Trái chủ hãn phu – Chương 90

Chương 90: Quả nhiên có kỳ quặc.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Trời còn sớm, mặt trời cũng không gắt. Ngu Tư Ngôn phi nhanh nhảy trong sân bóng rổ, mồ hôi như mưa, nhưng chơi hồi lâu, cậu lại không trúng được mấy quả vào rổ.
Nhìn bóng rổ nảy bật trên vạch ném phạt, Ngu Tư Ngôn lắc đầu.
Lòng không yên, nghĩ quá nhiều, sao vào được.
Cậu túm lấy áo lau đi đầy mặt mồ hôi, theo bóng rổ lăn mình đi tới chỗ râm mát bên sân ngồi xuống.
Cầm nước khoáng mạnh trút một ngụm, Ngu Tư Ngôn đem hai khuỷu tay đặt trên hai đầu gối tách xa nhau, cầm cổ chai nhẹ nhàng lắc lắc, cúi đầu nhìn giọt nước vẩy ra thấm vào đất xi măng khô cạn.
Hạng Tường ỷ lại cậu vượt quá dự liệu của cậu, loại toàn tâm toàn ý tín nhiệm cùng quan tâm này khiến cậu có chút trở tay không kịp.
Cậu lẻ loi một mình đã rất nhiều năm, cái gọi là người nhà, cái gọi là tình thân, sớm từ trong trí nhớ của cậu theo thời gian mài mòn chẳng còn sót lại bao nhiêu, nhưng Hạng Tường lại đánh thức mảnh nhỏ vụn vặn trong trí nhớ này của cậu, cậu đã sắp quên, năm xưa nếu không nắm lấy những ấm áp trong đáy lòng này, cậu đã không thể sống qua một cửa lại một cửa.
Ngu Tư Ngôn cúi đầu, ánh mắt không có tiêu điểm lơ lửng đánh xuống bóng râm, cậu đột nhiên cảm thấy Hạng Tường giống như cậu năm ấy, một cỗ ý thức trách nhiệm tự nhiên nảy sinh.
Ngồi một hồi, ánh mắt Ngu Tư Ngôn sáng rực.
Cậu dùng mũi chân khều về phía bóng rổ, bóng rổ bay lên hơn 10 cm, nhẹ rơi xuống mặt đất, một tay cậu bỗng nhiên đập mạnh quả bóng, lại cấp tốc đứng lên, ba bước sải dài dậm nhảy lên trước rổ bóng, bám chặt vào khung rổ đem bóng trong tay mạnh úp vào rổ.
Sức mạnh bùng nổ chấn vang cái giá bằng sắt, bóng rổ vang lên tiếng đập vào khung rổ, ong ong khẽ kêu vọng lại vài lần, tan dần trong nắng sớm ẩm ướt.
. . .
Ngưu Phân Phương nhà ở gần bến xe Nam Bình, đến ‘Thế Thiên Hành’ một chuyến cũng phải mất nửa giờ. Lúc Hạng Tường gọi điện thoại hỏi, bà còn đang trên tuyến tàu điện số 3, đang đi qua cầu Chaotianmen bắc qua sông Dương Tử.
Hạng Tường trực tiếp cạy tủ sắt tư nhân của Lữ Việt, cầm tiền, khoá cửa công ty, đánh xe đi tới Nam Bình.
Lộ trình ngắn ngủi 6 7 km, bình thường chỉ mất 15 phút, nhưng hết lần này tới lần khác đụng phải giờ cao điểm, cuối cùng thời gian bị kéo chậm nửa giờ.
Hạng Tường xuống xe chỗ đường dành riêng cho người đi bộ ở Nam Bình, trước hết gọi cho người theo dõi một cuộc, hỏi rõ địa điểm, sau mới gọi điện thoại cho Ngu Tư Ngôn.
“Ngôn Ngôn, tôi. . .”
Vừa mở miệng, Ngu Tư Ngôn thở gấp như trâu ở đầu bên kia lại đoạt lời trước, hào sảng lại ngốc ngếch cười lớn nói:
“Đầu gỗ, hai ta kết bái anh em đi.”
Bước chân Hạng Tường ngừng lại, tâm thần giai động, con ngươi đen băng lãnh nổi lên sóng gợn, anh cong lên dáng cười, dịu dàng cự tuyệt:
“Không muốn.”
Ngu Tư Ngôn hoàn toàn không ngờ Hạng Tường lại cự tuyệt, nhất thời khó có thể tiếp thu.
“Vì sao? !”
Hạng Tường cười chọc Ngu Tư Ngôn,
“Bởi vì thành anh em phải chết cùng tháng cùng năm, cậu nhỏ tuổi hơn tôi, cậu chết cùng tôi, chính là giảm thọ, tôi không muốn.”
Ngu Tư Ngôn cười ha hả, luôn miệng mắng:
“Anh đúng là ngốc.”
Cười một hồi, Ngu Tư Ngôn nói:
“Quên đi, dù sau cũng là chuyện hình thức, anh nói đi, tìm tôi có việc gì?”
Hạng Tường nhìn cửa hàng ‘quán bánh bao 168’ cách đó không xa, nói:
“Tôi có chút việc phải bàn với Tiêu Vĩ, buổi trưa phỏng chừng sẽ không về, không nấu cơm cho cậu được.”
Ngu Tư Ngôn rất tự nhiên hỏi một câu:
“Nói chuyện gì vậy? Lâu như thế.”
Hạng Tường toét miệng cười,
“Chính là chuyện công ty chúng ta đòi nợ cho cậu ta, thân phận con nợ không tầm thường, cậu ta bảo tôi tới xem trước rồi lại nói.”
“Đi đi, nếu có việc gì thì gọi điện thoại.”
“Tôi biết rồi.”
Chờ Ngu Tư Ngôn ngắt điện thoại, Hạng Tường đi tới hiệu thuốc lớn bên cạnh ‘quán 168’, gọi lại cho người theo dõi.
“Tôi tới rồi, anh không cần tới đây, bà ta hiện tại vẫn một mình sao?”
Người theo dõi ngồi vào chỗ sau Ngưu Phân Phương, lặng yên truyền lại tin tức cho Hạng Tường,
“2 người.”
“Anh nhìn cho rõ, người còn lại có phải con bà ta không?”
“Đúng, không sai, giống hệt trong ảnh chụp.”
“Anh mở loa điện thoại, cố gắng đặt gần vị trí bọn họ.”
Người theo dõi còn chuyên nghiệp hơn cả Hạng Tường, anh ta quay người, vươn tay tới chỗ bàn Ngưu Phân Phương lấy chai giấm,
“Xin lỗi, mượn một chút, bàn này không có.”
Chờ rót giấm xong, lúc đặt lại lọ giấm liền tiện thể đem một chiếc tai nghe bluetooth mini nhét vào hộp khăn tay. . .
“Mẹ, mẹ lại có chuyện gì, con không phải nói mẹ rồi sao, trong khoảng thời gian này hai ta có thể không gặp vậy đừng gặp.”
“Mẹ không phải là có chuyện quan trọng đây sao, còn không phải vì con.”
“Chậc, mẹ gọi qua điện thoại không phải xong à.”
“Điện thoại? Bà vợ quỷ quái của con lắm mưu kế, nói không chừng còn len lén cài cái gì vào điện thoại của con ấy chứ, mẹ sợ gọi cho con bị ả ta nghe trộm.”
“Được được được, vậy mẹ nói mau đi, con còn phải đi làm nữa.”
“Hôm qua mẹ không phải đi công ty kia ký hợp đồng sao, ông chủ bên ấy thương lượng với mẹ dùng chiêu gì để đòi tiền con, mẹ nghe mà lòng không yên, cậu ta nói muốn tới công ty con còn nói muốn tới chỗ khu nhà con làm ầm lên. . .”
“Không được, không thể đổ lên người con được, mẹ ngốc à, mẹ nói cho hắn ta, tiền này không phải con không muốn trả mẹ, là con dâu của mẹ không chịu lấy tiền ra, bảo hắn tới chỗ ả kia gây chuyện đi!”
“Đúng vậy, sao mẹ lại không nghĩ ra chứ, con trai, vẫn là con thông minh.”
“Hừ, đó là đương nhiên, con mẹ là ai chứ!”
“Nhưng cậu ta còn bảo mẹ liệt kê danh sách, đem chuyện nào mẹ không đồng ý cậu ta làm thì viết rõ ra.”
“Ai nha, danh sách cái gì, mẹ bảo hắn trực tiếp đi tìm ả kia, biện pháp nào mà chẳng được, muốn ồn ào đến công ty, hay là muốn động thủ, làm thế nào cũng được, miễn là lấy được tiền.”
“Chuyện này. . . Chuyện này làm lớn không tốt, thỏ nóng nảy còn cắn người, nếu không mẹ vẫn là bảo cậu ta từ từ xem thế nào?”
“Ai trời ơi, chuyện này mẹ không cần lo, mẹ biết vì sao con bảo mẹ tìm tới công ty kia không? Nhà này đòi nợ là nổi danh nhất trong giới đó đấy, qua nhiều năm như vậy chưa từng xảy ra chuyện gì, chỉ cần là nhận thì khẳng định sẽ đòi được tiền về, mẹ yên tâm đi, nên làm thế nào thủ đoạn của người ta còn cao minh hơn con.”
“Lợi hại như vậy? Vậy nếu, nếu chuyện chúng ta bị bọn họ biết không phải là thảm rồi sao!”
“Vậy nên, con mới nói mẹ đừng tới tìm con! Được rồi, con đi làm đây, trước khi tiền về tay, mẹ nhất thiết đừng tìm con nữa!”
Hạng Tường đem từng từ từng chữ đều nghe được rõ ràng rành mạch.
Con trai Ngưu Phân Phương Vưu Kỳ Quý đi ra cửa hàng, thận trọng xoay cổ nhìn bốn phía, chuyển tới phía bên phải, vừa lúc thấy Hạng Tường đứng ở cửa hiệu thuốc.
Vưu Kỳ Quý ném một cái cười khinh miệt về phía Hạng Tường, giũ giũ Âu phục, đi tới ven đường, khởi động chiếc Citroen nhỏ của mình nghênh ngang mà đi.
Vưu Kỳ Quý vừa đi, Hạng Tường đón một chiếc taxi bám theo.
Vừa lên xe, Ngưu Phân Phương đi ra từ ‘168’, điện thoại của Hạng Tường cũng theo đó vang lên.
“Còn đi theo không? Gã kia đã đi rồi.”
Hạng Tường suy nghĩ một chút,
“Theo sau, đừng để bà ta phát hiện, anh theo bà ta một ngày đêm, bà ta đi đâu, gặp ai, làm gì, toàn bộ nhớ kỹ cho tôi, phải có ảnh chụp, ghi âm, một thứ cũng không thể thiếu.”
“Được, yên tâm đi.”
Hạng Tường theo Vưu Kỳ Quý tới chỗ công ty gã làm, nhìn Vưu Kỳ Quý đi vào toà nhà văn phòng, sau đó bảo tài xế quay đầu, đích đến — khu nhà ‘Thời đại Kim cương’.
Đi một đoạn, anh rút điện thoại gọi cho Lữ Việt, điện thoại vừa kết nối, anh chợt nghe thấy Lữ Việt bên kia đang nói chuyện với một người.
“Ngài Lữ là bạn tốt của ngài Tiêu, chúng tôi khẳng định sẽ xử lý nhanh chóng, giờ này ngày mai ngài tới đây lấy là được.”
“Cảm ơn, chỉ là tôi và ngài Tiêu không phải là bạn tốt, cậu ấy là chồng tôi.”
“. . .”
Lữ Việt vẫy vẫy móng vuốt về phía ông chú quản lý cao tầng của đại sứ quán đang cứng người, cầm lấy điện thoại nói:
“Chuyện gì vậy, anh Tường.”
Hạng Tường nhướng mày, cuối cùng cũng hiểu vì sao Tiêu Vĩ phát điên như thế,
“Hôm nay anh sắp xếp một chút, ngày mai tìm chút việc cho Ngôn Ngôn làm, về phần cụ thể lúc nào, tôi sẽ gọi điện thoại báo cho anh.”
“Làm sao vậy?”
“Anh không cần hỏi nhiều, cứ làm theo lời tôi.”
Lữ Việt tâm tình tốt, Hạng Tường ngang ngược thế nào đều được,
“Được thôi, cứ để tôi, thế nhưng cậu định lấy gì cảm ơn tôi?”
“. . . Tiêu Vĩ không thích khuôn mặt anh, anh trước đấy đừng để cậu ta thấy anh, thế nhưng cũng đừng khiến cậu ta quên mất sự tồn tại của anh.”

~~~~~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: