Áo sơ mi – Chương 2

Chương 2: Nghĩ không ra tâm tư của ba người

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Nam Bình thích Mộc Tử. Nhưng loại yêu thích này, cũng không ai biết.
Từ lần đầu tiên bọn họ gặp nhau, liền thích nam hài tử có chút trong trẻo lạnh lùng nhưng rất thông minh, rất đẹp trai này. Cùng nhau đọc sách, lôi kéo hắn cùng đá bóng, khi gần sát thời gian thi, Mộc Tử bổ túc cho anh, cùng nhau tan trường về nhà, cùng nhau chơi đùa ầm ĩ với Vân Đa và Nam An. Anh và Mộc Tử giống như hai người anh, dỗ hai tiểu ma vương nghịch ngợm, khi hai tiểu tổ tông đánh nhau, bọn họ liền tới can ngăn, giống như giật ra hai con cún nhỏ đang chiến đấu ác liệt.
Niên thiếu không biết đến mùi vị của lo âu, thời gian bọn họ cả ngày hô đánh hô giết, trèo lên nhảy xuống, vì kiểm tra mà kêu rên, thi đỗ rồi lại tiếp tục chơi đùa điên cuồng, chậm rãi qua đi.
Một năm kia, Nam Bình và Mộc Tử đã học năm ba, Vân Đa và Nam An học năm nhất, bọn họ học cùng một trường trung học.
Đến kỳ thi vào cao đẳng, các thầy giáo trường trung học hận không thể mở đầu của cả đám học sinh ra, nhét những bài thi kiểm tra thật dày, những tài liệu ôn tập vào đầu chúng. Vào thời gian này, Nam Bình và Mộc Tử cũng tiến vào thời khắc chuẩn bị chiến đấu, cho dù Vân Đa và Nam An huyên náo đến gà bay chó sủa, bọn họ cũng không có thời gian để ý tới.
Thời gian giải lao giữa giờ học, Vân Đa chọc tay vào đầu, lật sách đủ kiểu một cách nhàm chán, đã có một tuần nó không gặp mặt Nam Bình rồi, cũng biết anh muốn thi vào trường cao đẳng, nhưng mà, rõ ràng là hàng xóm, một tuần liền lại không thấy mặt, nó thật sự rất nhớ Nam Bình.
Nam An lao như điên vào lớp.
“Đa Đa, mau lên, anh và Mộc Tử đánh nhau.”
Vân Đa nhảy dựng lên chạy ra cùng nó, Nam Bình và Mộc Tử đánh nhau? Làm sao có thể? Bình thường bọn họ tốt như một người, ngay cả ăn cơm cũng phải ăn cùng một bát, như thế nào lại đánh nhau? Nam Bình mặc dù có chút cẩu thả, nhưng anh rất ít khi ra tay đánh nhau a. Mộc Tử lại càng là người ôn hòa, nhìn thấy chó con lang thang cũng phải sờ một chút, như thế nào lại đánh nhau được?
Rất kỳ quái, Vân Đa bị Nam An kéo đến góc sân thể dục, quả nhiên thấy được một vòng người vây quanh. Bọn họ đẩy đám người xem náo nhiệt ra, thấy được Nam Bình trông như dã thú bị thương, con mắt trừng lớn, phẫn nộ nhìn Mộc Tử, gân xanh trên trán cũng lộ ra. Tức giận đến mức thở gấp hổn hển, cơ bắp toàn thân đều cứng ngắc, tựa như giây tiếp theo, anh sẽ xông lên, đánh cho Mộc Tử một trận tơi bời.
Mộc Tử y phục xộc xệch, tóc cũng rối loạn, vẫn luôn là nam hài tử sạch sẽ gọn gàng, tao nhã như ngọc, lại chật vật đến có chút dọa người, khóe môi có máu tươi, trên mặt trắng nõn có dấu vết năm ngón tay đỏ hồng, hắn nhìn Nam Bình, ánh mắt kia khiến ngực như đông lại.
Bi thương, xót xa, cùng với cam chịu, cùng với âm thầm chịu đựng, còn có lửa giận đang cưỡng chế đè xuống. Mộc Tử dễ nhìn như vậy, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt này, dường như, bầu trời cũng u ám đi theo hắn.
Vân Đa kéo kéo cánh tay Nam Bình.
“Nam Bình, đừng đánh nhau với Mộc Tử, có lời gì không thể nói sao? Các anh sắp thi rồi, đừng để bị phạt, đến lúc đó vấn đề sẽ rất nghiêm trọng.”
Từ ngày nó chơi xấu muốn Nam Bình kết hôn với nó trở đi, nó không gọi là anh Nam Bình nữa, trực tiếp gọi Nam Bình. Nam Bình dỗ dành liên tục mang theo bao nhiêu thứ đến lừa, nó nhất định không sửa miệng. Nam Bình cuối cùng không có cách nào, cũng chỉ đành tùy theo nó.
Nam Bình bỏ tay Vân Đa ra, nhìn chằm chằm Mộc Tử.
Vân Đa có chút không vui, tại sao Nam Bình không nhìn nó? Trong mắt anh sao lại chỉ có một mình Mộc Tử?
“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi nếu có dũng khí điền tên đại học khác ta, ta sẽ giết ngươi!”
Vân Đa có chút hiểu được, bọn họ điền đơn nguyện vọng, dựa theo thành tích của bọn họ, nhất định có thể học đại học hạng nhất. Mà ngay cả Thanh Hoa, Bắc Đại (tên trường đại học) cũng đều không thành vấn đề. Chính là, vì sao phải học cùng đại học? Bạn tốt, anh em tốt, sẽ không vì không học cùng đại học mà phai nhạt tình cảm.
“Nam Bình, ngươi biết tình huống nhà ta, ta không trả nổi học phí của đại học hạng nhất. Vừa vặn có một đại học ở đây coi trọng ta, giảm hết toàn bộ học phí, với ta mà nói là một chuyện tốt, ngươi đừng làm ầm ĩ nữa, không phải chỉ là bốn năm sao? Sau bốn năm, chúng ta còn có thể ở cùng nhau a.”
Mộc Tử thốt lên cầu xin.
“Ta mặc kệ, ngươi không trả được học phí ta sẽ gánh vác, ngươi nhất định phải học cùng đại học với ta. Ngươi không biết học đại học hạng nhất sẽ có rất nhiều cơ hội tìm việc sao? Ngươi nghĩ đến ta chưa? Ngươi nghĩ đến chúng ta sau này không?”
Nam Bình nổi giận, lại xông đến, Vân Đa ôm cổ anh. Sợ anh xúc động, làm Mộc Tử bị thương.
“Nam Bình, ta không phải là gánh nặng của ngươi!”
Mộc Tử cũng tức giận, gào lớn, mặt đỏ rần.
“Ta con mẹ nó hận ngươi không phải không có ta sẽ không thể sống được! Gánh nặng? Ta hy vọng là ngươi, nhưng còn ngươi thì sao, luôn giải thích sai ý tốt của ta, giống như nhận một chút trợ giúp của ta, cũng là làm nhục tự tôn kiêu ngạo của ngươi, ngươi thanh cao tự phụ, xem thường người khác, người khác giúp ngươi, đối với ngươi chính là sỉ nhục. Ta cẩn thận từng ly từng tý với ngươi, chỉ sợ nói sai một câu lại chọc đến ngươi. Con mẹ nó ngươi chính là ích kỷ, chính là giả vờ thanh cao, ngươi cho rằng dựa vào tự tôn của ngươi có thể có được ngày lành sao? Cúi thấp đầu với ta một chút ngươi sẽ chết sao?”
Mộc Tử mặt đỏ bừng nháy mắt liền trắng bệch, vì lời nói của Nam Bình mà toàn thân run rẩy. Cầu xin trong ánh mắt cũng biến thành tuyệt vọng.
Dáng vẻ hoàn toàn bị tổn thương kia, khiến cho mọi người đều đau lòng.
Mộc Tử môi run run, cuối cùng cũng không nói cái gì, nhìn thoáng qua Nam Bình thật lâu.
“Ta nhìn nhầm ngươi rồi, thật không ngờ, ngươi là người xem thường ta nhất.”
Mộc Tử nghiêng ngả lảo đảo rời đi.
Nam Bình xoay người “Binh” một quyền đấm vào thân cây, Vân Đa hoảng sợ, thấy trên tay Nam Bình có máu chảy ra.
“Nam Bình, tay ngươi chảy máu rồi!”
Vân Đa chạy nhanh đến kéo tay anh, muốn dẫn anh đến phòng cứu thương băng bó. Anh rốt cuộc dùng bao nhiêu sức, làm sao có thể tự hành hạ mình như vậy chứ.
Nam Bình vung cánh tay, đẩy Vân Đa đến lảo đảo. Cũng không quay đầu lại rời đi.
Vân Đa ở sau lưng lớn tiếng gọi anh, Nam Bình căn bản là không quay đầu lại.
Từ đầu đến cuối, ánh mắt Nam Bình chưa từng nhìn qua nó.
Trong lòng Vân Đa có chút chua xót, nó đứng sau lưng Nam Bình, vì sao Nam Bình không nhìn thấy nó, còn muốn một lần lại một lần đẩy nó ra khi nó đến gần?
“Anh ta điên rồi, chúng ta vẫn nên trốn xa một chút đi. Thật kỳ quái, bình thường hắn và Mộc Tử còn thân hơn cả anh em ruột, như thế nào lại đột nhiên ầm ĩ lên vậy? Lời nói của anh ta cũng quá tổn thương người, khó trách Mộc Tử tức giận đến toàn thân run rẩy. Anh ta cũng là một tên khốn.”
Nam An cũng không hiểu ra sao, nhìn theo hướng anh trai đi xa, nhìn hướng Mộc Tử đi, làm thế nào cũng không nghĩ ra.
Thấy Vân Đa cúi đầu, nó vỗ vỗ vai Vân Đa.
“Về nhà nói cho mẹ ta biết, nói anh ta bắt nạt ngươi, để mẹ ta trừng trị hắn.”
“Ai cho ngươi xen vào việc người khác, Nam Bình vốn dĩ cũng rất đau lòng, ngươi còn nói bậy cái gì hả.”
Vân Đa rống to với Nam An, sẽ thêm phiền phức đó, có não không vậy hả?
Tức giận xoay người rời đi, Nam An lại càng kỳ quái.
“Ngươi không phân biệt được tốt xấu a, báo thù cho ngươi ngươi còn nói ta như vậy? Ngươi phát hỏa cái gì chứ? Anh ta mặc kệ ngươi, ngươi liền mắng ta à.”
Vân Đa tức giận vung vẩy nắm đấm với nó.
Nam An sờ đầu, làm thế nào cũng nghĩ không ra ba người kỳ quái này.
“Đều là những tên kỳ quái, động kinh mà.”
Nó không rõ vì sao anh trai và Mộc Tử đánh nhau, nó cũng không rõ vì sao Vân Đa khắp nơi bảo vệ anh trai.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: