Trái chủ hãn phu – Chương 91

Chương 91: Rốt cuộc là ai đang bảo vệ ai?

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Hạng Tường tới ‘Thời đại Kim cương’, dựa vào tư liệu tin tức của Ngu Tư Ngôn tìm thấy nhà Vưu Kỳ Quý.
Anh quang minh chính đại gõ cửa, nhưng lúc này, Vưu Kỳ Quý đi làm, vợ gã cũng đi làm, trong nhà sao có thể có người.
Gõ hồi lâu không thấy ai đáp lại, Hạng Tường móc ra một sợi dây thép từ trong túi quần, bình tĩnh như thường cắm vào ổ khoá đâm vài cái, cửa chống trộm ‘Cạch” một tiếng mở ra.
Vào nhà Vưu Kỳ Quý, Hạng Tường nhìn bốn phía.
Vừa vào căn nhà, Hạng Tường liền cảm thấy đây hoàn toàn không phải một căn nhà gia đình.
Trên sô pha vứt đầy quần áo bẩn và tất thối của đàn ông, trên bàn trà để đầy hộp thức ăn nhanh mỡ ngấy cùng lon bia, thùng rác đầy cũng không ai đổ, trên sàn nhà màu xanh ngọc bích khắp nơi đều là đất, bồn hoa góc tường đều khô héo.
Hạng Tường nhìn một vòng phòng khách, lại đi vào bếp.
Trong bếp một mảnh ngăn nắp sạch sẽ, có vết tích mỗi ngày nấu nướng, mở tủ lạnh, bên trong còn có cơm thừa thức ăn thừa được đóng kín.
Hạng Tường muốn tiến vào phòng ngủ chính, nhưng phát hiện phòng ngủ cư nhiên khoá, anh hừ cười một tiếng, quay đầu đi vào phòng ngủ phụ.
Phòng ngủ phụ là phòng trẻ con, khắp tường đều treo ảnh và giấy khen, Hạng Tường tiện tay lật vở bài tập trên bàn, chỉ làm một chút, phần lớn là trống không.
Trong lòng cân nhắc, anh nhìn đồng hồ treo trên tường, lững thững rời khỏi nhà Vưu Kỳ Quý.
Hạng Tường một bên xuống lầu một bên gọi điện thoại cho Ngu Tư Ngôn,
“Ngôn Ngôn, tôi hiện tại sẽ về, trưa nay cậu muốn ăn gì?”
Ngu Tư Ngôn nghe Hạng Tường nói như vậy, thanh âm rõ ràng nâng lên, rất là vui vẻ,
“Tốt quá, nếu anh về chúng ta buổi chiều có thể khởi động.”
“Hả? Khởi động?” Dù Hạng Tường có tính kế giỏi, cũng không hiểu được ý của Ngu Tư Ngôn.
“Ừ, bác gái kia vừa gọi điện thoại tới, nói không phải con trai bà ta không chịu trả tiền, chủ yếu là tiền đều bị cô con dâu quản, con bà ta muốn trả cũng không có. Ý bà ta là để chúng ta trực tiếp đi tìm con dâu bà ta.”
Sắc mặt Hạng Tường trầm xuống,
“Sợ rằng chỉ là lo lắng cho con mình thôi.”
Ngu Tư Ngôn nói:
“Tôi biết, thế nhưng trong này có chuyện mẹ chồng nàng dâu gì đó chúng ta quản làm gì, dù sao hai người bọn họ là vợ chồng, tìm ai trả mà chẳng được, anh mau về đi, hai ta cơm nước xong liền đi làm việc.”
“Được, tôi sẽ về ngay.”
Đáp ứng Ngu Tư Ngôn xong, Hạng Tường lập tức gọi điện thoại cho Lữ Việt,
“Anh lát nữa buổi trưa gọi điện thoại cho Ngôn Ngôn, gọi cậu ấy đi ra ngoài, tốt nhất là mất một buổi chiều.”
Lữ Việt đang ở thẩm mỹ viện mát-xa nhất thời từ trên giường mát-xa bật dậy, đá nam châm nóng trên mặt ‘Lọc cọc’ lăn đầy đất, anh giật mở khăn mặt nóng đắp trên mặt, mặt mũi vặn vẹo hét lên:
“Dựa vào cái gì, rõ ràng cậu nói là ngày mai, không được, chiều nay tôi không rảnh, tôi còn phải gặp hoạ sĩ tiểu Vĩ thu xếp cho tôi, tôi còn phải đưa cho tiểu Vĩ bức tranh mỹ nhân đồ của tôi, không được, không rảnh!”
Hạng Tường âm u nói:
“Tôi đây là thông báo cho anh, không phải thương lượng với anh!”
Lữ Việt vểnh môi uất ức kêu:
“Cậu lợi dụng cuộc đời tôi, ánh sáng của tôi, cậu còn không thèm hỏi cái người đương sự là tôi có đồng ý hay không nữa hả? Cậu nghĩ cậu là ai, cậu là God hay là đại đế Caesar!”
Hạng Tường bước nhanh rời khỏi khu nhà, vươn tay đón một chiếc xe, nói:
“Tôi có thể giúp anh trải võng tóm Tiêu Vĩ, cũng có thể giúp Tiêu Vĩ đem anh trói ngược, tự anh xem rồi làm đi.”
Lữ Việt híp mắt,
“Cậu đang uy hiếp tôi.”
Hạng Tường báo địa chỉ cho tài xế, sau đó ném một câu cuối cùng cho Lữ Việt:
“Đây không phải uy hiếp, đây là đe dọa.”
Lữ Việt nghẹn miệng tức giận nắm chặt điện thoại di động trong tay, giơ lên tay phải, dùng sức gặm đứt móng tay ngón tay cái.
Hạng Tường mặt không đổi sắc trở lại công ty, làm cơm ăn, mắt thấy Ngu Tư Ngôn định mời đoàn kịch tới giở trò, điện thoại của Lữ Việt rốt cục đánh tới.
“Buổi chiều 1h tới ngân hàng Trung Quốc.” Lữ Việt lạnh như băng nhét cho Ngu Tư Ngôn một câu.
“Ngu Tư Ngôn chau mày,
“Đi chỗ đó làm gì?”
“Thẻ ngân hàng của chúng ta phải đổi thành thẻ liên kết nước ngoài, cần cậu tự mình tới, cậu là pháp nhân của công ty, đây là còn thẻ trả lương, dù tôi cầm chứng minh thư của cậu đến cũng không làm được việc, phải có cậu ở đây.”
Ngu Tư Ngôn trầm ngâm trong chốc lát, hỏi:
“Đại khái mất bao lâu?”
Lữ Việt chết lặng nói:
“Sửa xong cái này còn phải đi lấy tiền, sau đó đi công ty du lịch, cậu đều cần ở đó, phải chạy đi vài chỗ, phỏng chừng một buổi chiều cũng không xong, cậu tới sớm một chút, chúng ta tranh thủ làm xong trong một buổi chiều.”
Ngu Tư Ngôn như đinh đóng cột nói:
“Chiều nay không được, hôm khác đi.”
Bên này khó hầu hạ, bên kia cũng khó hầu hạ, ngọn núi lửa Lữ Việt bốc hơi bỗng dưng phun trào.
Anh hét lớn về phía điện thoại:
“Cậu nói không được là không được hả, cậu có biết tôi làm chuyện này đều là tìm quan hệ không hả, giám đốc ngân hàng còn có người phụ trách công ty du lịch đều trực ban vào chiều hôm nay, cậu có biết chuyện này có bao nhiêu không dễ không hả! Cậu nói một câu không được là không được hả! Cậu có chuyện Thiên Vương lão tử gì không thể chờ đến ngày mai làm hả!”
Ngu Tư Ngôn chớp mắt vài cái, biểu tình có chút sững sờ, nhưng nghĩ lại, mấy loại việc vặt này xác thực rất phiền phức, cậu lại còn giao hết cho Lữ Việt. Hơn nữa nợ nhân tình vốn đã mệt lòng, Lữ Việt phỏng chừng là ở chỗ nào chịu uất ức rồi.
“Anh đừng ồn, tôi đi còn không được sao, anh nói đi đâu?” Ngu Tư Ngôn một chút cũng không giận, trái lại lời hay tiếng tốt dỗ dành.
Lời nói giấu diếm thông cảm thiếu chút nữa khiến Lữ Việt rơi lệ đầy mặt, bộ lông xù tung của anh trong nháy mắt bị Ngu Tư Ngôn dịu dàng hiếm có vuốt xuôi.
“Đi chi nhánh ngân hàng Trung Quốc khu Du Trung, chúng ta làm thẻ ở đó.”
“Được, tôi lập tức khởi hành.”
Tắt điện thoại, Ngu Tư Ngôn quay đầu định dặn dò Hạng Tường, kết quả Hạng Tường lại chủ động nói:
“Cậu đi tìm Lữ Việt đi, tôi chiều nay sẽ tới chỗ làm việc của cô nàng kia xem tiện thể quan sát chung quanh một chút, cậu yên tâm, không có cậu tôi sẽ không ra tay, chỉ đi nghe ngóng hoàn cảnh quanh đó một chút thôi.”
Ngu Tư Ngôn chính là nghĩ như vậy, không nghĩ tới Hạng Tường cùng cậu không mưu mà hợp,
“Ừ, lúc tới thì cẩn thận một chút, đừng đánh rắn động cỏ, có chuyện gì chờ tôi buổi tối trở về nói sau.”
Cậu vừa nói vừa từ trong ngăn kéo túm một vốc tiền ra, đếm cũng không đếm liền nhét cho Hạng Tường,
“Trên người mang thêm chút tiền, để ngừa vạn nhất.”
Sau đó lại tìm trong hộp danh thiếp đặt trên bàn một chút, tìm ra danh thiếp của một công ty taxi đưa cho Hạng Tường,
“Công ty taxi này có quan hệ lâu năm với chúng ta, anh gọi điện thoại, cứ nói là ‘Thế Thiên Hành’, bọn họ sẽ biết phải chuẩn bị loại xe gì cho anh, anh nói cho bọn họ, chiếc xe đó chúng ta thuê ba ngày.”
Hạng Tường vô cùng ngoan ngoãn tỉ mỉ nghe, Ngu Tư Ngôn nói một câu anh lại gật đầu một cái.
Ngu Tư Ngôn đem tư liệu văn kiện tương quan đều cho Hạng Tường, sau đó đứng tại chỗ, quay tròng mắt suy nghĩ một chút, xác định không có gì khác cần dặn, mới cầm chìa khoá xe đi xuống lầu, vừa đi vừa nói:
“Một mình anh đi cẩn thận một chút, đừng ra ngoài nổi xung đột với người khác, bản thân anh trông đã đủ bắt mắt, vậy nên đi ra ngoài làm việc nhớ phải khiêm tốn chút, có chuyện gì thì gọi điện thoại cho tôi trước.”
Ngu Tư Ngôn đi ra cửa lớn lại vòng trở về, ngửa đầu căn dặn:
“Lái xe nhất định phải cẩn thận, biết không.”
Hạng Tường nghe Ngu Tư Ngôn quan tâm nhắc nhở, chỉ cảm thấy thư thái dị thường, nhưng anh cũng nhịn không được buồn cười, Ngu Tư Ngôn coi anh là vị thành niên cần bảo vệ sao? !
“Vâng, anh cả, yên tâm đi, tôi sang đường sẽ nhìn đèn xanh đèn đỏ, đi theo vạch.”
Nét mặt Ngu Tư Ngôn cứng lại, trừng mắt Hạng Tường, xoay người đi.
Nhìn theo Ngu Tư Ngôn lái xe rời đi, dáng cười trên mặt Hạng Tường lập tức thu lại, dựa theo chỉ thị của Ngu Tư Ngôn gọi cho công ty taxi.
Người bên taxi vừa nghe ‘Thế Thiên Hành’, liền trực tiếp lái xe tới cửa công ty.
Hạng Tường đóng cửa, nhận xe, làm theo lời Ngu Tư Ngôn nói, thuê ba ngày, sau đó ký hợp đồng xong, lái xe lên đường.
Giữa trưa lúc nóng nhất, trên đường không có mấy chiếc xe, Hạng Tường hoả tốc chạy tới công ty Vưu Kỳ Quý, dừng xe ở bãi đỗ xe ngầm, sau đó chiếu theo số điện thoại trên tư liệu gọi cho Vưu Kỳ Quý.
Đây là giờ nghỉ trưa, lúc Vưu Kỳ Quý nhận điện thoại tương đương bực mình.
“Ai vậy?”
Hạng Tường lạnh lùng phun ra năm chữ:
“‘Thế Thiên Hành’ đòi nợ!”
Vưu Kỳ Quý nhất thời bay sạch toàn bộ buồn ngủ, cả người đều bị doạ,
“Đòi, đòi nợ?”
Hạng Tường không muốn phí lời, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói:
“Mày và mẹ mày diễn một hồi trò hay, tao thay anh cả tới trả thù lao cho chúng mày.”
Vưu Kỳ Quý nhất thời mồ hôi lạnh đầy người, hai mắt trừng lớn, con ngươi co rút nhanh, ‘Vụt’ một chút từ trên chỗ ngồi đứng lên.

~~~~~~

Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: