngươi nhất định phải trông kỹ Húc nhi, ngàn vạn lần không thể cho nó vào trù phòng nữa.”

Đông Phương Bất Bại chọt chọt đầu hắn, cười nói: “Dạ dày ngươi sao lại kém như vậy? Ăn một món hiếu kính của con trai chịu không được.”

Dương Liên Đình khổ mặt: “Lão bà, ta chưa bao giờ thích ăn dạ dày. Ai da… Ngày mai ngươi phải hảo hảo bồi thường ta. Ta vẫn thích ăn cơm ngươi nấu nhất.”

Đông Phương Bất Bại trong lòng ngọt ngào, sẵng giọng: “Biết rồi. Đến đây, Liên đệ, ta giúp ngươi xoa bụng.”

“Lão bà, ngươi hảo ôn nhu nga.”

“Ngươi giờ mới biết hả.”

“Ta sớm biết rồi, nếu không sao lại cưới ngươi chứ. Hắc hắc… Xoa xuống chút nữa đi.”

“Lại không thành thật.”

Cùng lúc đó, Len trong lòng rơi lệ: ta muốn về nhà!

~~~~~~

Edit: Robin

(*) Cao Ly: Chỉ Hàn Quốc. Truyện của Yam chính là xuyên vào Song Hoa Điếm nhé :3

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: