Trái chủ hãn phu – Chương 89

Chương 89: Tôi là gì của anh

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com

Lúc Hạng Tường nấu xong bữa sáng đi ra, Ngu Tư Ngôn và Ngưu Phân Phương còn chưa xuống lầu.
Một hợp đồng vô cùng đơn giản, giày vò gần một giờ, có thể thấy không hề thuận lợi.
Ngu Tư Ngôn đang làm việc, nếu ngay từ đầu đã không gọi anh, vậy có nghĩa không muốn anh nhúng tay.
Hạng Tường đậy lồng bàn lên bữa sáng trên bàn, thả lỏng cước bộ đi về phòng.
Gian phòng không cách âm, cho dù cách một bức tường là phòng nghỉ của Ngu Tư Ngôn, nhưng bằng thính lực của Hạng Tường lại có thể nghe Ngu Tư Ngôn và Ngưu Phân Phương đại khái đang tranh luận cái gì.
Hạng Tường châm một điếu thuốc lá, vừa hút vừa tập trung nghe, đang lúc nghe Ngưu Phân Phương nói nhất định không thể đánh, điện thoại di động của Hạng Tường vang lên.
Anh cầm lấy điện thoại nhìn thoáng qua, hút một hơi thuốc thật sâu, phun ra khói ấn nhận điện thoại, ném sang một bên.
Quả nhiên, vừa ra tiếng là 80 đê-xi-ben.
“Hạng Tường, cậu cư nhiên đưa số di động của tôi cho lão yêu quái kia! Ông đây đời trước là ngủ vợ cậu hay là cường con gái cậu, cậu đời này lại chỉnh tôi thế hả!”
Hạng Tường nhíu mày, lấy gối che lại điện thoại, tiếp tục nghe lén động tĩnh Ngu Tư Ngôn bên kia.
Hút xong một điếu thuốc, anh bỏ tàn thuốc vào gạt tàn, chuyển tay móc ra điện thoại dưới gối, không mặn không nhạt hỏi:
“Cậu rốt cuộc có chuyện gì?”
Tiêu Vĩ một ngày đêm hôm qua không ăn, buổi tối chất lượng giấc ngủ cũng không tốt, hiện tại một hơi mắng to một hồi như thế, trung khí có chút không đủ, thanh âm tự nhiên cũng yếu đi,
“Tôi cần dùng mạng lưới của cậu, tra một người, nói cho cậu trước một tiếng.”
Hạng Tường sinh ra chút hiếu kỳ, Tiêu Vĩ không tìm được, người kia nhất định không tầm thường,
“Cậu muốn tìm ai?”
Tiêu Vĩ nghĩ tới đây liền lộn một bụng nước đắng, Hạng Tường vừa hỏi như thế, liền thành mở công tắc cho anh.
“Một thuật sĩ giang hồ tên Hàn Đông. . .”
Hạng Tường nhàn rỗi vô sự, coi như nghe kể chuyện nghe hết câu chuyện thầy tướng số truyền kỳ của Lữ Việt, cuối cùng trầm ngâm trong chốc lát, nói:
“Được, cậu tìm thấy người thì nói với tôi một tiếng, tôi cũng bói một quẻ.”
Tiêu Vĩ tưởng đây là Hạng Tường châm biếm,
“Được thôi, tìm được tôi lập tức nói cho cậu.”
Sát vách truyền đến tiếng mở cửa, Hạng Tường không cần lãng phí thời gian với Tiêu Vĩ, lập tức treo điện thoại, đi ra ngoài.
Ngu Tư Ngôn đứng ở cửa phòng làm việc, hướng về phía người ở bên trong nói:
“Tôi trước hết không hạ thủ, chờ bà liệt kê ra xong, tôi sẽ tiến hành.”
Ngưu Phân Phương đem văn kiện đã ký xong nhét vào trong bao, lần đầu tiên lộ ra dáng cười,
“Tôi về sẽ suy nghĩ, làm xong ngày mai lại tới.”
Ngu Tư Ngôn mở cửa nhường đường cho Ngưu Phân Phương, đứng ở trước người Hạng Tường, nhắc nhở một câu,
“Bà sau đó đừng đến quá sớm, sau 9h hẵng đến.”
Ngưu Phân Phương đáp ứng một câu rồi đi xuống lầu.
Hạng Tường liếc nhìn bóng lưng Ngưu Phân Phương, cúi đầu nói với Ngu Tư Ngôn:
“Ăn cơm đi, đều nguội rồi.”
Ngu Tư Ngôn nâng nghiêng khuôn mặt, nhìn vành mắt biến thành màu đen của Hạng Tường, nói:
“Cơm nước xong anh đi ngủ một giấc.”
Hạng Tường nghe lời Ngu Tư Ngôn hỏi:
“Đơn hàng này ký rồi sao? Ngày hôm nay không cần làm việc?”
Ngu Tư Ngôn đi xuống lầu, phun ra một hơi thật dài,
“Anh nói phụ nữ lằng nhằng có phải là từng bước tăng trưởng lớn dần theo tuổi hay không?”
Hạng Tường chăm chú đi theo sau Ngu Tư Ngôn,
“Không phải từng bước tăng trưởng, mà là thẳng tắp lên cao.”
Ngu Tư Ngôn khoa trương sụp vai, uể oải ngồi vào trước bàn cơm, vừa mở lồng bàn vừa nói:
“Bác gái kia là người lằng nhằng nhất tôi từng thấy, tôi nói với bà ta, nếu bà không muốn dùng võ, vậy dùng văn, tôi tới công ty con bà ta xem trước, dùng cách bình thường, cho cấp trên công ty tạo áp lực, bà ta lập tức không đồng ý, nói là làm thế sẽ ảnh hưởng công việc con trai bà ta, tôi nói vậy được, tôi trực tiếp đến nhà tìm người, bà ta nói trong nhà có trẻ nhỏ, làm vậy ảnh hưởng không tốt tới cháu bà ta. Nói tóm lại là tôi nói một cái bà ta phủ quyết một cái, vậy nên tôi thẳng thắn cho bà ta về liệt kê một bản danh sách, lo lắng cái gì, toàn bộ viết rõ ràng cho tôi, tôi đỡ phải phí miệng lưỡi.”
Hạng Tường rất bình tĩnh nghe, gắp một miếng thịt kho cho Ngu Tư Ngôn, sau đó chậm rì rì một lời nói toạc ra,
“Tôi nói rồi, đó là con ruột bà ta, chuyện này nhìn thì đơn giản, kỳ thực không dễ, cậu phải tìm đúng tâm tư bà ta mới được.”
Ngu Tư Ngôn hừ cười một tiếng, uống một ngụm sữa đậu nành, chép miệng vài cái,
“Tâm tư bà ta? Tôi sắp không rõ tâm tư bà ta nữa rồi, bà ta muốn đòi tiền về tâm đúng là rất kiên quyết, nhưng đối với con trai mình thì chẳng kiên quyết nổi, anh nói bà ta đây là ý gì? Chẳng lẽ muốn tôi thay bà ta đi cầu xin con trai bà ta trả lại tiền?”
Hạng Tường nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn tức giận đến có chút phồng mặt, không tự chủ vươn tay véo một cái lên mặt Ngu Tư Ngôn.
Vừa véo xong, hai người đều sững sờ.
Ngu Tư Ngôn cứng đờ cả người, bưng bát thẳng tắp nhìn Hạng Tường, đại não hoàn toàn không thể tiếp thu đây là xảy ra cái gì.
Nhìn khuôn mặt Ngu Tư Ngôn khiếp sợ đến ngẩn ngơ, Hạng Tường ngực lộp bộp một chút, nguy rồi. . .
Động tác bảo trì 2 giây, khóe miệng Ngu Tư Ngôn bắt đầu co quắp, mắt hổ bắt đầu nhuộm lên lửa giận.
Hạng Tường nắm chắc ý nghĩ bình đã nứt thì cho vỡ luôn, thẳng thắn vươn tay khác véo nốt một bên mặt Ngu Tư Ngôn, hai tay còn phát lực kéo kéo, kéo ra cho Ngu Tư Ngôn một dáng cười vặn vẹo, bình tĩnh nói:
“Đừng lo lắng, sáng sớm tâm tình không vui, là không tốt cho thân thể, đến, cười một cái.”
Sắc mặt Ngu Tư Ngôn biến thành màu đen, mắt sáng như đuốc, ánh mắt như đao, kéo căng khoé miệng, lớn tiếng từng chữ nói:
“Buông tay cho ông đây!”
Tránh được một kiếp, Hạng Tường lưu luyến buông tay, một lần nữa cầm lấy đũa, thừa dịp Ngu Tư Ngôn còn chưa kịp há miệng mắng, mau chóng giả bộ đáng thương,
“Chút nữa giúp tôi bôi dầu đi, trên lưng tôi xoa không tới, ngứa đặc biệt khó chịu.”
Lực chú ý của Ngu Tư Ngôn nhất thời bị dời đi,
“Đáng đời.”
Nói đến cái này, Ngu Tư Ngôn lại thêm lời,
“Tôi nói anh có cái gì sáng sớm hỏi không được sao? Cần phải lúc đêm khuya lăn qua lăn lại, anh đây không phải tự tìm đường chết thì là gì?”
Hạng Tường vô tội liếc nhìn Ngu Tư Ngôn, lý do tương đương đầy đủ,
“Tôi buổi sáng không nhớ rõ mấy việc ấy, chỉ có đến lúc tối đi ngủ mới toát ra, sau đó không ngủ được.”
Ngu Tư Ngôn rõ ràng không tin lời vừa rồi,
“Đùa tôi hả, vậy anh vốn dĩ sống thế nào? Chẳng lẽ anh nghĩ tới cái gì, còn cần nhân viên hơn nửa đêm đi giải quyết cho anh?”
Hạng Tường rất bình thường nói:
“Sẽ không, đây không phải chuyện gì quá quan trọng, tôi không để tâm, thì dù nhớ tới cũng không ảnh hưởng.”
Ngu Tư Ngôn dùng đũa gõ đầu Hạng Tường một chút, trách cứ nói:
“Vậy việc nhỏ lông gà vỏ tỏi của tôi đây anh để tâm cái gì, anh là thèm đòn rồi hả!”
Hạng Tường ngẩng đầu, cực kỳ chăm chú nhìn vào mắt Ngu Tư Ngôn, không mang theo một tia vui đùa nói:
“Chuyện của cậu đối với tôi đều là chuyện lớn, không thể không để tâm.”
Ngu Tư Ngôn lập tức bị nghẹn họng, ánh mắt Hạng Tường nhìn cậu quá mức rõ ràng, áp bách đến mức cậu có chút khó thở, cậu hơi hoảng loạn dời mắt, dùng chân đá Hạng Tường một cước, thấp giọng mắng:
“Cái tên ngu ngốc, già mồm cãi láo không chết, tôi chẳng là gì của anh hết, để cái gì tâm.”
Hạng Tường lại nhìn chằm chằm Ngu Tư Ngôn một chút, sau đó buông xuống mí mắt, tiếp tục vùi đầu ăn.
Hai người xấu hổ an tĩnh chừng một phút, Hạng Tường thình lình nhẹ giọng toát ra một câu:
“Cậu là anh cả của tôi.”
Đũa của Ngu Tư Ngôn ngừng lại trên không, chỉ cảm thấy một cỗ máu huyết xoáy tiến vào tim, trong nháy mắt căng đầy, cậu nuốt xuống yết hầu, liếc nhìn Hạng Tường, nhàn nhạt mở miệng:
“Cái người kia lúc tôi đến chỗ cảnh sát giao thông lấy xe thì gặp, chính là ngày đó hai ta. . .”
Hạng Tường một chữ không rơi nghe hết, không có phản ứng gì lớn, chỉ là bình tĩnh nói một câu:
“Ra vậy.”
Ngu Tư Ngôn hỏi;
“Anh nói loại việc nhỏ này anh hỏi ra thì có ích lợi gì?”
Hạng Tường lắc đầu,
“Không biết, thế nhưng chỉ cần là chuyện của cậu, tôi một ngày không biết rõ ràng, trong lòng sẽ không thoải mái.”
Ngu Tư Ngôn không nói gì xuy cười một tiếng, trợn trắng mắt một cái, buông bát đũa đứng lên nói:
“Tôi thấy anh chính là quá rảnh, ăn mau đi, ăn xong thì lên tôi bôi dầu cho.”
Hạng Tường lập tức cầm bát một ngụm uống sạch,
“Tôi ngủ trong phòng cậu, phòng tôi bên kia. . .”
“Được được được được, cho anh ngủ, được chưa hả.” Ngu Tư Ngôn đều lười phân cao thấp với Hạng Tường,
“Tôi lát nữa ra ngoài chơi bóng, anh có thể ngủ.”
Hạng Tường hối hận, anh ngẩng đầu lên nhìn Ngu Tư Ngôn lên lầu nói:
“Tôi cũng muốn chơi bóng.”
Ngu Tư Ngôn từ trên cao nhìn xuống trừng mắt Hạng Tường, lạnh lùng nói:
“Ông đây còn muốn đánh người nữa! An ổn ngủ của anh đi.”
Hạng Tường nhớ ra còn có việc phải làm, cũng không nói thêm cái gì, thu dọn xong liền lên lầu, quấn quít lấy Ngu Tư Ngôn gãi gãi lưng cho anh, lại hưởng thụ Ngu Tư Ngôn hầu hạ xoa dầu, cuối cùng ghé vào trên giường Ngu Tư Ngôn, đem khuôn mặt vùi vào gối Ngu Tư Ngôn, ngủ ngon.
Ngu Tư Ngôn thay xong quần áo, ôm bóng rổ nhìn thoáng qua thằng nhóc to xác nằm sấp như rùa kia, không khỏi nở nụ cười một chút, bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ đóng cửa phòng nghỉ.
Vài phút sau, Hạng Tường vẫn không nhúc nhích ghé vào trên giường lật người lại, móc ra điện thoại trong túi quần, gọi đi.
“Bà ta hiện đang ở đâu? Tốt, nhớ theo sát, tôi lập tức tới.”

~~~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

loading...

2 Responses

  1. Hotaru says:

    Truyện rất hay!! Ủng hộ chủ nhà

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: