[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 84 – Phiên ngoại 2

84. Phiên ngoại Chuyện cho con bú

[Warning: sản nhũ =))]

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Đây vốn là chuyện không lâu sau khi Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên đầy tháng không lâu.

Đông Phương Bất Bại trên Hoa Sơn đại triển thần uy rồi thản nhiên hạ sơn, cùng Dương Liên Đình và hai đứa nhỏ tay trong tay trở về.

Hai người đoạn tuyệt cùng mọi sự, vật trên giang hồ, quyết định quay lại Hinh Viên bí mật dưới vực sâu Hắc Mộc Nhai ẩn cư. Tất cả nô bộc liên quan trong việt viện ở Tung Sơn đều giải tán sạch.

Chỉ là hai người có chút khó xử, là vì hai đứa nhỏ Húc nhi và Liên nhi, hơn một tháng nay hai đứa đã ăn quen sữa của bà vú, không chịu ăn sữa khác.

Ban đầu Dương Liên Đình muốn làm giống như khi trước nuôi Bảo nhi, nuôi hai con bò cái dê cái ở Hinh viên để hai đứa uống sữa bò, dê. Nhưng hiện tại hai đứa nhất định không chịu ăn. Không chỉ sữa dê bò, Dương Liên Đình chuẩn bị ít váng sữa, kem tươi, bọn nhỏ cũng không chịu uống, đều phun sạch ra.

Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình thấy tình trạng đó, đều bất lực.

Dương Liên Đình nói: “Hết cách, xem ra vẫn phải mang hai bà vú cùng quay về Hinh viên thôi.”

Đông Phương Bất Bại nói: “Không được.”

Tại trong lòng y, Hinh viên là ngôi nhà đặc biệt của một nhà năm người y, không cho phép ngoại nhân đi vào. Hơn nữa nếu trường kỳ để con mình uống sữa người khác, Đông Phương Bất Bại rất không thoải mái.

Thân phận bà vú này, nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Nếu như hợp với bọn nhỏ, sau này so với cha mẹ ruột có khi còn thân cận hơn. Đông Phương Bất Bại biết nhi tử nhà mình cả trí lực cùng thiên phú đều vượt xa trẻ con bình thường, nên càng thêm lo lắng bất an.

Y nhất quyết không chịu đáp ứng đưa hai cái bà vú cùng quay về Hinh viên, Dương Liên Đình bất đắc dĩ nói: “Vậy ngươi nói phải làm sao đây? Húc nhi cùng Liên nhi ăn quen sữa mẹ rồi, không chịu uống sữa bò sữa dê, cũng không thể để hai đứa bị đói được.”

Đông Phương Bất Bại nói: “Liên đệ, ngươi… Ngươi lần trước không phải có nói, có thể thay đổi cấu tạo cơ thể ta, để có thể cho bọn nhỏ sữa sao? Ngươi mau nghĩ cách, ta muốn tự mình dưỡng bọn hắn.”

Dương Liên Đình sửng sốt, nói: “Chuyện này… Lần trước ta cũng đã nói, lấy năng lực hiện tại của ta thì chưa thể làm được. Hơn nữa thay đổi cấu tạo có thể có nguy hiểm nhất định, ta không thể để ngươi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.”

Đông Phương Bất Bại nói: “Lan huynh đệ không phải vẫn còn ở đây sao, ngươi đi thương lượng với hắn xem, ta tin tưởng sẽ có biện pháp.”

Y thấy Dương Liên Đình vẫn đang chần chờ, không khỏi ôn nhu khẩn cầu: “Liên đệ, tâm tư của ta ngươi còn không rõ sao? Xin hãy thành toàn một mảnh tâm ý này của ta. Cho dù phải chịu khổ ta cũng không sợ. Vì bọn nhỏ, cái gì ta cũng nguyện ý. Hơn nữa, ta cũng không cầu thật sự có thể có ngực như nữ tử một, chỉ cần hai đứa nhỏ không phải chịu đói là được rồi. Bảo nhi khi xưa bốn tháng đã dứt sữa, ta cũng chỉ cần có thể cho bọn nhỏ bú được đến bốn tháng là đủ rồi.”

Dương Liên Đình thấy y nói thế, đành gật đầu, đi tìm Len thương lượng.

Len đang chuẩn bị chờ cả nhà hắn ẩn cư hậu xong thì quay về trụ sở, nghe được đề nghị của Dương Liên Đình, suy tư chốc lát, đáp: “Lấy tinh thần lực của ta mà nói, thay đổi cấu tạo cơ thể của Đông Phương Bất Bại là chuyện có thể, nhưng sẽ rất nguy hiểm, lại không có công nghệ cao phụ trợ, rủi ro rất lớn. Ngươi phải nghĩ cho kỹ.”

Dương Liên Đình nói: “Ta nghĩ rồi, ngươi không cần thay đổi hoàn toàn cấu tạo cơ thể của Đông Phương Bất Bại, chỉ cần tạm thời làm y có thể tạo sữa là được. Bọn nhỏ hiện tại đã một tháng rưỡi, phát dục rất nhanh, khoảng bốn tháng là có thể dứt sữa được rồi. Ngươi chỉ cần bảo chứng có thể khiến Đông Phương có sữa trong khoảng hơn hai tháng nữa là được.”

Len suy nghĩ một chút đáp: “Nếu không phải cải tạo hoàn toàn thì không sao. Hai tháng… Ừm, không vấn đề.”

Len liền lập tức dùng tinh thần lực cường đại của mình cải tạo cơ thể Đông Phương Bất Bại, nhưng Đông Phương Bất Bại tự thấy cơ thể mình không có gì khác trước cả.

“Liên đệ, như vậy thật sự có thể ra sữa sao?” Trở lại phòng ngủ, Đông Phương Bất Bại sờ sờ bộ ngực vẫn đang bằng phẳng, nhỏ giọng hỏi.

Dương Liên Đình nói: “Ngươi yên tâm, tự nhiên có thể. Bất quá Len nói chỉ có thể giúp ngươi duy trì khoảng hai tháng, hai tháng sau, cơ thể sẽ hoàn toàn khôi phục bình thường, đến lúc đó bọn nhỏ không dứt sữa không được.”

Đông Phương Bất Bại gật đầu: “Vậy cũng đủ rồi, Húc nhi cùng Liên nhi nhà chúng ta rất thông minh.”

Tuy y nói vậy, nhưng trong lòng vẫn có chút hoài nghi, không ngừng sờ sờ ngực mình. Bất quá tới buổi tối, y liền bắt đầu cảm giác được cơ thể có biến hóa.

Ngực đột nhiên trướng đau, mặc dù không có nhu nhuyễn to mềm như phụ nữ, nhưng đầu ngực cũng trở nên căng mọng đỏ hồng, so với ngày thường to hơn nhiều.

Đúng lúc này hai đứa nhỏ lại đói, nheo mắt lại oa oa khóc lớn.

Đông Phương Bất Bại ôm đứa lớn Dương Ái Húc vào lòng, đưa đầu ngực cũng không tính lớn của mình cho vào miệng nó.

Dương Ái Húc không ngờ hôm nay được đích thân nương nhà mình cho bú, có chút không quen, tay nhỏ sừ soạng lên ngực Đông Phương Bất Bại. Nhưng thực ra ngực Đông Phương Bất Bại không thay đổi nhiều về kích thước, vẫn bằng phẳng như nam tử bình thường, cho nên tiểu Ái Húc không cảm giác được ‘thịt mềm’ như trước, nên có chút bất mãn, nhè mồm định khóc. Nhưng bản năng bú sữa nên nó vẫn dùng sức hút, đầu ngực Đông Phương Bất Bại đột nhiên tràn ra sữa, tràn đầy khoang miệng nó.

Có sữa uống, nó liền ném luôn chút xíu ‘bất mãn’ vừa rồi ra sau đầu, từng ngụm từng ngụm mà hút hút.

“Á…” Đông Phương Bất Bại bị nhi tử mút đầu ngực có chút đau đớn, không nhịn được than ra tiếng. Cảm giác này quá kỳ lạ, nhưng lại khiến y vô cùng thoả mãn.

Thật sự có sữa… Xem ra tên này cũng không phải vô dụng lắm.

Đông Phương Bất Bại kinh hỉ nghĩ.

“Tên này” tự nhiên là chỉ Len rồi. Đông Phương Bất Bại còn tính là có phong độ, không như nửa kia của Yam, nghe nói xém chút thì ám sát Len luôn. Y cũng xem Len không thuận mắt, cũng không phải hoàn toàn do dung mạo, Dương Liên Đình đã cố ý giải thích cho y, người tương lai không trọng thị dung mạo. Hơn nữa tất cả mọi người đều tuyệt đẹp, người so với Len đẹp hơn nữa không thiếu.

Đông Phương Bất Bại chỉ là không thích Len cùng Dương Liên Đình có một mối liên hệ không tầm thường. Hai người không chỉ có thể dùng tinh thần lực trao đổi, thỉnh thoảng còn nói những chuyện mình không thể hiểu nổi.

Đông Phương Bất Bại ngạo thị thiên hạ, tự tin kiêu ngạo, tự nhiên không thể dễ dàng tha thứ chuyện trên đời này còn có thứ gì đó mình không thể hiểu nổi. Nhưng sự thật ở ngay trước mắt, thế giới của Dương Liên Đình và Len cách nơi này cả ngàn vạn năm, y có muốn đuổi kịp, còn phải cố gắng vô hạn.

Bất quá Đông Phương Bất Bại vẫn rất tự tin. Y tin tưởng lấy năng lực cùng tài trí của mình, rồi sẽ có một ngày có thể cùng Liên đệ song song không thua kém.

Dương Ái Húc hứng thú cực kỳ. Đại khái cũng phát hiện được sữa của nương thân không giống bà vù trước đây, lại cảm thấy gần gũi hơn cả, làm cho nó ngon miệng cực kỳ, nên từng ngụm từng ngụm mà mút ‘sữa mẹ’ chùn chụt, so với bình thường còn ăn nhiều hơn. Hai con mắt xanh lục mở thật lo, sáng lấp lánh vui vẻ mười phần

“Húc nhi a, ngươi uống đủ chưa?”

Đông Phương Bất Bại nhìn nó mút mãi không chịu dừng, đầu ngực cũng bị nó hút đến phát đau. Đông Phương Ái Liên ở bên cạnh còn đang oa oa khóc lớn, Đông Phương Bất Bại hơi lo ngại có chút sữa non này còn không đủ cho đứa lớn no bụng mất thôi.
Cũng may khi Len cải tạo cơ thể y thì đã nghĩ đến chuyện này, cho nên đã điều tiết phân bố lại hệ thống sữa, một bên ngực trái, cũng đủ cho Dương Ái Húc ăn no rồi.

“Ợ…” Dương Ái Húc cuối cùng dừng lại. Nó thỏa mãn mà chẹp chẹp cái miệng nhỏ nhắn, ợ một cái to. Sau đó mắt bắt đầu lờ đờ, có vẻ sắp ngủ gục.

Đông Phương Bất Bại vội vã để nó sang một bên, bế đứa nhỏ hơn lên.

Đang lúc y đang cho bú, thì Dương Liên Đình trở về.

“Liên đệ, ngươi về rồi.” Đông Phương Bất Bại nhìn hắn một cái, mỉm cười, có chút đắc ưỡn ngực khoe hài tử trước ngực, giống như đang nói: ngươi xem, ta cho mấy đứa bú được đấy nhé.

Dương Liên Đình không ngờ vừa mở cửa liền thấy được cảnh tượng hương diễm như vậy, không khỏi trợn to mắt, đột nhiên cảm thấy không nói được nên lời.

Thực sự là một bức tranh hấp dẫn mà.

Dương Liên Đình nhìn chăm chú Đông Phương Bất Bại từ ái mỉm cười, trắng noãn bộ ngực, xương cốt mảnh mai, còn có làn da mịn màng… có chút thất thần.

Đông Phương Bất Bại đang vui vẻ, cả người đều mãn nguyện, đang mải mê đắc ý cho bọn nhỏ bú, nên không có phát hiện người trước mắt đã đứng hình nổi tà niệm.

Y ôm đứa nhỏ, không ngừng điều chỉnh bộ ngực so với phụ nự thì bằng phẳng hơn nhiều kia, thi thoảng lại nhét lại đầu ngực bị trượt khỏi miệng đứa bé về.

Đông Phương Ái Liên khí lực không lớn bằng ca ca, hút rất chậm. Nhưng nó rất có kiên nhẫn, tay nhỏ ôm ôm, thỉnh thoảng sờ sờ ngực nương thân, hai mắt to đen nhánh, tò mò nhìn nương thân chăm chú.

Đại khái trong đầu nó đang nghĩ, sao hôm nay lại được hút sữa của nương thân nhỉ. Nhưng mà mùi của nương thân hảo hảo, so với bà vú thơm hơn nhiều.

Đông Phương Bất Bại cảm đứa nhỏ mút mình không đau như ban nãy, nhưng sức ăn tuyệt đối không nhỏ hơn đứa lớn. Loay hoay một lúc, chính y cũng bắt đầu thấy đói rồi.

Thật vất vả đứa nhỏ cũng ăn no, Đông Phương Bất Bại đặt nó lại lên giường, rồi xoay người sửa sang lại quần áo. Thấy trên ngực còn rớt một tia sữa, liền lấy khăn thêu ra, muốn cẩn thận lau đi.

Ai ngờ Dương Liên Đình đột nhiên nói: “Chờ một chút, đừng lau.”

Khăn thêu trong tay Đông Phương Bất Bại bị gạt sang bên, Dương Liên Đình cũng không tiếp lấy, mà là sáp đầu mình vào.

Đông Phương Bất Bại bị dọa giật mình, nói: “Liên đệ, ngươi làm cái gì?”

Dương Liên Đình lẩm bẩm nói: “Ta muốn thử.” Vừa nói vừa vươn đầu lưỡi, ngậm lấy đầu nhũ đỏ hồng của Đông Phương Bất Bại, cuốn giọt sữa nhỏ ra ngoài kia vào miệng.

“Ô…”

Đông Phương Bất Bại không biết chuyện gì đang xảy ra. Vừa rồi hai nhi tử môn hút rõ ràng chỉ cảm thấy có chút căng tức, lại có chút đau, nhưng khi Dương Liên Đình mút thì lại làm cho y cả người mềm nhũn, cảm thấy cả ngực tê dại, hạt đậu nho nhỏ kia cứng rắn lên.

Dương Liên Đình si mê mà nhắm mắt lại, miệng nói: “Mùi vị không tệ…”

Đông Phương Bất Bại mặt đỏ rực, đẩy hắn ra, sẵng giọng: “Liên đệ.”

Dương Liên Đình hưng phấn nhìn y: “Thì ra sữa mẹ có mùi vị như vậy. Đông Phương, cho ta thử thêm một chút.”

“Đi ra.” Đông Phương Bất Bại đẩy hắn, hồng mặt nói, “Hết rồi, hai bảo bảo ăn hết sạch rồi, ngươi đừng làm loạn.”

Dương Liên Đình chưa thoả mãn nói: “Sao hết được chứ. Ta thấy hai tiểu tử kia ăn rất thoải mái, ngươi không được keo kiệt, cho ta thử một chút.”

Đông Phương Bất Bại túm vạt áo hắn, cười kéo ra, nói: “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi mà còn muốn uống sữa chứ? Hôm nay là ngày đầu tiên hai bảo bảo ăn sữa mẹ, thật sự hết rồi. Ai nha, ngươi mau tránh ra, ta bụng đói rồi, phải đi trù phòng làm chút đồ ăn.”

Dương Liên Đình vỗ tay: “Phải rồi. Len có nói, để đảm bảo dinh dưỡng trong sữa mẹ này, nhất định phải bảo chứng mức độ hấp thu dinh dưỡng của cơ thể mẹ, nếu không sẽ không có sữa nữa. Đông phương, ngươi mau mau ăn nhiều chút, hảo hảo bồi bổ cơ thể, lần sau ta cũng muốn ăn.”

Đông Phương Bất Bại không để ý tới hắn. Đưa hai nhi tử đặt lên giường ru ngủ, rồi tự đi trù phòng nấu ăn.

Buổi tối phu phu hai người lên giường, Dương Liên Đình nói: “Hôm nay đích thân cho nhi tử ăn sữa, cảm giác như thế nào, thích không?”

Đông Phương Bất Bại rúc vào lòng hắn, cúi đầu đáp một tiếng.

Dương Liên Đình sờ sờ ngực y, nói: “Ta nghe nói sữa mẹ này cực kỳ tốt cho bọn nhỏ. Mấy đứa có thể được uống sữa của ngươi, cũng là phúc khí của chúng nó.”

Đông Phương Bất Bại nhớ tới nữ nhi, nói: “Nếu khi đó Bảo nhi cũng được ta tự mình cho bú thì tốt rồi, nhất định so với hiện tại còn khỏe mạnh thông minh hơn.”

Dương Liên Đình cười nói: “Khuê nữ nhà chúng ta đã rất khỏe mạnh, rất thông minh rồi, ăn sữa mẹ hay không cũng không sao.”

Đông Phương Bất Bại cũng cười, đột nhiên chụp tay hắn, nói: “Đừng sờ nữa. Khó chịu.”

Dương Liên Đình có chút khẩn trương: “Ngực khó chịu sao? Có phải không thích ứng cơ thể cải tạo không? Xem ra sữa này vẫn rất miễn cưỡng.”

Đông Phương Bất Bại cười khì một tiếng, đáp: “Không phải. Là đang, ừm… Thôi ngay, ngươi càng sờ, càng khó chịu.”

Dương Liên Đình hỏi: “Vì sao?”

Trong bóng tối, Đông Phương Bất Bại mặt đột nhiên trướng hồng, ấp úng nói không nên lời.

Dương Liên Đình bừng tỉnh: “Là đang căng sữa phải không.”

Đông Phương Bất Bại che miệng hắn, nói: “Đừng nói, mắc cỡ chết người.”

Dương Liên Đình cười: “Đêm hôm khuya khoắt, tại phòng ngủ của chúng ta, có gì phải thẹn thùng chứ.” Tiếp theo đột nhiên nhớ đến lúc chiều nhìn được cảnh đẹp kia, không khỏi cảm xúc dạt dào, không có hảo ý nói: “Đông phương, căng sữa khó chịu lắm phải không? Ta giúp ngươi hút bớt nhé.”

Đông Phương Bất Bại vội vàng che ngực: “Không được, phải để dành cho bọn nhỏ ăn.”

Dương Liên Đình nhìn dáng vẻ khẩn trương phòng bị của y, không nhịn được cười ha ha, nói: “Lão bà, ngươi quá khả ái rồi.” Vừa nói vừa sáp qua, âm mưu nhất định phải được thử một ngụm.

Đông Phương Bất Bại khăng khăng không chịu.

Hai người đang ở trên giường cười nháo, đột nhiên giường nhỏ bên ngoài vang lên tiếng khóc nheo nhéo của bọn nhỏ.

Đông Phương Bất Bại như được đại xá, nói: “Bọn nhỏ đói rồi, ta đi cho hai đứa ăn sữa.” Nói rồi đẩy Dương Liên Đình ra, xoay người xuống giường.

Dương Liên Đình nửa thân trên xích lõa, ngoái đầu nhìn Đông Phương Bất Bại thắp nến, kiên nhẫn ôm bọn nhỏ dỗ dàn, cho bú, không khỏi cong cong khóe miệng, lộ ra thần sắc ôn nhu.

Đông Phương Bất Bại vô tình quay đầu, thấy ánh mắt của hắn, e thẹn cười, chỉ cảm thấy ngay lúc này, nhân sinh đắc ý, hạnh phúc mĩ mãn, không còn bất cứ gì tiếc nuối.

~~~~~~

R: Vẫn còn kha khá phiên ngoại và rất nhiều bất ngờ đó =))) 

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Yami Ryu viết:

    Tg chịu chơi quá =)))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: