Áo sơ mi – Chương 1

*R: Bộ truyện khai trương của editor mới toanh nhà mình: editor Quảng Hàn \(^o^)/  Cầu ôm ấp cầu iu thưng ♥♥♥

Áo sơ mi

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.comHE

♥♥♥

Tác giả: Hàn Mai Mặc Hương

Tình trạng: Hoàn

Thể loại: Đoản văn, hiện đại, ấm áp, HE

Edit: Quảng Hàn (Cực Lạc Cung)

♥♥
Tóm tắt: Tình yêu trưởng thành, giống như một chiếc áo sơ mi, 97% cotton, 3% pha tạp, săn sóc mà không trói buộc, ấm áp mà không nóng bỏng, thả lỏng chừng mực, thu phóng tự nhiên, có lẽ không phải người yêu nhất, nhưng tuyệt đối là người thích hợp nhất.

*Bản edit phi thương mại được up duy nhất tại Cực Lạc Cung, chưa được sự đồng ý từ tác giả và nghiêm cấm repost, chuyển ver dưới mọi hình thức.

Nếu bạn thấy truyện được post ở bất cứ đâu ngoài cuclaccung.com và dùng vào mục đích thương mại nghĩa là bạn đã bị lừa và đang đọc bản edit ăn cắp.

Xin hãy trân trọng công sức của editor!

♥♥

MỤC LỤC <

Chương 1: Từ đó bắt đầu thầm mến

Vân Đa thích Nam Bình.
Từ rất lâu rất lâu đã thích Nam Bình. Muốn nói thích Nam Bình bao nhiêu năm rồi? Vậy phải từ từ tính toán lại.
Khi Vân Đa tám tuổi, một nhà hàng xóm mới dọn đến cách vách, có hai anh em, anh trai hơn Vân Đa hai tuổi, gọi là Nam Bình. Em trai bằng tuổi Vân Đa, gọi là Nam An, hai anh em họ ở cùng một chỗ, chính là… bình an.
Mẹ Vân mỗi lần nhìn thấy hai anh em nhà họ Nam, đặc biệt hâm mộ đố kỵ, vẫn là hai người con trai cho có bạn a, cho dù cha mẹ không ở nhà, còn có hai anh em bầu bạn giúp đỡ lẫn nhau mà. Sau đó, mẹ Vân thương lượng với ba Vân, nếu không thì sinh thêm một đứa nữa, gọi là Vân Thải.
Ba Vân đặc biệt hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, một đôi vợ chồng chỉ sinh một đứa nhỏ, cho nên, giấc mộng của mẹ Vân vẫn không thể thực hiện được. Nhà họ Vân cũng chỉ có một đứa nhỏ Vân Đa.
Anh em nhà họ Nam ôm bóng đến tìm Vân Đa cùng chơi, Vân Đa từ đó bắt đầu thích Nam Bình. Bởi vì trong túi tiền của anh Nam Bình chỉ có một đồng tiền, anh chỉ có thể mua hai cây kem, một cái cho em trai, cái còn lại cho nó, mặc dù anh mồ hôi ướt đẫm thèm ăn muốn chết, vẫn làm một người anh lớn tiêu chuẩn nhường cho bọn nó.
Vân Đa cũng luôn luôn để anh Nam Bình cắn một miếng. Sau khi được Nam Bình khen ngợi, nó mới ăn cây kem.
Nó giống như Nam An, đuổi theo sau Nam Bình, gọi anh trai, không biết còn tưởng rằng, nó mới là em trai ruột của Nam Bình.
Vân Đa bảy tuổi nhập học trường tiểu học, học năm nhất cùng Nam An, cũng ngồi cùng nhau.
Sau khi tan học, nó và Nam An ngồi trên sân thể dục chơi đùa, thuận tiện chờ mẹ đến đón bọn chúng.
Anh Nam Bình không biết đi đâu, bên cạnh không có ai trông coi, hai đứa trẻ bảy tám tuổi chơi đùa ồn ào.
Đều nói trẻ con bảy tám tuổi đến chó cũng ngại, chính là thời điểm nghịch ngợm nhất, Vân Đa và Nam An bò lên xà đôi. Ngồi trên xà đôi chơi đùa trêu chọc, ngươi đẩy ta ta đuổi ngươi, Vân Đa còn đặc biệt to gan đứng trên xà đôi, hướng về phía bầu trời hét lớn, vui vẻ giống như con ngựa nhỏ lắc bờm thích thú.
Nam An đột nhiên hô to một tiếng.
“Vân Đa, mẹ ngươi đến!”
Vân Đa đột nhiên xoay người nhìn, còn chưa nhìn rõ xem ở cổng trường có phải là mẹ nó hay không, cả người đứng không vững, ngã từ trên xà đôi xuống.
Nam An ngồi trên xà đôi cười to, chỉ vào tư thế vặn vẹo của Vân Đa, cười muốn vỡ bụng.
“Vân Đa, ngươi xấu muốn chết! Thật sự là suýt ngã chết! Ngươi còn nói ngươi có thể vặn ngược lại móc câu cơ đấy, nhìn ngươi hiện tại xem, cả người đều ép sát xuống đất, giống như con ếch! Ngươi đâu có mạnh mẽ gì, ngươi chỉ là một tên đại ngốc!”
Nam An chế nhạo Vân Đa, bọn chúng vừa tranh cãi xem rốt cuộc ai dũng cảm hơn ai, có thể không bị ngã từ trên xà đôi xuống. Tiểu tử Nam An này quỷ linh tinh quái, lừa gạt Vân Đa, khiến nó bị dọa sợ.
Vân Đa giãy giụa nửa ngày, chân vô cùng đau, nhưng lại cố nén không khóc, nó là nam tử hán, nó phải đặc biệt dũng cảm. Nhưng khi nghĩ đến muốn đứng trên xà đôi, muốn tiếp tục đọ sức cùng Nam An một chút, thì như thế nào cũng không đứng lên nổi.
Di chuyển một chút liền vô cùng đau đớn, nó ngồi ở đó, có chút bối rối, khuôn mặt nhỏ dơ bẩn với từng giọt từng giọt mồ hôi thật lớn, nó không nhịn được cắn môi, chịu đựng không rơi nước mắt
Nam An sau khi cười xong, cảm thấy không thích hợp, theo lý mà nói, dã tiểu tử Vân Đa này nhất định sẽ lập tức nhảy dựng lên, bò lên xà đôi, một cước đá nó xuống dưới, nhưng lại ngồi ở đó, không rên một tiếng. Nam An bị dọa sợ, thoáng cái liền bò xuống, ngồi xổm bên cạnh Vân Đa.
“Đa Đa, Đa Đa, ngươi làm sao vậy?”
Đứa nhỏ không khỏi sợ hãi, vốn có thể chịu đựng không khóc, chính là, Nam An khẩn trương nhìn nó như vậy, nó lại thấy cổ chân càng đau hơn.
Nước mắt đọng lại trong viền mắt, Nam An ba chân bốn cẳng không biết làm sao, gân cổ hô to.
“Anh ơi! Anh ơi!”
Nam Bình thật giống như siêu nhân, không biết từ đâu chạy tới, giống như một cơn gió, quét đến trước mặt Vân Đa.
Nam Bình vén ống quần nhìn một chút, nhéo một cái.
“Không có việc gì, Đa Đa thật dũng cảm, cũng không khóc nữa, thật là nam tử hán.”
Tay Nam Bình xoa nhẹ lên tóc Vân Đa, thuận tiện lau đi nước mắt sắp lăn xuống của nó. Thuận tiện lại nhéo cái mặt của nó.
Vân Đa nhìn thấy anh Nam Bình, lưng anh hướng về phía tà dương, ráng chiều đỏ rực giống như làm nền cho anh, anh cười với nó, lộ ra một hàm răng trắng, dáng tươi cười còn sáng lạn hơn ánh mặt trời, khiến nó cảm thấy vô cùng an tâm, giống như khi anh Nam Bình xuất hiện, cổ chân của nó liền không đau nữa.
Đưa tay áo lau đi một mặt đầy nước mũi, ngốc ngốc nở nụ cười với anh Nam Bình.
Nam Bình đưa lưng ra, ngồi chồm hổm trước mặt nó.
“Đa Đa, bây giờ anh cõng em về nhà.”
Vân Đa bò lên sau lưng Nam Bình, cảm thấy chơi đùa còn tốt hơn ở trên lưng ba nó, trên người có một vị mồ hôi hòa lẫn với hương vị cỏ tươi, không phải mùi hôi, rất dễ chịu. Vân Đa ghé vào bên cổ Nam Bình, một chút lại một chút lôi kéo tóc Nam Bình.
Nam An cầm lấy cặp sách của nó và Vân Đa đi theo phía sau.
“Anh ơi, Đa Đa sẽ chết sao? Về nhà ba nhất định sẽ đánh em, anh, anh không được nói với mẹ là em làm Đa Đa thành ra như vậy nha? Em cũng không cố ý, ai bảo chính hắn khoe khoang chứ.”
Nam Bình trừng mắt liếc nó một cái.
“Làm sai còn muốn bao biện? Về đến nhà phải sang xin lỗi mợ Vân, chủ động nhận sai. Xem em lần sau còn dám trêu người nữa không.”
Nam An giống như con cún nhỏ, quệt miệng đi theo phía sau, vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Vân Đa rất vui, anh Nam Bình thật tốt với nó, luôn luôn giúp nó trả thù. Nam An rất hư, luôn bắt nạt nó. Có điều có anh Nam Bình ở đây, dù sao nó cũng không chịu thiệt đâu.
Anh Nam Bình thật giống như thần hộ mệnh bảo vệ nó vậy.
“Anh Nam Bình, chờ em trưởng thành, anh và em kết hôn đi. Như vậy, anh và em có thể mãi mãi ở cùng nhau, mãi mãi bảo vệ em, ai cũng không bắt nạt em được nữa.”
Nam Bình thiếu chút nữa ngã sấp xuống, tiểu tử thối này, biết kết hôn là cái gì không?
“Em có biết kết hôn là cái gì không?”
“Chính là mãi mãi ở cùng nhau, sống hạnh phúc a. Chủ nhật này dì của em kết hôn, mẹ nói với em như vậy.”
Vân Đa cho rằng, chỉ cần kết hôn, Nam Bình có thể mãi mãi ở bên cạnh nó, cho dù Nam An bắt nạt nó, Nam Bình cũng sẽ báo thù cho nó.
Nam Bình nở nụ cười, tiểu hài tử, cái rắm cũng không hiểu.
“Anh Nam Bình, anh đồng ý với em nha, đồng ý với em đi.”
Vân Đa không đạt được không buông, không ngừng vặn vẹo trên lưng Nam Bình, suýt nữa ngã xuống. Nam Bình thật không biết phải làm sao.
“Được được, em lớn rồi chúng ta liền kết hôn.”
Vân Đa có được câu trả lời, vui vẻ đến sắp hỏng mất, ôm cổ Nam Bình, hát lên bài đồng dao mà các cô giáo dạy hắn.
“Đa Đa, Đa Đa, phân chia hoa quả, phân đến cuối cùng còn lại hai trái, trái lớn cho anh Nam Bình, trái nhỏ để lại cho Vân Đa.”
Nam Bình nở nụ cười, đứa nhỏ non nớt, đứa nhỏ ngây thơ, đứa trẻ nhà họ Vân thực sự đáng yêu.
“Đa Đa, vì sao em lại gọi là Vân Đa? Không phải là Vân Đóa sao?”
Kỳ thật vấn đề này đã muốn hỏi từ lâu rồi, bố mẹ nhà họ Vân đặt tên thật kỳ quái.
Vân Đa nhìn mặt trời đang từ từ lặn xuống, nghiêng đầu nhìn Nam Bình.
“Em nghe ba nói, trước khi mẹ sinh ra em, vẫn luôn hy vọng sinh ra một bé gái, sau đó, liền đặt tên là Vân Đóa. Thế nhưng sinh ra em lại là một đứa bé trai, đành phải đổi thành Vân Đa. Mẹ nói, em là Đa Đa, có nhiều hơn một cái tiểu jj, hại bà không có được một đứa con gái.”
Sau khi anh em nhà họ Nam nghe xong, cười đến không nhịn được. Vẫn cảm thấy mợ Vân chơi rất vui rất tốt, hóa ra là hài hước như vậy a.
Vân Đa cũng vô cùng vui vẻ, đại khái chính là Nam Bình đã đồng ý kết hôn với nó rồi, nó vừa lớn tiếng hát Phân quả quả (tên bài hát), vừa vung vẩy chân. Giày đá bóng màu trắng bị bẩn, như con búp bê bẩn lăn ra từ trong bùn, liền đung đưa vui vẻ đến thế, dưới ánh tà dương, có một nam hài lớn cõng nó về nhà. Qua loa câu được câu không đáp lại những câu hỏi ngốc ngếch của nó.
Vân Đa mỗi lần hồi tưởng lại, đều cười ra tiếng, thật muốn thời gian dừng lại, dừng ở những năm tháng hồn nhiên kia. Bọn họ đều rất nhỏ, đều rất đơn thuần, vĩnh viễn cũng không biết mùi vị lo âu. Điều bọn họ lo lắng nhất là bài kiểm tra của thầy cô, về đến nhà không muốn ăn thịt kho tàu, cuối tuần vì quá nhiều bài tập mà không thể đi ra ngoài đá bóng với bạn bè.
Người nếu như không trưởng thành, thật tốt.
Thời gian liền dừng tại một phút đồng hồ kia thì thật tốt. Bọn họ đều không đi ra khỏi cổng trường, ngay tại sân thể dục, Nam Bình cõng nó, hát Phân quả quả với nó, thật tốt biết bao nhiêu.
Nó còn nhớ rõ, Nam Bình cõng nó đi ra cổng trường, Nam An ở sau lưng bọn họ gọi đến gọi đi.
Một nam hài đứng ở cổng trường học, nó biết nam hài kia, học năm nhất cùng với Nam Bình. Có quan hệ rất tốt với Nam Bình, luôn luôn cùng nhau về nhà, cùng nhau học tập, cùng nhau đá bóng.
Nam hài kia luôn luôn cười ôn hòa dịu dàng, hắn dựa vào một gốc cây hoa ngọc lan ở cổng trường, cây hoa đầy ngọc lan trắng nở rộ, hắn mặc áo sơ mi màu trắng, đồng phục màu đen, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì. Vừa nhìn thấy bọn họ đi ra, khóe môi nam hài liền cong lên, mỉm cười đi đến.
Vân Đa hiện tại mới biết, nụ cười khi đó của hắn, hẳn phải gọi là kinh diễm.
Nó nhớ rõ lúc ấy, Nam Bình dừng bước, nhìn nam hài không chớp mắt, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại.
“Nam Bình, ngươi cuối cùng cũng ra rồi. Ta chờ đến đói bụng.”
Nó ghé vào sau lưng anh Nam Bình, có thể cảm giác được mỗi một chút biến hóa của thân thể.
Thân thể Nam Bình khi đó cứng ngắc, nó cũng kỳ quái sờ soạng mặt Nam Bình một chút, Nam Bình lúc này mới tỉnh lại. Nó sờ đến hai má nóng bừng của Nam Bình.
“Mộc Tử, chúng ta về đi. Chỗ rẽ phía trước có một hàng bánh ngọt, ta mua cho ngươi một cái bánh mì ăn.”
Ánh mắt Mộc Tử cười đến cong cong. Nam Bình và hắn vai kề vai bước đi.
Vốn là một người rất xinh đẹp lại gọi là Mộc Tử, Vân Đa khó hiểu nhìn hắn và Nam Bình. Từ lúc bọn họ gặp nhau đến khi cùng đi đường, Nam Bình liền không nói chuyện với bọn họ nữa, toàn tâm toàn ý tán gẫu với Mộc Tử, ngay cả thanh âm cũng đè thấp, ngay cả dáng tươi cười cũng trở nên nhu hòa.
Vân Đa cảm thấy Nam Bình bị cướp đi rồi, trong lòng không tránh khỏi khó chịu, bắt đầu làm ầm ĩ, làm nhiều chuyện xấu thu hút Nam Bình.
Vò mái tóc thành nếp của anh, véo một cái ở cổ của anh, đá đá chân, xoay người vài cái, Nam Bình vẫn không để ý đến nó.
“Nam Bình, chân của em đau quá a.”
Vân Đa quát to một tiếng, Nam Bình lúc này mới quay đầu lại.
“Gọi anh. Không được không biết lớn nhỏ như vậy.”
Ánh mắt Mộc Tử dừng trên người Vân Đa, nở nụ cười một chút. Sờ sờ tóc Vân Đa
“Có đói bụng không? Anh mua bánh mì cho em ăn?”
Mộc Tử đi vào mua bốn cái bánh mì có mứt trái cây mềm mại, nể mặt bánh mì hương vị ngọt ngào ngon miệng, Vân Đa cảm thấy hắn cũng không phải quá đáng ghét, giống như một người anh lớn đối với nó rất tốt.
Vân Đa cầm một cái bánh mì gặm, Nam An vừa đi vừa ăn. Mộc Tử xé một miếng nhét vào miệng Nam Bình, mình lại cắn một miếng, lại cho Nam Bình một miếng, mình lại cắn một miếng. Bọn họ nhìn nhau cười, chia xẻ cùng một cái bánh mì.
Vân Đa cảm thấy, nó thật dư thừa. Nó căn bản không thể tiến vào thế giới của Nam Bình và Mộc Tử.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: