Trái chủ hãn phu – Chương 88

Chương 88: Tổ 4 tên dở hơi.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Lữ Việt bị ném ra phòng bếp một chút cũng không giận, hân hoan miệng cười nhảy về phòng làm việc của mình.
Anh lấy ra chai xịt thơm miệng trong ngăn kéo điên cuồng xịt một trận vào miệng, thẳng đến lỗ mũi thở ra cũng mang mùi chanh mới dừng tay.
Anh lấy điện thoại di động ra, mở phần yêu thích, ngón tay cái cố sức nhấn, trịnh trọng gọi số điện thoại của Tiêu Vĩ.
. . .
“Ngài Tiêu, có phải miếng bò bít-tết này không hợp khẩu vị không? Nếu không tôi bảo nhà bếp một lần nữa làm thanh đạm hơn?”
Tiêu Vĩ nhìn thoáng qua trợ thủ đứng bên cạnh bàn, lại buông mắt nhìn một chút miếng thịt bò tươi non nhiều nước trước mặt, cắn quai hàm nói:
“Tôi đây là đụng phải một tên ngốc, khiến tôi chán ngán, dù cậu làm đạm đến ra chim cho tôi, tôi vẫn ăn không vô.”
Trợ thủ cúi đầu, không dám tùy tiện giẫm vào mìn nữa.
Tiêu Vĩ rời mắt khỏi trợ thủ, cầm lấy dao nĩa đang chuẩn bị ăn, điện thoại di động liền vang lên.
Biết số điện thoại của anh cũng chỉ có vài người, nghe tiếng chuông chỉ biết không phải Hạng Tường, anh ngay cả xem cũng không liền nhận điện thoại,
“Ai?”
Tiếng nói trong trẻo của Lữ Việt lập tức bắn ra,
“Tiểu Vĩ, là tôi nha, Lữ Việt.”
Nghe thanh âm ‘Quen thuộc’ này, trong nháy mắt Tiêu Vĩ liền suy sụp khuôn mặt, giơ lên điện thoại di động muốn đập.
Lữ Việt như là có thể nhìn thấy Tiêu Vĩ, lớn tiếng kêu lên:
“Cậu chờ một chút, đừng đập điện thoại!”
Tiêu Vĩ vô ý thức quay đầu nhìn bốn phía.
Lữ Việt ở bên kia còn đang hô về phía điện thoại:
“Hóa ra cậu là bạn của Hạng Tường, tôi thật không nghĩ tới, chúng ta quả nhiên là ông trời tác hợp, mệnh lý tương triền!”
Gân xanh trên huyệt Thái Dương của Tiêu Vĩ đều lồi lên, anh nuốt xuống một ngụm tức giận, cầm lấy điện thoại, ngoài cười nhưng trong không cười hỏi:
“Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Lữ Việt phóng thấp thanh âm, một lời thâm tình,
“Tôi muốn cùng cậu triền triền miên miên nhẹ nhàng bay.”
Tiêu Vĩ nghiến răng nghiến lợi nói:
“Ngài Lữ, mời anh nói ngôn ngữ nhân loại có thể hiểu.”
Lữ Việt khẽ cười một tiếng, nói:
“Ngài Lữ gì chứ, gọi khách khí như thế, gọi tiểu Việt Việt là được rồi.”
Tiêu Vĩ vươn tay vuốt mặt một cái, thật sự là nhịn không được nữa, lớn tiếng mắng:
“Anh mẹ nó có phải có bệnh không vậy!”
Lữ Việt nghi hoặc nói:
“Tôi hôm qua không phải nói cho cậu rồi sao, đại sư đều nói rồi, tôi chính là có bệnh, hơn nữa bệnh này của tôi chỉ có cậu mới chữa khỏi được, tôi trăm nghìn lần ngoái đầu nhìn lại, rốt cục chờ tới một người là cậu!”
Tiêu Vĩ nhắm mắt lại vận vận khí, trầm giọng hỏi:
“Phải không? Vậy vị đại sư kia tính cái gì cho anh? Hôm khác tôi cũng đăng môn bái phỏng một chút, tính xem gần đây có phải đắc tội tiểu nhân gì đó không.”
“Nhưng đại sư chỉ tính nhân duyên.”
Tiêu Vĩ hung tợn cười cười,
“Chuyên nghiệp như thế, vậy càng phải gặp mặt một chút.”
Lữ Việt tiếc nuối nói:
“Thế nhưng đại sư ở Bắc Kinh.”
“Không sao, càng xa càng có vẻ có thành ý.”
“Nói như vậy cũng đúng, chỉ là phải xem cậu với đại sư có duyên hay không.”
Tiêu Vĩ hừ lạnh một tiếng,
“Thế nào, còn phải tặng lễ sao?”
Lữ Việt rất không tán thành nói:
“Đại sư sao lại nhận lễ, ý tôi là đại sư đi vô ảnh, đến vô tung, cầm theo cái ghế gập nhỏ ở khắp chốn thành Bắc Kinh giúp người kéo tơ hồng, bố nhân duyên, cậu không nhất định có thể nhìn thấy!”
Tiêu Vĩ gật đầu, ra là một giang hồ nhân sĩ!
“Không sao, thành tâm tất linh, tôi có thể chậm rãi tìm, biết đại sư kia gọi là gì không?”
Lữ Việt nhớ cái tên kia đã hơn 10 năm, sao có thể quên,
“Hàn Đông.”
Tiêu Vĩ híp mắt, vừa nghe tên đã biết chẳng phải thứ tốt lành gì.
“A, nhớ thật đúng là kỹ, vậy anh khẳng định nhớ ngài ấy trông như thế nào đúng không, anh thẳng thắn vẽ cho tôi một bức, tôi cầm tranh phái người đi tìm, nhất định phải lãnh giáo đại sư một phen.”
Lữ Việt có chút khó xử nói:
“Tôi thì nhớ kỹ, chẳng qua đã 14 năm, đại sư phỏng chừng đã lớn rồi.”
Biểu tình Tiêu Vĩ đọng lại,
“Gì cơ? Lớn rồi? Đại sư kia của anh là yêu quái hả, mấy chục tuổi còn trưởng thành dậy thì!”
“Ai nói là người mấy chục tuổi? Lúc đại sư đoán mệnh cho tôi mới hơn mười tuổi, còn nhỏ hơn tôi 7 8 tuổi nữa.”
Tròng mắt Tiêu Vĩ đều lồi lên suýt rớt ra ngoài.
“Mười. . . Hơn mười tuổi! Tiên sư, đùa tôi đấy hả, đại sư hơn mười tuổi, là kẻ dở hơi do khỉ mời tới hả!”
Lữ Việt mang theo giọng điệu sủng nịch khẽ trách mắng:
“Sao cậu lại nói như vậy, đạo hạnh đâu thể dùng tuổi tác để nhận.”
Tiêu Vĩ bạo rống một tiếng:
“Đạo hạnh cái rắm! Ông đây xem hắn chính là mẹ nó yêu quái biến thành! Chờ một chút. . .”
Biểu tình đột nhiên cứng đờ, Tiêu Vĩ hỏi:
“Anh lớn hơn hắn 7 8 tuổi, vậy anh lúc đó mấy tuổi?”
Lữ Việt nói:
“Tôi lúc đó 20.”
Óc Tiêu Vĩ đều trộn thành một đoàn,
“Anh mẹ nó không phải nói cho tôi, khi còn bé mẹ anh mang anh đi xem bói sao? ! 20 còn kêu khi còn bé! Còn có, anh không phải nói năm anh 15 tuổi quả nhiên phát hiện anh là Gay sao? Anh 20 mới xem bói, quả nhiên cái rắm!”
Lữ Việt dẩu dẩu môi, ngọt ngấy nói:
“Tôi nói cậu đều nhớ rõ như thế, 20 không phải còn nhỏ sao, hơn nữa là tự cậu hiểu sai, tôi 15 phát hiện mình không có cảm giác với phụ nữ, rất khủng hoảng, cũng không biết đây là vì sao, về sau năm 20 mẹ tôi phát hiện, mang tôi đi xem bói, sau đó nghe đại sư nói, tôi lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra tôi là Gay!”
Tiêu Vĩ cảm giác tế bào não đều đã chết đầy đất, chẳng qua, anh lại phát hiện một vấn đề mới,
“Anh 14 năm trước xem bói đã là 20, hiện tại anh bao nhiêu?”
Lữ Việt sửng sốt một chút, cái này cũng tính không ra?
“34.”
Tiêu Vĩ, “. . .”
Lữ Việt cười ha hả nói:
“Đại sư nói, cậu nhỏ hơn tôi 5 tuổi, cậu năm nay 29 đúng không.”
“. . .”
“Đại sư còn nói . . .”
Tiêu Vĩ không nói gì nghe Lữ Việt ba la bô lô gần 5 phút, tất cả đều là “Đại sư nói”, cuối cùng thực sự không thể nhịn được nữa,
“Tôi ngày mai sẽ phái họa sĩ tốt nhất tới tìm anh, anh vẽ ra người này cho tôi, dù là hình trẻ nhỏ cũng phải vẽ ra được cho ông đây!”
“Tốt, tôi chờ cậu, a, đúng rồi, Hạng Tường bảo tôi liên hệ cậu vì chuyện visa.”
Đột nhiên chuyển tới chuyện nghiêm chỉnh, Tiêu Vĩ trái lại sửng sốt một chút,
“Tôi đã an bài xong, anh ngày mai trực tiếp đi lãnh sự quán là xong, có người chờ anh, đi khắc biết.”
Lữ Việt thay đổi phong cách dây dưa không rõ vừa rồi, lúc này vô cùng sảng khoái đáp ứng một câu rồi tắt điện thoại.
Tiêu Vĩ khó hiểu nhìn chằm chằm điện thoại di động cả buổi, ông đây thế nào còn trò chuyện với hắn chứ!
Bên kia, Lữ Việt nhìn số điện thoại Tiêu Vĩ trên di động, trộm cười hề hề, quả nhiên là tiểu đáng yêu dùng sinh mệnh để bát quái!
Buổi tối hôm nay, Tiêu Vĩ cả ngày chưa từng ăn một miếng cơm trước khi đi ngủ nhận được một cái tin nhắn, nội dung rất đơn giản, chỉ có bốn chữ cộng thêm 2 ký hiệu, nhưng một cái tin như thế lại có thể khiến Tiêu Vĩ ác mộng cả đêm.
“Tướng công, ngủ ngon!”
Mà buổi tối hôm nay, ngay lúc Tiêu Vĩ còn đang giãy dụa trong ác mộng, Hạng Tường đang bị Ngu Tư Ngôn đuổi đánh chạy khắp công ty, vừa trốn vừa không chịu từ bỏ ý định hỏi:
“Ngôn Ngôn, cậu nói cho tôi đi, cậu rốt cuộc liên hệ với Phùng Hoan thế nào, vì sao còn muốn người của công ty gia nhập hội cô ta? Trong đầu vừa có việc, tôi thật không ngủ được. . .”
Ngu Tư Ngôn nắm dép thở phì phò mắng:
“Mẹ kiếp, con rùa Hạng Tường, mau đứng lại cho ông đây! Không cho phép nhúc nhích! Ông đây hôm nay phải quất cho anh 18 đóa hoa đào nở!”
. . .
Sáng sớm ngày thứ hai, Ngưu Phân Phương vẫn đến lúc gần 6h, từ xa xa đã thấy ở cửa công ty đòi nợ Thế Thiên Hành đứng một người, đến gần vừa nhìn, không khỏi có chút bồn chồn,
“Cậu đây là. . . Chờ tôi?”
Hạng Tường ở ngoài cửa bị muỗi cắn hơn nửa đêm, cả người đầy nút, anh gãi gãi cánh tay, nhàn nhạt nói:
“Bà vào đi, nhỏ giọng chút, cậu ấy còn đang ngủ.”
Ngưu Phân Phương lúc này mới mới phát hiện cửa công ty căn bản là không khóa, bà nhìn Hạng Tường cả người nút đỏ, tốt bụng nói:
“Cậu đừng đứng ở ngoài nữa, nhiều muỗi.”
Hạng Tường vẫn câu kia,
“Bà vào đi.”
Ngưu Phân Phương khuyên một câu, Hạng Tường không nghe, bà cũng không có biện pháp.
Ngu Tư Ngôn như trước là hơn 7h mới từ phòng làm việc đi ra, cậu cầm một lọ dầu gió vừa xuống lầu vừa hô Hạng Tường chỗ cửa:
“Vào đi.”
Hạng Tường ngoan ngoãn mở cửa tiến vào, tự giác đi vào bếp.
Ngu Tư Ngôn túm người lại, đem dầu gió nhét vào tay Hạng Tường, sau đó vẫy tay với Ngưu Phân Phương,
“Bà theo tôi lên đây, chúng ta ký hợp đồng.”
Đang lúc Hạng Tường ở trong bếp luộc trứng cho Ngu Tư Ngôn, Tiêu Vĩ rốt cục bị điện thoại một trận cuồng kêu giải cứu ra, nhưng ai biết, một hồi sợ bóng sợ gió đi ra ác mộng giây tiếp theo liền tiến vào luyện ngục trong hiện thực.
Lữ Việt tinh thần phấn chấn một tiếng hô từ điện thoại di động chấn vang,
“Rời giường nào, tập thể dục buổi sáng nào, uống sữa nào!”

~~~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: