Trái chủ hãn phu – Chương 92

Chương 92: Đền tiền không đền được tâm.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Vưu Kỳ Quý vội vàng bưng điện thoại đi ra phòng làm việc, vào lối đi an toàn, lại từ trên xuống dưới kiểm tra một lần, xác định chung quanh không có ai, lúc này mới nói vào điện thoại:
“Diễn trò? Anh nói cái gì? Tôi và mẹ tôi làm gì? Các anh đòi nợ sao lại. . . Tôi hiểu rồi, mẹ tôi tìm tới các anh phải không! Bà ấy cư nhiên tìm công ty đòi nợ đòi tiền tôi? !”
Không hổ là con trai Ngưu Phân Phương, thiên phú diễn kịch này trái lại di truyền rất chuẩn.
Hạng Tường nghe tiếng rống giận căm phẫn trào dâng này, không một chút tức giận, trái lại vui vẻ, vở kịch đời người này quả nhiên còn hay hơn cả vở diễn xuất từ rạp hát đỉnh cấp thế giới, bé con nhà anh thực sự là không nhìn lầm, anh quả thực rất thích hợp đi đòi nợ, chuyện này quá thú vị.
“Nếu mày muốn diễn tiếp, tao có thể thay mày mời anh cả tới xem một chút, xem có nên cho mày thêm tiền diễn hay không.”
Vưu Kỳ Quý đánh chết không nhận,
“Anh có bệnh à, ai có thời gian diễn kịch với anh.”
Hạng Tường tà tứ cười, âm trầm hỏi:
“Mày nói ai có bệnh?”
Vưu Kỳ Quý bị thanh âm tà khí của Hạng Tường doạ đến lưng phát lạnh, gã nuốt yết hầu, hô hấp gấp gáp, không biết có nên tiếp tục giả vờ hay không.
So sánh với gã, Hạng Tường bình tĩnh vô cùng, anh tiện tay cầm lấy kẹp văn kiện trên chỗ phó lái, hời hợt nói:
“Vưu Kiệt, vườn trẻ Song Ngữ lớp số 4.”
Hổ độc không ăn thịt con, Vưu Kỳ Quý vừa nghe thấy tên con trai mình trong nháy mắt trái tim lạnh thấu, không phải nói công ty này tuyệt đối không động đến trẻ con sao!
“Các người muốn làm gì! Nó chỉ là một đứa trẻ, chuyện này không liên quan tới nó, các người nếu dám động tới nó tôi sẽ báo cảnh sát!”
Hạng Tường cười khẽ vài tiếng,
“Mày căng thẳng như thế làm gì, bọn tao chưa từng làm gì cả, cảnh sát êm đẹp bắt công dân hiền lành làm gì?”
Vưu Kỳ Quý hãi hùng khiếp vía hỏi:
“Rốt cuộc mày muốn thế nào?”
Hạng Tường hừ lạnh một tiếng, nhẹ nhàng cho một câu rồi cúp điện thoại:
“Tao ở dưới bãi đỗ xe ngầm.”
Vưu Kỳ Quý đầy người mồ hôi lạnh, chân tay luống cuống đi xuống thang lầu.
Làm sao bây giờ, nghe ý tên này, bọn chúng còn chưa ra tay với Tiểu Kiệt, thế nhưng nếu mình không xuống, bọn chúng sẽ. . . Không được, phải kêu ả đàn bà kia đến nhà trẻ đón con!
Gã sốt ruột gọi điện thoại, nhưng điện thoại vừa kêu một tiếng, gã lại nhanh chóng tắt điện thoại.
Không được, con trai không thể rời nhà trẻ, đón đi càng dễ bị bọn chúng bắt! Báo cảnh sát sao? Nhưng bọn chúng chưa làm gì cả, cảnh sát tới cũng phí công, còn chọc giận bọn chúng. . .
Vưu Kỳ Quý đấu tranh hồi lâu, trái lo phải nghĩ, cách gì cũng nghĩ tới, nhưng vẫn không tìm được phương pháp kim thiền thoát xác.
Hạng Tường nhàn nhã mở đài nghe Bình thư(*), chậm rãi hút thuốc, kiên trì chờ.
(*) Bình thư: Một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ
Quả nhiên, không lâu sau, Vưu Kỳ Quý co đầu rụt cổ từ thang máy đi ra, khom lưng kinh khủng nhìn bốn phía.
Hạng Tường ấn còi một cái, Vưu Kỳ Quý cả người giật mình, đem ánh mắt đưa tới chiếc Honda nhỏ phía trước.
Gã cực kỳ không tình nguyện bước chân đi tới cạnh xe, cong lưng từ chỗ phó lái nhòm vào trong xe, liếc mắt xem qua, một tia may mắn cuối cùng gã ôm bị gõ một cái nát bấy.
“Là, là mày!”
Hạng Tường nhàn nhạt nhìn gã một cái, đầu mẩu thuốc lá trên tay bắn ra, nói:
“Lên xe.”
Tuy rằng sự tình bại lộ, nhưng Vưu Kỳ Quý thấy Hạng Tường chỉ có một mình, lá gan liền lớn lên,
“Lên xe? Mày có tin tao ở đây chỉ cần hô lên một câu, mày lập tức sẽ vào cục cảnh sát hay không! Có chuyện ở đây nói.”
Hạng Tường một chữ cũng không nói thêm, khởi động xe, sau đó thẳng tắp nhìn chằm chằm Vưu Kỳ Quý, mặt không cảm xúc.
Vưu Kỳ Quý nhất thời hô hấp nghẹn lại, sau một phút đồng hồ giằng co với Hạng Tường, gã run tay duỗi tới cửa xe chỗ phó lái.
“Phía sau.” Thanh âm Hạng Tường nhẹ đến mức gần như không thể nghe thấy.
Nhưng càng là nhẹ, nghe vào trong tai Vưu Kỳ Quý lại càng rõ ràng.
Gã kinh hồn táng đảm lên xe, cửa xe vừa đóng, Hạng Tường ly hợp, chân ga giẫm xuống trực tiếp rời khỏi bãi đỗ xe.
Vưu Kỳ Quý nhất thời có xung động muốn nhảy khỏi xe, gã kinh khủng lớn tiếng chất vấn:
“Mày làm gì! Mày muốn mang tao đi đâu? Mày dừng xe cho tao, nếu không tao báo cảnh sát!”
Hạng Tường nhấc lên mí mắt nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, trầm giọng nói:
“Mày có thể thử báo cảnh sát, xem là tao bị bắt hay là mày lừa người bị bắt.”
Vưu Kỳ Quý vịt chết mạnh miệng,
“Mày có chứng cứ gì nói tao lừa người.”
Hạng Tường cười nhạt một tiếng,
“Mày cho là chút mánh khoé của mày và mẹ mày có thể lừa được ai? ! Mày nghĩ nhiều ngày như thế tao không động mày là vì cái gì? !”
Vưu Kỳ Quý mắt thấy cứng rắn không được, lập tức bắt đầu ra vẻ đáng thương, hướng về phía Hạng Tường vừa khóc vừa hô, quỳ gối ở ghế sau dập đầu cầu xin tha thứ.
Hạng Tường chỉ cảm thấy buồn cười,
“Mày lúc trước nổi lòng dự định hãm hại lên đầu công ty chúng tao thì nên biết, đào hầm song song nên sớm đào cho mình một cái hố.”
Vưu Kỳ Quý thấy cứng mềm đều là ngõ cụt, trong nháy mắt liền chó cùng rứt giậu.
Gã đột nhiên móc ra một con dao gọt hoa quả, cấp tốc ghì lên cổ Hạng Tường, mất đi lý trí quát lớn:
“Mày dừng xe cho tao!”
Hạng Tường liếc mắt Vưu Kỳ Quý, tốc độ xe không giảm.
Vưu Kỳ Quý thấy Hạng Tường vững như núi Thái, lửa giận bị miệt thị xông lên trong lòng, hai mắt gã đỏ đậm hung hăng đè dao xuống.
Ánh mắt Hạng Tường chợt lóe, lấy tốc độ sấm sét bóp chặt cổ tay Vưu Kỳ Quý, trong nháy mắt Vưu Kỳ Quý chưa kịp phản ứng bỗng nhiên phát lực.
Tiếng xương gãy ‘Rắc’ vang lên, Vưu Kỳ Quý tê liệt ngã xuống chỗ phanh tay, ôm cổ tay lớn tiếng kêu rên.
Hạng Tường túm lấy dao hoa quả lăn lông lốc, trực tiếp ném ra ngoài cửa sổ xe, sau đó thuận thế khuỷu tay nhắm ngay sau đầu Vưu Kỳ Quý nện xuống, tiếng kêu rên liền im bặt.
Xe cuối cùng cũng một đường yên tĩnh chạy đến phía trước tầng dưới một khu nhà tập thể.
Hạng Tường túm lưng quần Vưu Kỳ Quý đem người từ trong xe xách ra.
Đi tới cửa khu tập thể, người ngồi chồm hổm bên góc cầu thang thấy Hạng Tường liền đứng lên.
Hạng Tường nói:
“Anh có thể đi rồi.”
Người theo dõi Ngưu Phân Phương từ chỗ Lữ Việt sớm đã thấy ảnh chụp Hạng Tường, gã nhìn thoáng qua người Hạng Tường xách trong tay, thấp giọng nói:
“Người ở trong nhà, sáng sớm sau khi chia tay con trai bà ta thì đi mua chút thức ăn rồi về nhà, từ đó chưa từng trở ra.”
Hạng Tường gật đầu,
“Được rồi, anh đi đi.”
Người theo dõi không nói hai lời, quay đầu bước đi.
Hạng Tường xách người đi lên lầu hai, gõ cửa nhà Ngưu Phân Phương.
“Ai vậy?” Tiếng Ngưu Phân Phương đi dép bước đi từ trong cửa gỗ hoàn toàn không cách âm truyền đến.
Hạng Tường nói:
“Công ty đòi nợ ‘Thế Thiên Hành’.”
Ngưu Phân Phương vội vàng mở cửa, hoảng hốt nói:
“Các người sao lại đến chỗ tôi, bị hàng xóm thấy. . .”
Còn chưa dứt lời, Ngưu Phân Phương đã thấy trong tay Hạng Tường xách theo con trai ruột, nhất thời sợ đến tròng mắt trừng lớn, rút ngược một hơi thở, há mồm định thét chói tai.
Hạng Tường đúng lúc quát lại,
“Câm miệng, nếu bà kêu một tiếng, tôi sẽ đánh gãy xương con bà.”
Ngưu Phân Phương nhất thời cắn chặt môi, dùng sức gật đầu, nước mắt thẳng rơi.
Hạng Tường đi vào nhà, đóng cửa, tiện tay ném Vưu Kỳ Quý xuống đất, sau đó tự kéo chiếc ghế dài ngồi xuống.
Ngưu Phân Phương ngồi phịch trên đất, ôm Vưu Kỳ Quý cả người run rẩy, vừa khóc vừa lau vết máu cho Vưu Kỳ Quý, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn Hạng Tường, thế nhưng độc phụ cũng là mẹ, tình thương của mẹ dù có vặn vẹo, cho dù sợ đến hô hấp bất ổn, đặt ở vị thứ nhất vẫn là con trai mình.
“Anh. . . Anh đã làm gì nó, anh đã làm gì con tôi!”
Hạng Tường nhìn bà lão cả người run lẩy bẩy, chẳng hề sinh ra đồng tình.
Anh vươn tay cầm lấy siêu nước bên cạnh, đem cả bình nước toàn bộ trút xuống mặt Vưu Kỳ Quý. Vưu Kỳ Quý yếu ớt chuyển tỉnh, Ngưu Phân Phương lúc này mới thở dài một hơi.
Hạng Tường thấy Vưu Kỳ Quý mở mắt liền đứng lên, túm lấy Ngưu Phân Phương, cứng rắn kéo người tới chiếc ghế ở bên.
Ngưu Phân Phương giãy dụa, lớn tiếng khóc kêu:
“Anh muốn làm gì? Buông ra!”
Hạng Tường ấn người xuống ghế, cong thắt lưng, con ngươi băng lãnh thẳng tắp nhìn chằm chằm ánh mắt ướt nhoà của Ngưu Phân Phương, nói:
“Bà ngồi chỗ này nhìn cho kỹ, cũng nhớ cho kỹ, bà giúp con bà tìm đường chết, sẽ có hậu quả gì!”
Ngưu Phân Phương há to miệng, con ngươi kinh khủng phóng đại, kêu khóc điên cuồng lắc đầu, gắt gao túm Hạng Tường cầu xin:
“Đừng, tôi xin anh, đừng. . .”
Hạng Tường rút tay ra trầm giọng nói:
“Con bà lúc trước bảo bà tới công ty chúng tôi diễn kịch sao bà không cầu xin gã, xin gã đừng ngu xuẩn, xin gã đừng tìm đường chết!”
Ngưu Phân Phương cưng chiều, đến bây giờ vẫn không chịu tỉnh ngộ,
“Tôi. . . Tôi bồi thường cho các anh, tôi đem tiền của tôi đều đền cho các anh.”
Hạng Tường lạnh lùng nhìn xuống Ngưu Phân Phương, trầm giọng nói:
“Anh cả tôi thật tình muốn giúp bà, lỗ vốn cũng muốn giúp bà, tiền của bà có đền được phần tâm của cậu ấy không.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: