Áo sơ mi – Chương 4

Chương 4: Mục tiêu nhất định phải đạt được

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Vân Đa không biết đã trở về nhà như thế nào, khi nó lấy lại tinh thần, thì đã đứng ngơ ngác trước mặt gương phòng tắm, nước lạnh như băng dội nó từ đầu đến chân khiến nó thông suốt.
Trong đầu không ngừng tràn ra hình ảnh Nam Bình và Mộc Tử ở cùng nhau, bọn họ ôm nhau, bọn họ hôn môi, Nam Bình cuối cùng còn cởi áo Mộc Tử, Mộc Tử nhìn như giãy giụa, nhưng cuối cùng cũng đắm chìm trong nụ hôn nồng nhiệt của anh, vì những đụng chạm của anh mà vặn vẹo thân thể, vì những tiếp xúc khi nhẹ khi nặng của anh mà phát ra những âm thanh cao thấp, dựa theo ánh trăng, màu trắng trên mặt hắn dần chuyển sang đỏ bừng, môi trơn bóng, phát ra tiếng ngâm nga hừ hừ thật nhỏ.
Nam Bình hôn vai hắn, hôn hầu kết hắn, hôn vành tai hắn, cởi bỏ áo sơ mi của hắn, một lần lại một lần không chút do dự vuốt ve thân thể hắn, anh cởi khóa quần Mộc Tử, Mộc Tử run rẩy cũng đưa tay cởi thắt lưng anh, sau đó, thân thể bọn họ gắt gao dựa sát vào nhau, Nam Bình cọ sát thân thể, tay dò xét tiến vào nơi thân thể họ kết hợp, anh càng không ngừng hôn lên cổ Mộc Tử, biểu cảm trên mặt Mộc Tử càng ngày càng mê hoặc, sau đó hai người đồng thời rên lên một tiếng. Mộc Tử giống như không còn gân cốt, yếu ớt trượt từ vách tường xuống đất. Nam Bình cũng quỳ bên cạnh hắn.
Hơn nửa ngày sau, họ lại hôn môi lần nữa, Nam Bình lấy khăn tay ra, cẩn thận lau chùi cho hai người.
Khi đó, môi Nam Bình nhất định rất nóng, tay anh nhất định có mang theo dòng điện, đụng chạm của anh nhất định là vừa mạnh mẽ lại vừa dịu dàng, nụ hôn của anh nhất định sẽ khiến người thần hồn điên đảo. Nếu như, nếu như, người Nam Bình hôn chính là nó, nếu như, người mà anh ôm trăm vạn yêu thương ấy là nó, như vậy, như vậy…
Khi Vân Đa lần thứ hai hoàn hồn trở lại, phát hiện ra nó đã đụng chạm chính mình, trong phòng tắm, nó nghĩ đến Nam Bình rồi thủ dâm. Nghĩ đến dáng vẻ của anh, nghĩ đến ôm hôn của anh, tưởng tượng mình là Mộc Tử, liền xuất ra lần đầu tiên như vậy.
Trên y phục của nó, trên bồn rửa tay.
Vân Đa ngơ ngác nhìn tất cả dấu vết, lần đầu tiên, nó lần đầu tiên thủ dâm, lần đầu tiên xuất ra, nghĩ đến Nam Bình, nghĩ đến dáng vẻ anh ôm hôn người khác.
Thật sự là mỉa mai, mỉa mai biết bao nhiêu!
Vân Đa chống đỡ thân thể, vùi đầu cười như điên, chậm rãi, tiếng cười nhỏ dần, bả vai không ngừng run rẩy, một giọt nước mắt rơi xuống bồn rửa tay.
Nó cho tới nay, cũng không dám nói ra miệng phần tình cảm này, bởi vì nó là nam, bởi vì tình cảm của nó không được phép. Nó vẫn luôn sợ nói ra sẽ khiến Nam Bình bối rối.
Nó hôm nay có thể vui mừng, giới tính sẽ không khiến anh bối rối, anh thật ra cũng yêu nam nhân. Phát hiện rất tốt a, nhưng vì sao, người Nam Bình yêu, chính là Mộc Tử?
Đây quả thực là mỉa mai lớn nhất trong ngày, nó không cần lo lắng Nam Bình sẽ thích nữ sinh, nhưng người anh thích cũng không phải nó.
Việc này giống như, nó được khắp nơi chẩn đoán là mắc bệnh ung thư, khiến tâm ý nó nguội lạnh rồi, bác sĩ nói cho nó biết chẩn đoán bệnh có sai lầm, thật ra nó không mặc bệnh ung thư, khi nó đang muốn vui vẻ, bác sĩ nói nó mắc bệnh máu trắng.
Càng thêm mỉa mai chính là, nó vậy mà nghĩ đến dáng vẻ Nam Bình yêu thương Mộc Tử mà thủ dâm, còn xuất ra.
Thích anh nhiều năm như vậy, bắt đầu từ khi nó không gọi Nam Bình là anh nữa, cảm tình này đã bắt đầu, nhiều năm như vậy, vẫn luôn cho rằng nó còn nhỏ, vẫn luôn đợi nó trưởng thành, nó muốn tìm một cơ hội tốt nói rõ ràng, lại thật không ngờ, tình cảm nhiều năm như vậy của nó bị người đến trước cướp mất.
Nam Bình là của nó, anh đã đồng ý lớn lên sẽ kết hôn với nó a, vì sao, không đợi đến khi nó trưởng thành, Nam Bình lại thành của người khác rồi?
Là nó vẫn luôn không dám mở miệng, loại sợ hãi này khiến nó mất đi Nam Bình? Hay là Nam Bình vốn không hề từng coi trọng nó?
Làm sao có thể không oán giận? Toàn bộ tình cảm của nó, trôi theo dòng nước.
Mộc Tử có chỗ nào tốt? Tình cảm của Mộc Tử có sâu sắc bằng nó không? Thời gian nó và Nam Bình ở cùng nhau còn nhiều hơn hắn? Mộc Tử có hiểu Nam Bình không? Hắn dựa vào cái gì cướp đi Nam Bình? Nam Bình kia là của nó, là Nam Bình nó yêu nhất từ nhỏ đến lớn.
Muốn liều lĩnh đi chất vấn, muốn phá hoại bọn họ, nhưng nó lấy tư cách gì? Đại khái trong lòng Nam Bình, nó mãi mãi là em trai, Mộc Tử còn ở đó một ngày, nó không có cách nào trở thành người Nam Bình thích nhất.
Mộc Tử, chỉ cần hắn ở đây, tình cảm của nó mãi mãi cũng không thể nói ra, nó mãi mãi cũng không chiếm được Nam Bình.
Chỉ cần hắn biến mất, đúng vậy, chỉ cần Mộc Tử rời đi, toàn bộ còn có cơ hội xoay chuyển.
Nguyện vọng của Nam Bình là phải học Bắc Đại, Mộc Tử ở lại thành phố này, đó chính là trời cao đường xa, cảm tình sâu hơn nữa cũng không chịu nổi khoảng cách ly gián, đây không phải thời gian ngắn, chỉ cần bọn họ ít liên lạc đi, chỉ cần tình cảm của bọn họ phai nhạt, chỉ cần nó cùng thi đỗ cùng đại học với Nam Bình, chỉ cần nó và Nam Bình chân chính chung sống cả ngày lẫn đêm, Nam Bình chắc chắn sẽ biết ai mới là người yêu anh nhất.
Đến lúc đó, Nam Bình chính là của nó. Mối tình đầu của nó, Nam Bình mà nó yêu nhất, sẽ là của nó.
Biện pháp một khi đã quyết định, nó lập tức bắt đầu hành động. Đó là một đại học hạng nhất, nó nhất định phải cố gắng hơn nữa mới nắm chắc được.
Nhìn thời gian đã gần nửa đêm, nó nhất định phải giữ vững tinh thần. Mở nước lạnh dội từ đầu đến chân một lần, khiến nó hoàn toàn tỉnh táo.
Bắt đầu ôn luyện bài tập, ngày mai nó sẽ lấy sách giáo khoa lớp 11 về tự học, thương lượng với bên trường học một chút, nó muốn nhảy lớp, nó muốn rút ngắn thời gian chia cách với Nam Bình.
Ngày hôm sau nó bắt đầu học tập khẩn trương dày đặc hơn cả học sinh năm ba, bình thường thành tích của nó không tệ, học lớp 11 nó coi như có thể ứng phó được, đối với loại phương pháp học tập điên cuồng này, ba Vân có chút nghi ngờ, vẫn đáp ứng yêu cầu của con trai, thuê gia sư cho nó.
Kỳ thi cấp ba kết thúc, thành tích được công bố, quả nhiên, Nam Bình không phụ sự mong đợi của mọi người, anh thi đỗ trường đại học mình mong mỏi đã lâu, nói cách khác, khai giảng vào tháng chín, anh và Mộc Tử sẽ xa nhau.
Kỳ thi kiểm tra cuối kỳ lớp 11, Vân Đa cũng tham gia, thành tích không cao không thấp đứng giữa toàn khối 11, đây là trình độ mà nó cố gắng trong hai tháng, mỗi ngày đều học đến một hai giờ sau nửa đêm, có hai thầy gia sư cùng dạy nó. Có điều thời gian hai tháng, Vân Đa cả người hiện lên một dạng bệnh tật khô vàng tái nhợt, đôi mắt đen trũng sâu, tinh thần không tốt, nhưng nó vẫn lấy được sự đồng ý của nhà trường, khi khai giảng, nó đã là học sinh lớp 12.
Cả người càng gầy hơn, quần áo mặc trên người không khác gì bao tải, nhưng nó vẫn cắn răng kiên trì. Ngay từ đầu kỳ nghỉ hè, nó đã đến nhà Nam Bình, mượn tài liệu học tập của anh.
Nam Bình lúc này mới kinh ngạc, anh dường như đã rất lâu rồi không chơi đùa với Vân Đa. Nam hài tử Vân Đa tốt đẹp giống như có chút thình lình biến mất sau lưng anh, cả ngày chạy đến phòng anh chơi đùa trêu chọc với Nam An, như thế nào đột nhiên không có tin tức gì, lần thứ hai xuất hiện, dĩ nhiên là bộ dáng như bệnh nguy kịch?
“Đa Đa, anh nghe mợ Vân nói, em muốn học nhảy lớp? Thời gian hai tháng này đều học tập? Như thế nào đột nhiên liều mạng như vậy a, nhìn dáng vẻ của em, là quá liều mạng rồi, như vậy không được a. Em phải nghỉ ngơi đi.”
Nam Bình có chút đau lòng nhìn nó, áo sơ mi trắng trên người nó, cũng có thể nhét vừa hai người như nó rồi. Đôi mắt thâm quầng nghiêm trọng như gấu trúc, chỉ có ánh mắt vẫn sáng ngời. Để nó ngồi trên giường mình, cho nó một que kem nó thích ăn nhất.
Nhìn đứa bé này, lại phát bệnh gì đây, tự gây sức ép cho mình thành cái dạng này?
“Em vốn dĩ muốn trực tiếp cùng đi học đại học với anh, nhưng mà em quá ngu ngốc, không có thành tích tốt như vậy. Nam Bình, thời gian nghỉ hè rất dài, anh dạy em chương trình lớp 12 đi. Thời gian của em không còn nhiều lắm, muốn trong thời gian ngắn nâng cao thành tích.”
Trong lúc nghỉ hè, nó muốn chiếm lấy toàn bộ thời gian của Nam Bình, Nam Bình sẽ không có cách nào để gặp gỡ Mộc Tử, bọn họ sẽ có oán hận, phần thắng của nó sẽ nhiều hơn một chút.
“Nói cái gì vậy, cái gì gọi là thời gian không nhiều lắm? Em a, cho dù không cần mạng cũng phải chú ý đến thân thể a, nhìn bộ dạng em như vậy, không phải là mắc bệnh gì rất nặng đi?”
Nam Bình đột nhiên cảm thấy đứa trẻ vẫn luôn vô tư vô lo, sao lại tâm sự nặng nề như vậy?
Nhanh chóng để nó trên giường, sờ trán nó, lật mắt Vân Đa xem xét, bộ dáng lo lắng làm trong lòng Vân Đa ấm áp.
Vân Đa giữ chặt tay anh, tự nghĩ sẽ không buông ra, kéo thêm một lúc, thêm một lúc để thỏa mãn khát khao muốn chạm vào Nam Bình của nó.
“Em chỉ là muốn học đại học sớm một chút, không muốn tách khỏi anh thời gian quá dài a. Anh vừa đi chính là nửa năm, em sẽ nhớ anh a. Mẹ em cũng nói anh rất có tương lai, em muốn coi anh là tấm gương, cũng muốn thi đỗ đại học của anh. Cho nên, em hiện tại phải cố gắng gấp đôi mới được. Anh nghỉ hè cũng không có chuyện gì, anh dạy ta đi, em cho anh tiền.”
Nam Bình đánh một cái lên đầu Vân Đa, sau đó nhéo hai má đã không còn chút thịt nào của Vân Đa.
“Tiểu hài tử chết dẫm, anh là kẻ thấy tiền liền sáng mắt sao? Dạy em thì dạy, em còn nói đến tiền anh sẽ trở mặt, không tệ không tệ, có lý tưởng. Anh trai dạy em. Chỉ là, một ngày anh chỉ có thể dạy một tiếng, Mộc Tử phải ở lại, thời gian anh và hắn ở chung không còn bao lâu, anh cũng muốn ở bên hắn a.”
Vẻ mặt Vân Đa cứng một chút. Đứng dậy ôm vai Nam Bình, đây là tư thế nó dùng để làm nũng với Nam Bình khi còn bé. Đung đưa trái phải khiến Nam Bình loạng choạng.
“Nam Bình, Nam Bình tốt, dạy em bài đi mà, anh mỗi ngày dạy em bốn tiếng, không, sáu tiếng. Bằng không, em sẽ nói với bác Nam, anh làm chậm trễ tương lai của em.”
Ba Nam thích Vân Đa, Vân Đa miệng ngọt không nói, người còn tinh quái, nhìn thấy ông là một ông chú cao lớn, còn là hàng xóm cách vách, nhanh chóng xem ông như ba mình.
“Được được, hai giờ.”
Vân Đa có ý bất mãn, nó hận không thể ở trong nhà Nam Bình, ăn cơm trong nhà anh, ngủ bên cạnh anh, chiếm lấy toàn bộ thời gian của anh.
“Thời gian anh và hắn ở chung không còn nhiều, không lẽ thời gian ở chung với em nhiều hơn sao? Anh vừa đi liền đi nửa năm, em cũng nửa năm không nhìn thấy anh a.”
Nam Bình rất kỳ quái nhìn Vân Đa. Sờ trán nó.
“Đứa bé này có phải phát sốt không hả, làm sao lại nói mê sảng rồi. Em đứa bé này nói chuyện như thế nào lại khiến anh không hiểu a, anh giống như ngửi thấy một mùi dấm chua rất lớn nha. Ngu ngốc, anh và ba mẹ anh, Nam An vừa chia tay cũng là nửa năm a, bọn họ là người nhà của anh, em cũng là người nhà của anh, bọn họ đều không để tâm, em nói xem em làm ầm ĩ cái gì vậy?
Hung hăng vò tóc nó, trong mắt anh, Vân Đa vẫn là đứa nhỏ kia, sẽ làm nũng chơi xấu, sẽ nghịch ngợm gây rối, sẽ om sòm đòi chơi đùa với anh. Ai biết được những tính toán nhỏ nhen đảo đi đảo lại trong lòng nó.
Vân Đa cắn môi, đúng vậy, người nhà cũng không thể lấy thêm một chút thời gian từ anh, chỉ có Mộc Tử, có lẽ, Nam Bình hận không thể hai mươi bốn tiếng đồng hồ đều ở bên Mộc Tử đi, để cho bọn họ hưởng thụ những thân mật cuối cùng. Chỉ cần nó cũng thi đỗ lên đại học, chỉ cần nó và Nam Bình học cùng đại học, sớm chiều ở chung, Mộc Tử sẽ trở thành người qua đường.
“Cũng được, hai giờ, mỗi ngày anh làm thầy giáo của em hai giờ, thời gian còn lại em sẽ tìm hai thầy gia sư, em nhất định phải nâng cao thành tích học cùng đại học với anh.”
Nam Bình khen ngợi xoa đầu nó.
“Anh đợi em lên học cùng đại học với anh.”
Đây là mục tiêu nhất định phải thực hiện được, mặc kệ vất vả, hay khó khăn, cũng tuyệt đối phải hoàn thành.

~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: