Áo sơ mi – Chương 5

Chương 5: Âm mưu nhỏ của Vân Đa

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Vân Đa đột nhiên thấy căm ghét chính bản thân mình.
Nó thành một người có chút không từ thủ đoạn.
Nhưng vì Nam Bình, để anh yêu thương, nó cam nguyện làm kẻ ty tiện bỉ ổi.
Nó chưa từng đồng ý với Nam Bình sẽ đặt thời gian hai giờ ôn tập vào buổi tối, nó đặt hai giờ từ giữa trưa đến gần ba giờ chiều. Sau đó, nó lấy ra bao nhiêu đề tài hình học, đề tài vật lý, hóa học, tiếng Anh thật khó, hễ là những đề tài thật khó đều để đến cuối cùng, chính nó không giải được, đương nhiên muốn đưa cho Nam Bình, Nam Bình cho dù sốt ruột, cũng nhất định phải giải xong hết những đề tài này rồi mới ra ngoài được.
Vân Đa mỗi ngày đều tìm những đề bài sẽ xuất hiện trong chương trình toán học cao cấp của đại học cho anh, có đôi khi, một đề bài giải xong, đã mất hai giờ của Nam Bình. Sau đó, anh nhanh chóng chạy ra ngoài, anh đã để Mộc Tử đợi nửa tiếng rồi.
Mỗi lần nhìn thấy anh vội vàng gấp gáp chạy đi, Vân Đa đều rất vui vẻ, nó lại huýt sáo thu dọn sách vở, sau đó ôm dưa hấu ướp lạnh, ăn từng miếng từng miếng, cuối cùng cảm thấy dưa hấu đúng là phải ngọt như vậy.
Ban đầu Mộc Tử cũng thông cảm cho anh, trong lòng bọn họ, Vân Đa chỉ là một đứa trẻ, đột nhiên đến lúc tiểu vũ trụ bùng nổ, thích học tập, thân là anh trai, không thể hạ thấp tính cách tích cực này. Mộc Tử chờ anh, trong công viên, ở nhà hắn, cửa hàng gà rán, tha thứ cho mỗi lần anh đến muộn. Chỉ là, vốn dĩ chỉ còn có hai tháng ở cùng nhau, Vân Đa lại chiếm đi một phần ba, nó còn chậm rãi ăn mòn, mỗi ngày chiếm dụng thêm thời gian hẹn hò của bọn họ, cho dù Mộc Tử lòng dạ rộng lượng cũng sẽ không vui.
Nhìn thấy Nam Bình đầu đầy mồ hôi chạy tới, Mộc Tử cho dù có không hài lòng hơn nữa, cũng chỉ đành đè ép phiền chán trong lòng.
Nam Bình vì muốn đền bù, thời gian tối muộn, cho dù không làm gì cũng sẽ tay nắm tay Mộc Tử trong công viên nói chuyện phiếm, cũng chỉ lúc ấy bọn họ mới có thời gian hẹn hò ngọt ngào.
Hôn lén vài cái, ở góc tối không người triền miên, ở trong nhà mình vui chơi đùa giỡn, hoặc có thể cố ý cọ xát đến tận khuya, không về nhà. Ngủ cùng một chỗ, chính là toàn bộ yêu thương của họ.
Thời gian không còn nhiều, họ không thể hoang phí thời gian cãi nhau, khiến mỗi khi ở cùng nhau mỗi phút đồng hồ đều là ngọt ngào vui vẻ, bởi vì họ sắp rời xa nhau thật lâu, cần những ngọt ngào của hiện tại để tưởng niệm, ra sức chống đỡ, đợi đến khi người kia trở lại bên cạnh mình lần nữa, bù vào nỗi nhớ.
Cho nên, những không hài lòng kia cũng đều bị Nam Bình đánh tan. Cho dù đợi lâu, cho dù Nam Bình lại đến muộn, Mộc Tử vẫn ngoan ngoãn chờ Nam Bình xuất hiện, cùng lắm thì hắn cầm theo một quyển sách, khi Nam Bình đến muộn, hắn sẽ đọc sách, thời gian chờ đợi cũng tốt hơn.
Hành động chăm sóc này, khiến Nam Bình yêu thích đến không buông tay được.
Động tác nhỏ của Vân Đa cũng không khiến tình cảm của họ xuất hiện chút rạn nứt nào, ngược lại khiến họ càng thêm thân mật, xa nhau một phút cũng cảm thấy khó mà chịu nổi. Thời gian Nam Bình ở lại nhà Mộc Tử càng ngày càng nhiều. Như keo như sơn, đại khái chính là nói về hai người bọn họ.
Vân Đa cắn môi, không cam lòng. Nó có thể thấy được, khi ánh mắt Nam Bình và Mộc Tử gặp nhau, có bao nhiêu thân mật, có bao nhiêu vui mừng, có bao nhiêu nồng nàn.
Ngàn tính vạn tính, nó cho rằng chỉ cần chiếm lấy thời gian ban ngày của Nam Bình, Nam Bình và Mộc Tử sẽ không có thời gian hẹn hò, ai biết họ sử dụng thời gian buổi tối yêu đương? Thật sự là một nước cờ sai.
Cảm tình của bọn họ quá tốt, buổi tối ở cùng nhau khiến tình cảm của họ lại tăng thêm, nó đã từng nhìn thấy, trên cổ Nam Bình có dấu hôn mờ mờ. Dấu vết màu đỏ tía dưới tai Mộc Tử.
Vân Đa không cam lòng, mắt đảo qua đảo lại. Thời gian buổi tối, nó ôm sách đến nhà Nam Bình.
Mẹ Nam có chút xin lỗi nhìn Vân Đa.
“Đa Đa, Nam Bình còn chưa về đâu. Như vậy đi, con ăn ở đây, chơi với Nam An một chút, nó cùng lắm chín giờ sẽ về.”
Vân Đa khéo léo gật đầu. Nam An là một tiểu tử ngốc không tim không phổi, nó mê mẩn trò Tru Tiên Du Hí, đặc biệt muốn giới thiệu trò này cho Vân Đa, nói nó từ trước đến nay chơi khá như thế nào, thú vị như thế nào.
Vân Đa ứng phó Nam An, năm lần bảy lượt nhìn thời gian. Hơn chín giờ, sao Nam Bình vẫn chưa về?
Hơn mười giờ, anh vẫn không về. Vân Đa đứng lên, ngồi trong phòng khách, có chút tủi thân ngồi đó, vẻ mặt không vui. Mẹ Nam chính là nhìn thấy Vân Đa lớn lên, một bộ dáng nho nhỏ này, mẹ Nam nhìn thấy liền đau lòng.
“Nếu không thì Đa Đa về trước đi? Ngày mai mợ sẽ bảo Nam Bình về sớm để dạy con? Đã trễ thế này, giao thông công cộng không còn, nó có lẽ ở lại nhà Mộc Tử không về rồi. Con cũng về sớm nghỉ ngơi một chút đi.”
Vân Đa ôm chặt sách giáo khoa, lắc đầu.
“Mợ Nam, mợ đi nghỉ ngơi trước đi, con chờ anh ấy về. Có một đề bài con làm thật lâu cũng không được, hôm nay con nhất định phải làm xong, nếu không con không ngủ được.”
Mẹ Nam lấy ra đồ ăn vặt, nước uống. Vân Đa nói cảm ơn, vẫn ngồi im không động trên ghế sô pha.
Mẹ Nam đau lòng, lấy điện thoại gọi Nam Bình. Ai biết tiểu tử thối này vậy mà tắt điện thoại.
“Đa Đa a, di động của nó tắt rồi, đêm nay Nam Bình nhất định là không về, con về nhà đi. Con nhìn con này mới mấy tháng đã gầy thành bộ dạng gì rồi? Đi ngủ đi, nghỉ ngơi nhiều vào. Sáng mai mợ bảo nó đến ôn tập cho con. Ôi, Nam An nếu có hăng hái bằng một phần mười con, mợ cũng yên tâm rồi, đứa nhỏ đáng chết này, nghỉ hè chỉ biết chơi game, nếu mợ có đứa con ngoan ngoãn như con vậy, mợ liền yên tâm.”
Mẹ Nam nói liên miên cằn nhằn, Vân Đa thật rất thất vọng, ôm sách giáo khoa đứng dậy.
“Con về đây.”
Cúi đầu mở cửa ra ngoài. Mẹ Nam cảm thấy đứa bé này mới mấy tháng sao lại thay đổi nhiều như vậy? Không làm ầm ĩ không quậy phá, khéo léo khiến người đau lòng. Vừa nghe thấy tiếng hoan hô của Nam An truyền ra từ trong phòng, mẹ Nam tức giận đến nghiến răng, không nói hai lời, vọt vào phòng, rút phích cắm máy vi tính, khiến máy lập tức sập nguồn. Nam An vừa muốn kêu lên, mẹ Nam đã đánh cho hắn một cái.
“Học tập Đa Đa đi, nhìn người ta rồi nhìn lại con xem, người ta mỗi ngày đều học tập, con chỉ biết chơi, còn chơi nữa, ngày mai mẹ đem máy vi tính đi bán sắt vụn!”
Vân Đa đứng ở cửa nhà họ Nam, vừa nghe mẹ Nam rống to vừa nghe thấy Nam An cầu xin, nó nở nụ cười.
Ngồi ở bậc thang ngoài cửa, ôm sách giáo khoa, ngồi ở đó, không về nhà, cũng không vào trong, chờ ở bậc thang ngoài cửa.
Có rất nhiều muỗi, khi ngủ gà ngủ gật, đầu đập vào tay vịn cầu thang, nó vẫn không quay về. Liền mơ mơ màng màng ngủ ở bậc thang ngoài cửa.
Sáng sớm hơn năm giờ, mẹ Nam mở cửa lấy báo và sữa, đẩy cửa ra liền thấy Vân Đa ngồi dựa vào tay vịn cầu thang mà ngủ, cánh tay trên đùi đầy vết muỗi đốt hồng hồng.
Mẹ Nam hoảng sợ, đứa bé này, sẽ không ngồi đây đợi cả một đêm chứ?
Vội vã đẩy Vân Đa.
“Đa Đa a, sao con lại ngủ ở đây a? Nhà con bên cạnh, sao lại không vào ngủ hả, mau dậy đi, con sẽ bị cảm nha.”
“Nam Bình? Nam Bình còn chưa về sao?”
Vân Đa ngáp dài, mê hoặc hỏi. Bộ dạng chưa tỉnh ngủ kia quá đáng thương, hoàn toàn chọc giận mẹ Nam.
“Các con, mợ sẽ kéo thằng nhóc đó về cho con. Qúa không có chừng mực, nó không hiểu chuyện, nó là anh trai, sao có thể bắt nạt con như vậy? Đa Đa ngoan, trước tiên con về nhà ngủ một giấc, chờ nó về rồi, mợ từ từ dạy bảo nó, mợ sẽ bảo nó nhất định mỗi đêm đều phải về nhà dạy con học, phải ở nhà mỗi ngày, con có gì không hiểu phải tìm nó, nó phải ở nhà. Cả kỳ nghỉ đều không thấy bóng đâu, còn bé chỉ biết chơi đùa, không dạy dỗ cẩn thận thì không được. Vừa lúc, khi nó dạy con học, Nam An cũng có thể học.”
Mẹ Nam nghiến răng nghiến lợi. Nếu lúc này Nam Bình ở bên cạnh, chắc anh sẽ bị đánh cho cục u đầy đầu.
Vân Đa ngáp dài đi về, khi mở cửa, còn nói chuyện giúp Nam Bình.
“Mợ Nam đừng mắng Nam Bình, anh ấy cũng có bạn bè a. Con chỉ là có một chút bài học nhảy lớp không theo kịp, muốn hỏi anh ấy một chút.”
“Nó không thể làm chậm trễ tương lai của con. Bạn bè quan trọng hơn con sao? Học nhảy lớp vốn đã rất căng thẳng rồi, còn phải thi đại học, chuyện tình nghiêm túc như vậy, nó thế mà không để trong lòng? Tiểu thử thối, đúng là thiếu ăn đòn. Yên tâm đi, mợ Nam sẽ dạy dỗ nó thật cẩn thận.”
Sau khi đóng cửa, Vân Đa lộ ra nụ cười giảo hoạt. Mục đích đã đạt được.
Nó cảm thấy mình thật đê tiện, lợi dụng lòng tốt của cha mẹ hai bên. Nó chính là muốn mẹ Nam nhìn thấy, nó không thể giữ được Nam Bình, nhưng lời mẹ Nam nói, anh không dám không nghe. Như vậy, buổi tối anh cũng sẽ không dám đi ra ngoài.
Thời gian Nam Bình và Mộc Tử ở cùng nhau, sẽ càng ngày càng ít.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: