Áo sơ mi – Chương 3

Chương 3: Vô tình phát hiện tình cảm

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Tâm tình Vân Đa không tốt.
Hết sức cáu kỉnh, lấy sách vở ra học, lấy lại tinh thần nhìn lại, viết trên vở đều là Nam Bình. Tự mình cười khổ một chút, nó thích Nam Bình, một chút biến động nhỏ của Nam Bình nó cũng rất quan tâm, muốn chia sẻ một phần áp lực của anh, muốn chia sẻ một phần vui giận của anh, muốn Nam Bình hiểu, từ khi còn rất nhỏ, nó đã thích anh.
Nó đọc rất nhiều sách vở, mới biết được, loại yêu thích này của nó không được người cho phép, nó kìm nèn, nhưng không kìm nèn được yêu thích đối với anh. Thấy anh trong ngực liền phát ra vị ngọt, thấy anh nhướng mày, nó liền nghĩ cách khiến anh vui. Có cái gì hay liền muốn chia sẻ với anh, cho dù chương trình học năm nhất nó dư sức ứng phó được, nó cũng thường xuyên ôm sách vở đến xin Nam Bình chỉ dạy, ngay cả thêm một phút đồng hồ ở cùng anh đều khiến nó mê luyến.
Chỉ là, Nam Bình bề bộn nhiều việc, xoa đầu nó nói xin lỗi, Mộc Tử còn chờ anh. Liền cứ thế mà đi.
Muốn cho anh biết mình thích anh, lại cảm thấy không thể cho anh biết, dù sao nó là nam, Nam Bình cũng là nam, đây là không được phép. Nhiều năm như vậy rồi, nó liền kiềm chế, liền làm bộ như mình rất ngốc, ở bên cạnh anh diễn vai một người em trai, hy vọng có một ngày, khi anh quay đầu lại sẽ phát hiện ra nó luôn luôn ở phía sau anh, si mê quyến luyến nhìn anh.
Cắn răng, đè phần tình cảm không được phép này xuống đáy lòng. Nếu như, Nam Bình kết hôn, nó sẽ giữ tình cảm này trong lòng đến già. Nếu nó có cơ hội, nó hy vọng, Nam Bình sẽ phát hiện ra si mê của nó.
Đi thăm anh thôi, tay anh bị thương, còn đang giận nữa chứ, nó dù sao cũng lo lắng.
Lấy ra một hộp socola, đừng thấy Nam Bình một đại nam nhân, kỳ thật anh giống như trẻ con, thích socola, thích socola đen.
Mặc áo khoác đi ra ngoài, nghĩ xem khi gặp nhau phải đùa cho anh vui vẻ như thế nào, để nó xem vết thương một chút, còn muốn khuyên nhủ anh đừng đi tìm Mộc Tử đánh nhau nữa, anh tranh cãi đến kịch liệt như vậy còn không phải khiến cảm tình rạn nứt sao?
Thật sự không rõ, cảm tình của anh và Mộc Tử thật sự rất tốt, sao lại vì không thể học cùng đại học mà trở nên gay gắt như vậy? Đại học cũng không phải muốn vào là được a. Đầu óc Nam Bình bị nước vào sao, lại nghĩ như vậy.
Vân Đa vừa đẩy cửa, liền nhìn thấy Nam Bình gấp gáp vội vàng đi xuống lầu. Vân Đa vừa định gọi anh một tiếng, Nam Bình đã xuống đến tầng một. Tốc độ này cũng quá nhanh rồi. Vân Đa đi theo, nhìn xem anh gấp gáp đi làm cái gì? Buổi tối, anh không học bài, đi gặp ai sao? Bước chân rất vội vàng, vẻ mặt rất khẩn trương, thật kỳ quái a.
Vân Đa đi theo, Nam Bình không hề phát hiện có thêm một cái đuôi sau lưng anh, vừa ra khỏi tiểu khu, Nam Bình bắt đầu chạy băng băng.
Đi làm cái gì a, chạy nhanh như vậy, bắt nạt hắn không phải vận động viên a, anh dùng tốc độ chạy một trăm mét, đuổi theo được anh cũng mệt muốn chết.
Rẽ vào một khúc quanh, Nam Bình vào công viên ở góc đường.
Vân Đa cũng theo vào, nháy mắt, làm sao lại không tìm thấy anh rồi?
Bình thường vào buổi tối, công viên là thánh địa hẹn hò. Chẳng lẽ, Nam Bình đến gặp bạn gái của anh? Sao nó lại không biết, Nam Bình có bạn gái?
Tìm qua từng nơi bóng cây lắc lư, cũng tìm trong góc tối bóng hoa chồng chéo, chỉ là rất kỳ quái không hề tìm thấy Nam Bình. Vân Đa chưa từ bỏ ý định, tiếp tục tìm kiếm, càng chạy càng tới gần góc tối công viên, công viên vắng vẻ, một chút âm thanh đều có thể dễ dàng nghe thấy.
Bỗng nhiên từ một góc truyền đến tiếng rên, Vân Đa nghiêng tai nghe, chậm rãi đến gần.
Trốn sau bụi hoa, nghển cổ nhìn sang, dựa vào ánh trăng mờ tối, nó quả nhiên tìm thấy Nam Bình.
Nam Bình hình như ôm một người, dùng cả thân thể của anh bảo vệ nàng, đặt người kia trên vách tường, Vân Đa chỉ nhìn thấy, sau lưng Nam Bình, có đôi tay, gắt gao ôm chặt Nam Bình.
Mặt Vân Đa trắng bạch, ngực bị đè nặng đến phát đau, hóa ra, hóa ra, bên cạnh Nam Bình đã có người rồi. Tình cảm mà nó còn chưa kịp nói ra, đã bị bóp chết.
Anh khi nào thì có người mình thích? Vì sao nó không biết, Nam Bình một chút cũng không cảm giác được tâm ý của nó với anh sao? Anh nhất định không biết, nếu không, anh cũng sẽ không thích người khác.
Vì sao, bọn họ biết nhau trước, tình cảm của bọn họ rất tốt, thời gian bọn họ ở cùng nhau dài nhất, vì sao Nam Bình lại thích người khác? Nó đè nén tình cảm của mình trong lòng, tràn đầy yêu thích với anh, lại để nó nhìn thấy Nam Bình ôm người khác.
Thật sự rất đau, mối tình đầu của nó, tình cảm trong sáng nhất của nó, liền bị bóp chết như vậy.
Thất tình rồi đó, Vân Đa lộ ra một nụ cười thê thảm, nếu đã không thể nói ra miệng, vậy đừng nói nữa, anh có người mình thích, nhất định là một cô gái ôn nhu thiện lương, sau này anh sẽ có một gia đình hoàn mỹ, tình cảm của nó đối với Nam Bình, sẽ trở thành gánh nặng của anh.
Thế này coi như hết, liền buông tay như vậy thôi, tuy rằng kết thúc tình yêu say đắm mười mấy năm sẽ rất đau lòng, đời này nó cũng sẽ không tìm được ai khiến nó yêu lâu dài như vậy nữa, nhưng nó cũng muốn lựa chọn im lặng, nó hy vọng nhất, Nam Bình cả đời thuận lợi, mọi việc đều tốt.
Về phần đau lòng, về phần không muốn, tự nó chậm rãi hồi phục, nó sẽ khống chế được tình cảm của mình, không để tạo thành bối rối cho anh.
Thật sự rất yêu anh, tuy rằng không nói ra. Tuy rằng tình cảm này chỉ mình mình biết.
Vừa định xoay người bỏ đi, người đang ôm nhau kia liền tách ra.
Vân Đa nhìn qua, nó muốn biết mình bị một cô gái như thế nào đánh bại.
Nhưng thật không ngờ, nó vừa nhìn qua, liền sợ đến sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Nam Bình chậm rãi buông người trong ngực ra, bàn tay to vuốt ve gương mặt người trong ngực, nâng đầu hắn từ ngực mình lên, nhìn thấy trên gương mặt tinh xảo có vết nước nhàn nhạt, Nam Bình đau lòng không biết làm thế nào. Chỉ có thể cúi đầu, một chút một chút, một chút một chút, hôn nhẹ lên môi hắn.
“Mộc Tử, Mộc Tử, ngươi đừng khóc, ngươi chỉ rơi một giọt lệ thì lòng ta đã nát rồi.”
Vuốt mặt hắn, lau đi dấu vết nước mắt, đặt môi lên mắt Mộc Tử, lên cái mũi có chút hồng hồng của hắn, lên khóe môi hắn, ôm hắn vào ngực. Tựa như đang ôm trân bảo.
“Nam Bình, ta cũng không muốn rời xa ngươi, nhưng mẹ ta không gánh vác nổi học phí của ta, sức khỏe của bà còn không tốt, cho dù ta vừa học vừa làm, cũng không đối phó được. Thành tích của ta không tệ, một đại học ở đây đã đồng ý miễn giảm toàn bộ học phí cho ta, ta có thể ở gần chăm sóc mẹ. Tuy rằng rời xa ngươi ta cũng rất lo lắng sợ hãi, ta cũng rất luyến tiếc, nhưng còn có thể làm sao bây giờ? Ngươi và mẹ ta, ta chỉ có thể chọn mẹ. Nam Bình, cùng lắm là bốn năm thôi, nghỉ đông nghỉ hè hàng năm ngươi đều trở về, chúng ta lại có thể ở cùng nhau. Sau khi tốt nghiệp, chúng ta tìm việc trong cùng một thành phố, như vậy, chúng ta có thể ở bên nhau.”
“Ở cùng nhau lâu như vậy, ngươi lại để ta một mình đến nơi xa lạ đó, ta làm sao yên tâm được. Quên đi, ta sẽ không thi vào đại học nơi khác, chúng ta cùng học một trường, học đại học địa phương, tiểu học cùng lớp, trung học ngồi chung, cao trung cũng vậy, đương nhiên đại học cũng phải cùng một trường.”
Nam Bình cười một chút, sửa lại nguyện vọng, không đi đại học hạng nhất, học đại học hạng hai cũng vẫn là tốt nghiệp đại học. Nhưng anh và Mộc Tử có thể ở cùng nhau a, đừng nói bốn năm, ngay cả bốn ngày anh cũng không muốn rời xa hắn.
Mộc Tử đẩy anh ra. Trên mặt thêm chút căm phẫn.
“Ba mẹ ngươi sẽ đánh chết ngươi, sao ngươi lại cản trở tương lai của mình? Chẳng lẽ ngươi không tin tưởng tình cảm của chúng ta sao? Cho rằng ta cũng giống những người khác, khoảng cách xa, tình cảm cũng sẽ phai nhạt sao? Ta hoặc có lẽ ngươi sẽ thay lòng đổi dạ đúng không?”
Nam Bình không nói, anh chính là lo lắng a, quá nhiều người khi yêu thề non hẹn biển, nhưng khi xa cách, tình cảm cũng không còn.
“Ngươi tin tưởng chúng ta một chút có được không?”
Mộc Tử cau mày gầm nhẹ, tương lai và nhi nữ tình trường, sao anh lại do dự thiếu quyết đoán như vậy.
“Không phải chỉ vì ta luyến tiếc ngươi thôi sao.”
“Đừng nói dễ nghe với ta, tình cảm nhiều năm như vậy, nếu ta muốn thay lòng đổi dạ thì đã không đếm xỉa đến ngươi từ lâu rồi. Hay là ngươi cho rằng trời cao hoàng đế xa, ta không biết ngươi làm cái gì? Nhiều năm như vậy, ta còn không biết ngươi sao? Ngươi dám có một chút lung lay với tình cảm của ta, ta liền biết được, đến lúc đó, Nam Bình, ta sẽ khiến ngươi ngay cả chết như thế nào cũng không biết.”
Nam Bình nở nụ cười, ôm hắn.
“Mộc Tử a, ngươi bảo ta làm thế nào với ngươi a?”
Qủa thực chính là yêu đến không buông tay được, nhìn hắn híp nửa mắt đe dọa anh, lòng lại ngứa, rồi lại vì bọn họ phải rời xa mà đau lòng. Một bảo bối như vậy, làm sao có thể cam lòng xa cách lâu dài được?
“Đừng cho rằng mọi chuyện đều xấu như vậy, coi như là thử thách với mỗi người a, Nam Bình, sau khi trải qua bốn năm này, tình cảm của chúng ta sẽ càng kiên định, đến lúc đó, chúng ta cùng công tác ở một thành phố, cùng sống một nhà, sau đó, đón mẹ ta đến sống chung với chúng ta.”
“Vậy ngươi phải đồng ý với ta, ba ngày phải gửi thư cho ta, có ngày nghỉ phải đến thăm ta, ta cũng sẽ quay lại gặp ngươi. Nghỉ đông và nghỉ hè chúng ta ở cùng nhau.”
Mộc Tử gật đầu đồng ý. Nam Bình lúc này mới nở nụ cười.
Thở dài, ôm hắn vào ngực.
“Ta yêu ngươi, Mộc Tử, ta vĩnh viễn yêu ngươi.”
Mộc Tử chỉ ngẩng đầu hôn lên môi Nam Bình, dựa vào vách tường, bọn họ hôn đến nhiệt liệt quên cả bản thân.
Sắc mặt Vân Đa ở sau khóm hoa đã không khác gì mặt người chết.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: