[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 85 – Phiên ngoại 3

85. Phiên ngoại Thêm một nữ nhi

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Warning: H nhẹ

“Lão bà, chờ trở lại thế giới tương lai, ngươi có muốn thay thế cơ thể không?”

Đông Phương Bất Bại đang chăm chú thêu hoa, nghe Dương Liên Đình nói vậy, không khỏi sửng sốt, nhìn về phía hắn nói: “Liên đệ, ngươi có ý gì?”

Dương Liên Đình vừa mới liên hệ cùng trụ sở. Bởi vì nhân loại tương lai sinh sôi nảy nở gian nan, thứ nhất vì tinh thần thể quá độ phát đạt, thứ hai rất có thể là vì đã rời khỏi cố thổ địa cầu, cho nên trụ sở lần nữa khuyên bảo Dương Liên Đình thừa dịp còn đang ở địa cầu thì cùng Đông Phương Bất Bại sinh thêm mấy bé gái. Nhưng Dương Liên Đình lại đau lòng ái thê, hơn nữa sau khi có Húc nhi cùng Liên nhi, bận rộn với hai đứa nên cũng chưa có cơ hội nói đến chuyện này.

Đông Phương Bất Bại mặc dù nhìn trẻ tuổi, nhưng dù sao cũng đã hơn bốn mươi tuổi, thuộc loại ‘sản phu’ lớn tuổi rồi.

Ai ngờ có một số việc thật sự là kinh hỉ ngoài ý muốn. Từ lúc tinh thần thể của Đông Phương Bất Bại tăng cường, ngay lúc y có thể đạt tới mức độ thừa nhận dịch chuyển không gian vạn năm thì, lại có bầu. Bởi vậy kế hoạch cùng Dương Liên Đình “về nhà mẹ đẻ” liền phải tạm hoãn, hết thảy chờ hài tử sinh ra rồi lại tính.

Hôm nay đang lúc Dương Liên Đình báo cáo hằng ngày cho trụ sở, thuận tiện nói chuyện mình lo lắng Đông Phương Bất Bại lớn tuổi sinh nở. Su giáo sư liền kiến nghị Dương Liên Đình hỏi dò ý kiến Đông Phương Bất Bại, xem y có muốn khi trở lại thế giới tương lai thì tiến hành thay thế cơ thể hay không. Dù sao hiện tại cơ thể Đông Phương Bất Bại cũng không kiện toàn, hơn nữa cũng lớn tuổi, đối cuộc sống sau này sẽ có chút bất tiện.

Dương Liên Đình theo như ý kiến từ trụ sở, nói: “Đông Phương, tại thế giới của chúng ta, giới tính không phân biệt nhiều, tinh thần thể mới là ý nghĩa tồn tại chân chính. Có chút người lớn tuổi, cảm thấy nhục thể lão hóa, hoặc là có người vì sự cố ngoài ý muốn mà nhục thể bị khuyết thiếu, còn có người muốn chuyển đổi giới tính, thì có thể đề nghị với chính phủ, thay thế một thân thể mới.”

Đông Phương Bất Bại nhíu mày: “Nghe giống như đổi quần áo vậy.”

“Cũng khá giống, chỉ là không đơn giản như thế, trong đó có rất nhiều quy trình và thủ tục. Đông Phương, ngươi có ý định này không?”

Đông Phương Bất Bại trầm mặc chốc lát, sâu kín nhìn hắn nói: “Ngươi không thích cơ thể ta hiện tại?”

Dương Liên Đình cười nói: “Sao có thể. Chúng ta lão phu lão thê nhiều năm như thế, ngươi còn không biết sao? Chỉ là ta biết trong lòng ngươi vẫn muốn trở thành một nữ tử thực sự, cho nên…”

“Ngươi cảm thấy ta hiện tại không giống một nữ nhân chân chính?” Đông Phương Bất Bại cúi đầu vuốt ve bụng bầu nhô cao cao, cười nhẹ nói, “Làm mẹ vốn là ý nghĩa lớn nhất, là thiên chức khi là nữ tử, ta đã làm được rồi. Bây giờ cho dù có thân thể nữ nhân chân chính hay không ta cũng không thèm để ý.”

Y nói đến đây, đột nhiên nhớ tới cái gì, nhếch mày, nhìn Dương Liên Đình nói: “Liên đệ, ngươi để ý chuyện này? Nếu ngươi thích cơ thể nữ nhân, ta, ta có thể…”

Dương Liên Đình cướp lời y, bày tỏ: “Đương nhiên sẽ không. Đông phương, ta tôn trọng quyết định của ngươi, ta không có đặc biệt thích cái gì, hoặc là nói, ngươi dù muốn thế nào ta cũng thích.” Đối với nhân loại tương lai mà nói, bọn hắn trọng thị chính là tinh thần thể, không phải nhục thể.

Đông Phương Bất Bại lúc này mới mỉm cười: “Đã như vậy, ta vẫn muốn giữ nguyên cơ thể hiện tại. Cơ thể da thịt đều mang ơn cha mẹ ban tặng, sao có thể dễ dàng thay thế chứ.” Y không thể hiểu nổi lối sống đó ở thế giới tương lai, bởi vậy cũng có những chính kiến của bản thân y tuyệt không thay đổi.

Dương Liên Đình ngạc nhiên nói: “Nữ tính thể ngươi không cảm thấy hứng thú… Vậy còn nam tính? Thế giới tương lai khoa học kỹ thuật phát triển phi thường, hoàn toàn có thể tu bổ… ừm, ngươi hiểu đấy? Ngươi có thể trở lại trạng thái trước khi tự cung.”

Đông Phương Bất Bại có chút chấn động, mở to mắt, hiển nhiên bị chấn động rất lớn.

Nhìn y như vậy, Dương Liên Đình ngược lại có chút bất an, thầm nghĩ: Đông Phương sở dĩ toàn tâm toàn ý yêu ta, đều là vì tự cung luyện khí, tính cách đại biến. Nếu là y không luyện quyển《 quỳ hoa bảo điển 》thần diệu kia, y vẫn là một thân nam nhi, đừng nói là yêu ta, cùng ta ẩn cư thêu hoa, giúp chồng dạy con, chỉ sợ hiện tại vẫn hảo hảo làm nhật nguyệt thần giáo giáo chủ. Lấy trí tuệ và tâm kế của y, nói không chừng thiên hạ này thật sự bị hắn thiên thu vạn tài, nhất thống giang hồ rồi.

Dương Liên Đình nhớ lại, lại nhớ đến Đông Phương Bất Bại ban đầu có tận bảy tiểu thiếp, không khỏi mặt càng đen.

Hắn thế nào liền đã quên, thân nam nhi Đông Phương Bất Bại không hề kém cạnh, tuổi trẻ đã cưới bảy tiểu lão bà. Nếu là y vẫn “hùng phong”, chỉ sợ hiện tại sớm đã nhi nữ thành đàn, số lượng thê thiếp nhất định đếm vượt hai bàn tay…

Dương Liên Đình mặt hết xanh lại trắng, trong lòng thầm mắng chính mình hồ đồ, lại đi hỏi Đông Phương muốn khôi phục thân nam nhi hay không làm gì không biết. Nhỡ y nói muốn, thế thì, thế thì… thế thì mình không xong rồi! [R: sợ bị phản công hả =))]

Đông Phương Bất Bại bên kia sửng sốt một hồi, liền bình tĩnh trở lại, thấy Dương Liên Đình khuôn mặt biến sắc liên tục, không khỏi cười khì một tiếng.

Hắn thông minh sáng lạn, thiện giải nhân ý, lại ở bên Dương Liên Đình nhiều năm như vậy, sao có thể đoán không ra hắn đang suy nghĩ cái gì?

Dương Liên Đình bình tĩnh trở lại, bất an mà nhìn y: “Lão bà, lời ta vừa mới nói, ngươi đã nghĩ kỹ chưa?”

Đông Phương Bất Bại nhìn bộ dạng hắn như hiện tại quá mắc cười, muốn trêu chọc hắn một phen, chậm rãi đáp: “Chủ ý này thực không tệ.”

Dương Liên Đình mặt cứng ngắc.

Đông Phương Bất Bại lại tiếp tục, ái muội ngọt nị nói: “Khôi phục thân nam nhi rồi… Ta cũng có thể hảo hảo “yêu” Liên đệ một phen ha.”

Dương Liên Đình “A” một tiếng, bật dậy. Hắn cho tới bây giờ còn chưa có nghĩ đến chuyện Đông Phương Bất Bại có cơ hội “phản công” đâu, đơ người: “Đông Phương, ngươi, ngươi…”

Đông Phương Bất Bại thấy hắn giật mình không nhỏ, không đành lòng đùa hắn nữa, gõ đầu hắn một cái, hé miệng cười: “Liên đệ, ngươi thật ngốc. Ta đều có ngươi rồi, còn làm nam nhân làm gì? Ta là thê tử của ngươi, là nương thân của bọn nhỏ, lẽ nào bây giờ bảo bọn nhỏ sau này đổi sang gọi ta là 『 cha 』? Ngươi nghe được nhưng ta nghe không vào.”

“Ta cũng nghe không vào. Ta cũng nghe không vào.” Dương Liên Đình vội vã bày tỏ lập trường, thở hắt ra, tiến lên ôm lấy Đông Phương Bất Bại nói, “Hảo lão bà, ngươi thế này tốt lắm, thật sự. Ta không quan tâm ngươi là nam hay nữ, ngươi chính là ngươi, ngươi chính là Đông Phương Bất Bại! Ta chỉ yêu Đông Phương Bất Bại!”

Đông Phương Bất Bại cùng hắn thành thân nhiều năm như thế, nghe mấy lời ngọt ngào làm người ta mắc ngượng này, vẫn không nhịn được đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa vui nói: “Lại nói lời đường mật.”

Dương Liên Đình hôn hôn lên khuôn mặt y, nói: “Hảo lão bà, ngươi nói đúng. Cơ thể da thịt đều nhờ ơn cha mẹ, sao có thể dễ dàng thay thế chứ. Ta thích ngươi như vậy.” Đang nói, lại động tình, bàn tay to không trung thực sờ soạng lên ngực y.

Đông Phương Bất Bại than một tiếng, thân thể mềm nhũn.

Kể từ năm ấy Len cải tạo kết cấu cơ thể y, làm y có thể tuỳ thời sản nhũ cho bọn nhỏ bú sữa, mặc dù sau này đã khôi phục nguyên trạng, nhưng bộ ngực của y lại trở nên mẫn cảm hơn trước. Mà hiện tại y lại đang có thai, phản ứng tự nhiên càng mãnh liệt. Dương Liên Đình sờ ngực y, lại ở bên tai hôn hôn, nói: “Hình như lớn hơn bình thường một chút… Lần này không biết có thể có sữa không.”

” n ân… Chắc sẽ không đi… A, Liên đệ, đừng, đừng…”

“Đừng cái gì?”

Dương Liên Đình địa bàn tay to tại làm loạn trong y phục của y, đốt một thân lửa nóng.

Đông Phương Bất Bại chỉ cảm thấy toàn thân phát nhiệt, động tình không thôi. Nhưng là thân thể y đã bắt đầu nặng nề, gần đến ngày sinh nở, thực sự không tiện.
“Đừng… Liên đệ, ta đã hơn chín tháng rồi, vài ngày tới sẽ sinh, ngươi cố… nhẫn nại thêm một chút. n…”

Dương Liên Đình cũng biết gần đến ngày sinh không thích hợp hoan ái. Nhưng là Đông Phương Bất Bại lúc này rên rỉ thở gấp, yêu kiều nói nhỏ, làm hắn có chút không nhịn được, nói: “Đông phương, ta sẽ thật cẩn thận. Chúng ta không làm đến cuối có được không?”

Đông Phương Bất Bại ngồi không vững, nghe vậy nhuyễn nhuyễn dựa vào lòng hắn, nói: “Vậy ngươi cẩn thận chút… Đi lên giường.”

“Hảo.”

Dương Liên Đình cẩn thận bế y lên, ôm lên giường.

Đông Phương Bất Bại vạt áo đã mở rộng, lộ ra cơ thể trắng noãn mềm mịn cùng bụng lớn nhô cao.

Dương Liên Đình bàn tay lớn xoa xoa lên bụng y, nói: “Con gái ngoan nghe lời, mau đi ngủ nha.” Vừa nói vừa hôn lên bụng y, nụ hôn kéo dài khắp thân thể.

Đông Phương Bất Bại ngón tay thon dài cũng tiến vào trong y phục Dương Liên Đình, sờ sờ, nắm hạ thân y đốt lửa.

“Đông Phương… Ngươi tiểu bại hoại này.” Dương Liên Đình thở nặng, tay to bò đến trước ngực Đông Phương Bất Bại, bắt được viên đậu lớn hơn so với bình thường của y, dùng sức vân vê, làm Đông Phương Bất Bại rên lên một tiếng.

Y thở dốc, hoàn toàn vô lực ngã vào lòng Dương Liên Đình, sắc mặt đỏ hồng.

“Liên đệ, ngươi… Cứng quá, thật lớn… Thế nào còn không…” Y đã chà xát đến mỏi cả tay rồi.

Dương Liên Đình nhăn nhở cười: “Nghẹn lâu lắm rồi, ta cũng hết cách.”

Đông Phương Bất Bại hồng mặt, nói: “Nếu không… Ngươi tiến vào đi.”

Dương Liên Đình hai mắt sáng rực: “Có thể không?”

Đông Phương Bất Bại đỡ bụng đổi tư thế, hé miệng cười nói: “Ngươi như vậy, ta sao có thể bỏ mặc. Hơn nữa… Hơn nữa ta cũng…”

Dương Liên Đình sờ hạ thể y, chỗ đó đã ướt át, hiển nhiên Đông Phương Bất Bại cũng không nhịn được rồi.

Đã như vậy, hắn liền không khách khí.

Đông Phương Bất Bại đã lâu không ‘hành sự’, hậu huyệt phi thường mẫn cảm. Dương Liên Đình gần như không tốn sức, rất nhanh liền dùng sức, tiến vào toàn bộ.

Hai người đồng thời thở dài một hơi, Đông Phương Bất Bại kiều thanh rên rỉ.

” n, a… Liên đệ, liên đệ…”

Dương Liên Đình không thể nhịn được nhất khi nghe y rên rỉ, dục hoả bành trướng, nhất thời khắc chế không được, tốc độ càng nhanh, tiến vào càng sâu.

Đông Phương Bất Bại ban đầu còn có thể ứng phó, sau này liền không nhịn được anh anh khóc.

“Liên đệ… Không được. Quá, quá sâu rồi… A, a… Không được, chậm lại, chậm lại… Ô ô… Quá sâu rồi, Liên đệ…”

“Đông Phương… Đông Phương…” Dương Liên Đình thần hồn điên đảo. Hai người đã nhiều tháng không hoan ái, lúc này giống như củi khô lửa bốc, không thể ngăn cản.

Thẳng đến khi Đông Phương Bất Bại đột nhiên phát ra một tiếng kêu đau đớn, ôm bụng khóc, Dương Liên Đình mới khôi phục lý trí, ra một thân mồ hôi lạnh.

“Đông Phương, ngươi thế nào rồi?”

“Ta… Ta bụng đau… Ai da…” Đông Phương Bất Bại đổ mồ hôi lạnh, cắn môi nói, “Chỉ sợ là muốn, muốn sinh rồi… Ai da, đau…”

Dương Liên Đình vội vàng rút ra. Đông Phương Bất Bại trên người động tình chưa tạn, lại đau đớn ập đến, nói không nên lời chật vật.

Hai người hốt hoảng một hồi. Bất quá cũng may vừa mới hoan nên thông nhuận, lần này Đông Phương Bất Bại sinh sản lại thuận lợi bất ngờ.

Dương Liên Đình còn đang ở bên ngoài đun nước, liền nghe thấy trong phòng Đông Phương Bất Bại hô to một tiếng. Vừa chạy vào nhìn, liền thấy đứa nhỏ này còn không kịp chờ phụ thân dùng tinh thần lực trợ giúp, đã tự mình chạy ra.

Đông Phương Bất Bại mồ hôi lấm tấm nằm trên giường, cố ngồi dậy: “Nhanh, mau nhìn hài tử.”

Dương Liên Đình vội vã ôm lấy đứa nhỏ vừa ra đời, ha hả cười, nói: “Là một tiểu cô nương. Đông Phương ngươi xem, thật khéo.”

Đông Phương Bất Bại ôm nữ nhi trong lòng, hít sâu, thở dài nói: “Tiểu quỷ này. Sớm không ra muộn không ra, lại chọn đúng…” Nói đến đây, y nhăn mặt, oán trách rừng mắt lườm Dương Liên Đình một cái.

Dương Liên Đình ngượng ngùng cười, xoa xoa tay, nói: “Là ngươi đồng ý cho ta đi vào mà…”

“Im miệng.” Đông Phương Bất Bại mắc cỡ đỏ mặt, chỉ cảm thấy xấu hổ không thể gặp người.

Dương Liên Đình ha ha cười. Trái tim đắc ý nghĩ: lần này lại sinh một nữ nhi, hai trai hai gái, thật đúng là nhi nữ song toàn rồi.

~~~~~~~

Edit: Robin
R: Anh zai à, đừng đắc ý quá sớm =]]

Content Protection by DMCA.com
loading...

2 Responses

  1. Yami Ryu viết:

    Khụ, chịu chơi tới bến luôn =))))

Để lại bình luận

%d bloggers like this: