[Đông Phương Bất Bại đồng nhân] – SINH BẢO BẢO – Chương 85 – TOÀN VĂN HOÀN

Phiên ngoại Ái Liên (Kết thúc)

dong-phuong-bat-bai-sinh-bao-bao-by-cuclaccung.com

Gió thổi hiu hiu, nắng vàng rực rỡ. Vi phong từ từ, dương quang minh mỵ.

Trong hoa viên u mỹ, một thiếu niên an tĩnh ngồi dưới tán cây.

Thiếu niên kia vóc dáng thon gọn, da dẻ trắng mịn, mái tóc đen dài nhu thuận buông xoã, dài đến tận mông. Dung mạo thiếu niên xinh đẹp tuyệt trần, vầng trán cao cao lộ ra trí tuệ phi thường, đôi mắt đen nhánh thâm thúy động nhân. Hút mắt nhất chính là hai cánh môi hồng nhuận mượt mà, màu sắc như phát sáng, có chút mím lại, như nữ tử đang xấu hổ mân môi.

Trong tay hắn cầm theo một cuốn sách, hơi cúi đầu, có vẻ đang rất chăm chú đọc. Nhưng chỉ có người quen thuộc hắn mới biết, thiếu niên này kỳ thật đang thất thần.

“Liên nhi. Con đang làm cái gì đấy?”

Theo một tiếng hô hoán, thiếu niên kia ngẩng đầu lên, ánh mắt còn có chút mê mang chưa kịp hồi thần. Hắn nhún vai vẫy vẫy sách trong tay, ý đang trả lời: con đang đọc sách.

Người là Đông Phương Bất Bại. Mà vị thiếu niên xem sách dưới tán cây kia, chính là con yêu của y —— Đông Phương Ái Liên.

Đông Phương Ái Liên năm nay mới chỉ mười hai tuổi. Nhưng vì nhục thể cùng tinh thần lực của hắn phát dục quá nhanh, cho nên đã lớn thành hình dạng của thiếu niên mười bảy mười tám tuổi.

Đông Phương Bất Bại đi đến, yêu chiều sờ sờ đầu hắn, dịu giọng nói: “Lại đang xem sách? Nương thân không cho con ngốc trong phòng cả ngày, chính là vì không thích con suốt ngày ngồi một chỗ đọc sách. Cho con ra ngoài, là mong con vận động nhiều một chút, đừng ỳ một chỗ nữa, thế nào lại ngồi đây đọc sách tiếp rồi.”

Đông Phương Ái Liên mấp máy miệng, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Con thích đọc sách.”

“Nói bậy.” Đông Phương Bất Bại nói, “Sách trong nhà con đã xem mấy lần rồi. Với tinh thần lực của con, chắc chắn đều nhớ như in, còn xem đi xem lại cái gì.”

Đông Phương Ái Liên cúi đầu, yên lặng không đáp.

Đông Phương Bất Bại nhìn dáng vẻ hắn như vậy, không đành lòng, nói: “Nhớ cha con cùng các ca ca sao?”

“Vâng.” Đông Phương Ái Liên nhẹ nhàng đáp một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu, vô hạn chờ mong nói: “Nương thân, phụ thân cùng ca ca bao giờ mới trở về?”

Đông Phương Bất Bại mỉm cười, nói: “Con ngày nào cũng hỏi, nương mỗi ngày đều trả lời con rồi. Bọn hắn đi cố hương của cha cha con, phải ba tháng mới có thể trở về. Hiện tại mới qua được hơn một tháng.”

Đông Phương Ái Liên thất vọng thở dài, nói: “Mới qua được một nửa. Còn có bốn mươi bảy ngày.”

“Đó, không phải con nhớ rất kỹ đấy sao.” Đông Phương Bất Bại cười.

Lần này Dương Liên Đình bởi ở thế giới tương lai có việc, phải đi về một chuyến. Dương Bảo Nhi một năm trước đã đi sang bên kia, đuổi theo tìm Len trốn ở chỗ nào đó. Dương Ái Húc tinh thần thể đã tu luyện thành thục, có thể thừa nhận áp lực khi tiến hành xuyên qua.

Dương Liên Đình lúc đầu muốn mang cả hai đứa nhỏ song sinh cùng trở về, nhưng Đông Phương Ái Liên tính tình u tĩnh, lại luôn luôn trốn sau lưng ca ca, tinh thần thể tu luyện không đủ, nên không thể tham dự lần “hồi hương” này. Đông Phương Bất Bại vì còn phải chiếu cố con gái nhỏ, không thể đồng hành, nên lần này chỉ có Dương Ái Húc theo Dương Liên Đình trở về.

Mấy phụ tử mới đi được hai ngày thì, Đông Phương Bất Bại cùng Đông Phương Ái Liên liền bắt đầu mong nhớ. Nhưng Đông Phương Bất Bại tinh thần thể cường đại hơn con trai, lại còn có con gái cần chăm sóc, nên rất nhanh điều chỉnh lại trạng thái. Mặc dù ngày đêm thừa nhận nỗi khổ tưởng niệm, nhưng cũng không đến nỗi cả ngày thất hồn lạc phách.

Nhưng tình huống của Đông Phương Ái Liên nghiêm trọng hơn nhiều. Hắn cùng Dương Ái Húc gắn bó như một thể, từ khi sinh ra đến giờ chưa từng chia ly, căn bản không chịu được cuộc sống một mình đơn độc, cả ngày ngơ ngơ ngác ngác, bấm ngón tay đếm số ngày ca ca trở về.

Đông Phương Bất Bại thấy hắn tình tự sa sút, người cũng gầy đi nhiều, không khỏi đau lòng, nói: “Liên nhi, không bằng nương thân đưa ngươi cùng Thủy nhi ra ngoài chơi. Chúng ta đi Giang Nam du sơn ngoạn thủy một chuyến, đến khi về thì cha con cùng ca ca cũng quay lại rồi.”

Đông Phương Ái Liên lắc lắc đầu, không nói chuyện.

Đông Phương Bất Bại biết tính cách hắn rất tĩnh, không thích thay đổi hoàn cảnh, mấy chuyện vân du chơi đùa vân vân luôn không có hứng thú, không khỏi nói: “Không bằng như vậy, Thủy nhi mấy ngày nay đều ầm ĩ muốn ra ngoài dạo chơi, con đưa nương cùng muội muội đi ra ngoài một chút. Nếu không thích bên ngoài, thì trở về sau, được không?”

Đông Phương Ái Liên thấy Đông Phương Bất Bại sắc mặt lo lắng, hết lời khuyên bảo mình, không đành lòng cự tuyệt, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Đông Phương Bất Bại tươi cười, nói: “Hảo, nương thân phải đi nói cho Thủy Nhi. Thủy Nhi biết có thể đi ra ngoài chơi, nhất định rất cao hứng.”

Đông Phương Ái Liên nhếch nhếch khóe miệng, gật gật đầu.

Dương Thủy Nhi là con gái nhỏ của Đông Phương Bất Bại cùng Dương Liên Đình, năm nay mới sáu tuổi.

Khi xưa sinh Dương Bảo Nhi, Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại không có kinh nghiệm, không biết cách giáo dục bé gái… nên có chút thất bại. Cộng thêm khi đó bọn hắn có quá nhiều chuyện phải lo nghĩ, khiến cho Dương Bảo Nhi tuổi nhỏ đã sớm hiểu chuyện, sớm dưỡng thành tính cách tự lập tự cường, ngạo khí mười phần, không hề có chút ôn nhu mềm mại của nữ nhi nhà người khác. Sau này thậm chí Bảo Nhi còn quyết tâm muốn đổi thân nữ nhi, đuổi theo Len chạy trốn đến nơi nào đó.

Dương Liên Đình sau đó nghĩ lại, đau lòng hết biết, cảm thấy có thể đây là kết quả của việc lúc đó bọn hắn khai phát trí lực cùng tinh thần lực cho con gái quá sớm, nên sau khi Đông Phương Bất Bại sinh hạ tiểu nữ nhi Dương Thủy Nhi, liền quyết định dựa theo hình thức thông thường, nuôi dưỡng bé như một như đồng bình thường.

Cho nên lúc Dương Thủy Nhi đầy tháng, đã được phụ thân phong tỏa tương quan năng lực phát triển. Đến hiện tại đã sáu tuổi, nhưng trừ ra tinh thần lực siêu cường, thì trí lực không khác biệt nhiều với nhi đồng thông thường.

Đông Phương Bất Bại là lần đầu tiên được hưởng thụ việc nuôi dưỡng một bé gái “bình thường”. Cho nên đối với tiểu nữ nhi y hết sức sủng ái, cảm thấy bé so với ca ca tỷ tỷ quá nhỏ yếu, nhất định phải hảo hảo bảo hộ.

Dương Thủy Nhi cũng như những đứa trẻ bình thường khác, trừ ra thi thoảng tinh thần lực siêu cường hay bộc phát ra một chút dị dạng, thì mặt ngoài bé rất ngoan ngoãn, biết nghe lời, ngày ngày quấn lấy nương. Biết chơi đùa, biết học chữ, thích nghe kể chuyện, hát hát tiểu khúc, hay trốn tìm, giống như y lúc nhỏ đơn thuần khoái nhạc.

Đông Phương Ái Liên cũng rất thương yêu tiểu muội muội này. Đông Phương Bất Bại lấy Thủy Nhi làm lý do, hắn liền đồng ý cùng nương thân và muội muội rời khỏi Hinh viên, ra bên ngoài đi dạo một chút.

“Nhị ca, ngươi xem ngươi xem, ngọn núi kia hảo cao nha, phía trên còn có mây trắng.”

Dương Thủy Nhi ngồi trong lòng Đông Phương Ái Liên, chỉ chỉ ngọn núi cao ở xa.

Đông Phương Ái Liên cưỡi một con ngựa trắng Tây Vực. Dáng người hắn xinh đẹp tuyệt trần, ánh mắt ôn nhã, bé gái trong lòng lại thông minh khả ái, đi trên đường khiến cho người người phải ngoái nhìn.

Đông Phương Bất Bại lúc đầu là ôm nữ nhi ngồi ở xe ngựa phía sau. Nhưng Dương Thủy Nhi hoạt bát náo động, đòi bằng được phải cùng ca ca cưỡi ngựa, đành bất đắc dĩ cho bé chạy ra, để Đông Phương Ái Liên ôm lên ngựa.

“Ừm, đúng là rất cao a. Thủy Nhi muốn đi leo núi không?”

Dương Thủy Nhi kêu lên: “Muốn! Muốn! Nương thân, chúng ta đi leo ngọn núi kia đi. Có được không? Có được không?”

Xa phu là người địa phương Đông Phương Bất Bại tìm thuê, quen thuộc địa hình, nghe vậy nói: “Phu nhân, công tử, ngọn núi kia gọi là Tước Nhi Sơn, không cao lắm, trên núi có một thác nước nhỏ, bên cạnh có một tòa thủy đình, bình thường các vị đại gia cũng hay lên đó nghỉ ngươi hóng gió, phong cảnh rất đẹp.”

Dương Thủy Nhi nghe vậy, càng reo hò muốn đi xem.

Bọn y vẫn đi đường thuỷ, đến phụ cận Dương Châu này, mới vchuyển sang đường bộ. Thấy Dương Thủy Nhi có hứng thú đi leo núi, Đông Phương Bất Bại cùng Đông Phương Ái Liên tự nhiên không có ý kiến khác.

Xe ngựa cùng ngựa trắng đều dừng lại dưới chân núi, hai người mang Dương Thủy Nhi lên Tước Nhi Sơn.

Đông Phương Bất Bại rất hưng trí. Mấy năm nay y vẫn ẩn cư tại Hinh viên, tuy cùng Dương Liên Đình đi qua không ít nơi, cả thế giới của Yam và Ander cũng đi “thử nghiệm” qua rồi, nhưng y vẫn cảm thấy mình ở Đại Minh giang sơn này là tốt nhất, đi lâu không về, hết sức hoài niệm.

Y không dùng võ công, mang nữ nhi đi bộ lên núi, Đông Phương Ái Liên đi theo phía sau, ba người vừa nhìn chính là người một nhà, dung mạo cũng tương tự, không khác nhau nhiều.

Dương Thủy Nhi cả đoạn đường líu ra líu ríu, không biết mệt. Tâm trí bé tuy là tương đương với trẻ con bình thường, nhưng tinh thần lực và thể cốt mạnh hơn nhiều, leo lên toà núi nhỏ này hoàn toàn không tốn sức.

Đông Phương Ái Liên vẫn có chút không yên lòng. Mặc dù cả đoạn đường phong cảnh tuyệt đẹp, cảnh sắc động nhân, cũng gặp được rất nhiều chuyện thú vị, cũng chỉ hưng trí không quá cao.

Hắn cùng Dương Ái Húc là một cặp song sinh, gắn bó như một thể. Hiện tại Dương Ái Húc không có ở đây, hắn giống như bị lạc mất một nửa linh hồn.

Đông Phương Bất Bại cũng bất đắc dĩ, chỉ mong con trai cả sớm trở về, nếu không nhanh, này con trai nhỏ nhà mình chỉ sợ cả họ mình là gì cũng quên mất.

Bọn y lên đến cái thủy đình được xa phu nhắc đến kia, đột nhiên Đông Phương Ái Liên tinh thần khẽ động, kêu lên: “Nương, ca ca trở về. Ca ca trở về rồi.”

Đông Phương Bất Bại khó hiểu nói: “Sao ta không cảm giác được? Mới qua được hai tháng, Húc nhi sẽ không về nhanh đến thế đi.”

“Là ca ca, nhất định là ca ca, con có thể cảm giác được.” Đông Phương Ái Liên tinh thần thể mặc dù không đủ cường đại, nhưng cùng Dương Ái Húc tâm ý tương thông, so với cảm giác của Đông Phương Bất Bại nhạy cảm hơn.

Hắn hưng phấn nói: “Nương thân, con phải về nhà. Con muốn đi tìm ca ca.”

Đông Phương Bất Bại cười nói: “Con trở về thế nào đây? Con lại không biết dịch chuyển không gian, từ đây chạy về Hinh viên, ra roi thúc ngựa cũng ít nhất tốn bốn năm ngày.”

Đông Phương Ái Liên suy sụp hạ sầm mặt, chùn chân nói: “Sớm biết thế con đã không ra khỏi cửa rồi. Con phải ở nhà chờ ca ca mới đúng.”

Dương Thủy Nhi bĩu môi lêu lêu trêu: “Nhị ca là sâu nhỏ bám sau mông đại ca, đi đâu cũng không rời đại ca được. Xấu hổ xấu hổ, lêu lêu lêu.”

Đông Phương Bất Bại gõ đầu bé một cái, nhỏ giọng trách mắng: “Không được đùa cợt ca ca. Nói linh tinh.”

Dương Thủy Nhi le le lưỡi, không dám nói nữa.

“Nương thân…” Đông Phương Ái Liên không để ý lời muội muội, chỉ trương một khuôn mặt khao khát mà nhìn Đông Phương Bất Bại.

Đông Phương Bất Bại nói: “Con vội cái gì. Nếu Húc nhi đã trở về, con truyền tin cho nó, nói chúng ta đang ở đây, để nó cùng cha ngươi tới đây tìm chúng ta là tốt rồi.”

“Đúng nha. Phụ thân tinh thần thể cường đại, có thể mang ca ca dịch chuyển không đến đây.” Đông Phương Ái Liên vỗ đầu, thầm mắng mình hồ đồ, vội vàng hô ứng Dương Ái Húc.

Quả nhiên bên kia Dương Liên Đình mang đại nhi tử Dương Ái Húc về nhà sớm một tháng, thấy trong nhà không người, đang lúc hoang mang, Dương Ái Húc liền thu được kêu gọi tinh thần của đệ đệ.

“Cha, nương mang Liên nhi cùng Thủy Nhi đi chơi rồi, hiện tại đang ở khu vực Tước Nhi Sơn, Chiết Giang, phụ cận Dương Châu.”

Dương Liên Đình cũng liên hệ Đông Phương Bất Bại, xác nhận địa điểm của bọn y, cười nói: “Chúng ta trở về thật đúng lúc, đuổi kịp chuyến du ngoạn của ba người. Đi, cha đưa ngươi chạy qua đó.”

Lúc này đang là tháng tư, thời tiết mát mẻ, cũng không phải mùng một mười lăm, người trên núi không nhiều lắm. Tú thủy đình phụ cận vừa lúc không một bóng người.

Một đạo bạch quang loé lên, Dương Liên Đình cùng Dương Ái Húc từ trên trời xuất hiện trong tiểu đình.

Mấy năm nay, Dương Liên Đình và Đông Phương Bất Bại không hề già đi. Hơn nữa bởi vì tinh thần thể cường đại ngưng tụ, dung mạo hai người thậm chí càng thêm xuất sắc.

Mà Dương Ái Húc thừa hưởng dung mạo của bản thể Dương Liên Đình, không giống người Đại Minh chút nào. Vừa có mái tóc vàng sáng rực, lại có hai mắt lục-lam khác màu, còn có vóc người cao lớn khoẻ mạnh, hết sức gây chú ý.

“Ca ca.” Đông Phương Ái Liên thấy Dương Ái Húc, lập tức chạy vụt qua, hai người ôm nhau cười ha ha, hết sức vui vẻ.

Dương Liên Đình bế con gái nhỏ lên, ôm lấy Đông Phương Bất Bại, cười nhìn hai huynh đệ đoàn tụ.

“Bảo nhi ở bên đó thế nào?”

Đông Phương Bất Bại lo lắng hỏi chuyện con gái lớn. Kể từ một năm trước, khi Dương Bảo Nhi đuổi theo Len đi thế giới tương lai, Đông Phương Bất Bại rất ít khi có thể liên hệ được.

Đứa nhỏ này rất có chủ kiến, lại độc lập tự chủ, lại siêu cấp thông minh, Đông Phương Bất Bại rất tin tưởng nàng. Nhưng con đi ngàn dặm sao mẹ có thể không lo, chuyện này cứ canh cánh trong lòng y mãi, không hề dễ chịu.

Dương Liên Đình nghĩ đến Bảo nhi, nhíu nhíu mày, nói: “Để sau lại nói đi.”

“Sao vậy? Bảo nhi thế nào rồi?” Đông Phương Bất Bại lập tức khẩn trương, túm áo Dương Liên Đình la lên.

Dương Ái Húc bên kia đang cùng Đông Phương Ái Liên hi hi ha ha cười nói nghe vậy, đáp: “Nương, tỷ tỷ rất lợi hại rồi, đã làm cho Len thúc thúc to bụng rồi.”

“Cái gì, khụ khụ…” Đông Phương Bất Bại ứng phó không kịp, quá kinh ngạc đến nỗi tự sặc nước miếng của mình, chật vật ho khan.

“Đông Phương, ngươi đừng kích động.” Dương Liên Đình vội vã vỗ vỗ lưng cho y, nói: “Cũng không có gì. Len lớn tuổi như thế, sớm nên thành gia sinh hài tử rồi.”

“Ta không phải nói hắn!” Đông Phương Bất Bại gần như nhảy lên lai, nói, “Bảo nhi mới mười bốn tuổi! Cả tuổi mụ giỏi lắm mới tính mười sáu, thế nào có thể sớm như thế, sớm như thế… Chờ một chút, ngươi vừa mới nói ai bị làm to bụng cơ?”

Dương Liên Đình đáp: “Thủy Nhi còn tại đây, vấn đề này về sau chúng ta lại nghiên cứu sau ha.”

Dương Thủy Nhi mở to hai mắt tròn, hiển nhiên không nghe hiểu cha mẹ và ca ca đang nói cái gì, chỉ hỏi: “Tỷ tỷ thế nào rồi? Phụ thân cùng nương thân là đang nói đại tỷ sao? Thủy nhi thích nhất đại tỷ. Thủy nhi nhớ đại tỷ rồi.”

Dương Ái Húc thầm thì: “May là đại tỷ không ở nhà, nếu không Thủy Nhi sẽ bị nàng dạy hỏng mất thôi, may mắn may mắn.”

Đông Phương Ái Liên ở bên cạnh hắn vội gật gật đầu.

Một nhà năm người đoàn tụ, nhưng Đông Phương Bất Bại vẫn không có tâm tình ngắm cảnh đẹp, túm lấy Dương Liên Đình thì thầm hồi lâu, cuối cùng cũng làm rõ ràng, không phải nữ nhi nhà y bị người ta làm to bụng, mà là nữ nhi nhà y làm cho người ta to bụng. Hơn nữa còn là cái khuynh quốc khuynh thành, hồng nhan họa thủy – Len.

Đông Phương Bất Bại cười ha ha, đắc ý nói: “Không hổ là con gái của Đông Phương Bất Bại ta! Quả nhiên lợi hại! Lợi hại!”

Đông Phương Ái Liên lặng lẽ nắm tay Dương Ái Húc, nói: “Tỷ tỷ làm thế nào làm được a?”

Dương Ái Húc nhún vai, cười đùa nói: “Đổi cơ thể khác. Gia gia cho tỷ tỷ giấy thông hành chứng, cho nàng tuỳ nghi lựa chọn thân thể thích hợp với mình. Sau này lớn lên không thể gọi tỷ tỷ nữa, phải gọi ca ca rồi. Ha ha a…”

Đông Phương Ái Liên nghe vậy, cau mày, nói: “Cơ thể da thịt, chịu ơn cha mẹ, tỷ tỷ sao lại tuỳ tiện thay thế như vậy.”

“Ông cụ non này, tỷ tỷ cao hứng là được.” Dương Ái Húc gõ đầu hắn một cái, lại nói tiếp, “Mà tỷ tỷ thật ra cũng không tính là thay thế cơ thể. Nàng dùng tế bào của chính mình trải qua cải tạo, tạo ra nam tính khu thể, thực tế thì cũng vẫn tính là cơ thể của nàng. Máu huyết, gen, đều như cũ.”

Đông Phương Ái Liên nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ là nữ đã kinh khủng như thế rồi, hiện tại còn biến thành nam nhân, khó trách Len thúc thúc gặp xui xẻo.”

Dương Ái Húc nhớ tới dáng vẻ Len thúc thúc hiện tại, buồn cười không nhịn nổi, ôm bụng cười ha ha.

“Ngươi cười cái gì đấy? Nhanh nói cho ta biết.”

Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên từ nhỏ hết thảy đều chia sẻ cùng nhau, tự nhiên sẽ không keo kiệt mà kể chuyện thế giới tương lai cho hắn, quả nhiên làm Đông Phương Ái Liên cũng cười ngặt nghẽo.

Một nhà năm người trên Tước Nhi Sơn vui đùa, đến tận lúc trời tối mới cùng nhau xuống núi.

Xa phu đứng đợi cảm thấy kỳ quái. Thế nào lên núi chỉ có ba người, xuống núi thì lại biến thành năm người rồi.

Bất quá Dương Liên Đình ra tay hào phóng, một đĩnh ngân tử ném qua, xa phu vui đến run người.

Dương Ái Húc cùng Đông Phương Ái Liên cùng nhau cưỡi ngựa, Dương Liên Đình cùng Đông Phương Bất Bại phu phu hai người mang nữ nhi lên xe ngựa.

Dương Ái Húc ngồi phía sau Đông Phương Ái Liên, cầm cương ngựa, nhìn qua giống như đang ôm lấy người phía trước vào lòng.

Xa phu kia âm thầm chậc lưỡi, thầm nghĩ thiếu niên này tóc vàng mắt xanh, nhìn biết bao tuấn mỹ, không biết là đến từ Ba Tư hay dị quốc nào khác.

Dương Ái Húc thì thầm bên tai Đông Phương Ái Liên, nói: “Liên nhi, có nhớ ta không?”

Đông Phương Ái Liên tựa vào lòng hắn, ân một tiếng, đáp lại.

Dương Ái Húc ha ha cười: “Biết ngươi nghĩ tới ta mà. Đáng lẽ nên ở lại cùng phụ thân hết ba tháng, nhưng chỉ qua một nửa thời gian ta đã đợi không được rồi. Thế giới tương mọi người đều lạnh như băng, khách khí có lễ, khuyết thiếu cảm tình, không có tình cảm gì mãnh liệt, đợi làm ta chán muốn chết. Trong lòng lại rất nhớ ngươi, nên vội vàng kéo phụ thân trở về rồi.”

Đông Phương Ái Liên cười, đắc ý vỗ vỗ cánh tay hắn, ý là: xem, ngươi không rời khỏi ta được.

Dương Ái Húc hiểu ý tứ của hắn, ha ha cười nói: “Còn dám nói ta. Ta xem là ngươi không rời khỏi ta được ấy. Lúc ta không có ở đây, ngươi lén khóc mấy lần rồi?”

Đông Phương Ái Liên hừ một tiếng, vói tay xuống xuống, nghiến răng cấu bắp đùi hắn.

Dương Ái Húc ai da một tiếng, cúi người về phía trước cắn một cái lên tai Đông Phương Ái Liên.

Hai người từ lúc sinh ra đã cùng một chỗ, không phân biệt lẫn nhau. Đối với Dương Ái Húc, tai Đông Phương Ái Liên cũng như tai mình. Đồng dạng đối với Đông Phương Ái Liên, Dương Ái Húc hết thảy cũng đều là của hắn.

Nhưng lần này không biết thế nào, bị Dương Ái Húc đột nhiên cắn một cái, Đông Phương Ái Liên lại thoắt cái đỏ mặt. Hơn nữa còn lan tràn, cả lẫn tai đều đỏ hồng.

Dương Ái Húc phát hiện hắn khác thường, đắc ý dào dạt ôm đệ đệ song sinh của mình, thúc ngựa hát ca.

Đông Phương Bất Bại vén rèm nhìn thoáng qua, không nhịn được cười nói: “Hai huynh đệ này thật là.”

Dương Thủy Nhi đã ở trên đùi y ngủ thiếp đi rồi.

Dương Liên Đình kéo ái thê trở về, nói: “Mặc kệ bọn chúng, phải quan tâm khuê nữ của ta đi. Ôi, hy vọng sau này Thủy Nhi đừng như đại tỷ a.”

“Như đại tỷ thì có sao chứ, Bảo Nhi quá giỏi a.” Đông Phương Bất Bại chính là không thích có người nói khuê nữ nhà mình không tốt. Hơn nữa Dương Nảo Nhi vốn là trưởng nữ, tình cảm với nàng không phải bình thường, thiên vị rõ ràng.

Dương Liên Đình biết tâm tư của y, nhẹ cười, nói: “Phải phải, Bảo nhi tốt lắm. Húc nhi cùng Liên nhi cũng tốt lắm, còn có Tiểu Thủy nhi nhà chúng ra. Bảo bối ngươi sinh cho ta, đứa nào cũng rất giỏi, ta yêu chúng nó nhất.”

“Thế còn tạm được.” Đông Phương Bất Bại kiều cười đấm hắn một cái, ôm theo con gái tựa vào lòng hắn.

Xe ngựa bon bon chạy về hướng thành Dương Châu. Một nhà năm người chậm rãi tiếp tục hành trình.
~~~~~~~

TOÀN VĂN HOÀN
Edit: Robin
Đôi lời của Editor:
Vậy là câu chuyện đã chính thức kết thúc rồi. Hành trình tuy dài mà không dài, kết thúc viên mãn, hạnh phúc ngập tràn, con cháu đầy đàn. Lúc đầu khi bắt đầu edit mình đã rất hưng phấn, đó cũng là khoảng thời gian mấy năm đầu đại học, đang hết lòng cuồng nhiệt Đông Phương mỹ nhân =]] Thế mà bây giờ ra trường cả mấy năm rồi mới có thể đặt dấu chấm viên mãn cho truyện. Thời gian quá dài, nhiều chuyện xảy ra làm việc edit liên tục bị ngắt quãng, nhiều người đã bỏ cuộc, hoặc mang truyện nhà mình sang nhờ nhà khác làm =)) truyện cũng bị reup rất nhiều, nhưng rất may vẫn còn những người đọc thật tuyệt và trung thành, vẫn luôn ở bên bọn mình cho đến tận hôm nay. Cảm ơn các bạn.
Đông Phương Bất Bại đồng nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương, mình đã tạm viết tắt lại thành Sinh Bảo Bảo (thiếu não =]]), là một bộ đồng nhân khá ổn, tuy bàn tay vàng hơi nhiều, tuy buff mỹ nhân hơi nghiêng nước đổ thùng quá, tình tiết hơi hư cấu và thiên vị, nhưng rất đáng đọc đúng hem >D< Bởi vì kết cục của Đông Phương mỹ nhân trong nguyên tác quá đau đớn, quá bất công, nên mình thấy có hư cấu thêm cũng chẳng vấn đề gì, dù sao đồng nhân cũng là để YY, đền bù phần nào cho nỗi nuối tiếc của chúng ta với nhân vật trong nguyên tác =]] Ngược lại thì những nhân vật đáng lẽ ngon nghẻ trong nguyên tác như Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh, Nhậm Ngã Hành,… đều được ăn trái không ngọt cho lắm :v
Trong số các con của mỹ nhân, Dương Bảo Nhi là đứa thú vị nhất, thực hiện đúng mơ ước của chúng hủ nữ (và của mình) luôn =)) đấy là chuyển giới ngon lành để đi cua giai chơi đam mỹ =)) tính cách cũng rất đầu gấu :v Sau đấy là cặp đôi Húc-Liên, huynh đệ song sinh, nước trong không chảy ruộng ngoài :v Thuỷ Nhi sinh sau đẻ muộn không được nhắc đến nhiều, nhưng mình nghĩ sau này cũng sẽ không kém phần long trọng.
Bộ truyện đã kết thúc thật sự, hết sạch cả phiên ngoại rồi =]] Một lần nữa, mình rất cảm ơn các bạn độc giả đã theo dõi và luôn ủng hộ truyện. Các bạn chính là động lực (nên hãy lên tiếng nhiều hơn nhé =]]) cho bọn mình. Mong được các bạn ủng hộ nhiều hơn hihihi.
Ai nớp ziu *chụt chụt* *tung hoa*
Sau này vẫn còn bổ sung series ảnh và phim về Đông Phương mỹ nhân đó =)) bạn nào hứng thú nhớ ghé thăm nha hehe

Content Protection by DMCA.com
loading...

3 Responses

  1. Yami Ryu says:

    Đã hết rồi sao, chẹp, tung bông mừng hoàn dù đang khóc ròng 😭
    Ta cũng thích Bảo Nhi, vì sao chuyển giới nó không được dễ như ẻm =)))
    Cám ơn chủ nhà đã edit nha, iu nhìu nhìu 😘

    • Robin Ramona says:

      iu nhìu nhìu nhìu <3 hoàn bộ này vừa vui vừa buồn :'(
      Giá có thêm phiên ngoại làm thế nào Bảo Nhi 16 tủi đẩy ngã đc Len rùi cho ổng có bầu luôn thì hay quá ha =]]

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: