Trái chủ hãn phu – Chương 93

Chương 93: Quả nhiên là ảnh đế.

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Một câu phản vấn này của Hạng Tường khiến Ngưu Phân Phương cứng họng, bà nhúc nhích miệng, chung quy không tìm được bất cứ lý do gì.
Ngay lúc Hạng Tường dây dưa với Ngưu Phân Phương, Vưu Kỳ Quý nằm trên mặt đất chẳng biết đã bò lên từ bao giờ, im hơi lặng tiếng giơ lên cái ghế, hung hăng nện về phía sau gáy Hạng Tường.
Lỗ tai Hạng Tường khẽ động, nghiêng người nhấc chân bổ về phía sau, đạp bay Vưu Kỳ Quý vào tường.
“A!” Ngưu Phân Phương thét chói tai, phản xạ có điều kiện muốn vọt tới bên người Vưu Kỳ Quý, lại bị Hạng Tường vững vàng ấn ở trên ghế.
Ngưu Phân Phương nhìn chằm chằm Hạng Tường một hồi, môi răng run rẩy, cũng không có lý do hợp lý, không có tư cách lên án, Vưu Kỳ Quý ăn một cước này ngay cả bà cũng không thấy có gì đáng trách, bà khóc không thành tiếng nói:
“Các anh rốt cuộc muốn thế nào tôi. . . Tôi đều đồng ý, chỉ xin anh. . . Đừng, đừng đánh nó.”
Hạng Tường nhịn xuống nói với Ngưu Phân Phương:
“Không đánh gã, không thể! Nếu tôi không ra tay, vậy người ra tay sẽ là anh cả tôi, con trai bà sẽ càng thảm hại, về phần tôi muốn bà làm gì, chút nữa tôi sẽ nói cho bà.”
Hạng Tường nói xong liền buông lỏng tay.
Ngưu Phân Phương nơm nớp lo sợ nhìn Hạng Tường, ý đồ muốn từ trên ghế đứng lên rất rõ ràng.
Hạng Tường đi tới trước mặt Vưu Kỳ Quý đang ghé vào góc tường rên rỉ, nhắc nhở Ngưu Phân Phương một câu:
“Tôi không muốn trói bà, vậy nên tốt nhất là bà nên quản tốt cái miệng, im lặng ngồi, nếu bà kêu một tiếng, tôi sẽ bực, tôi bực, con trai bà càng bị tội!”
Hạng Tường ngồi xổm xuống, bóp cằm Vưu Kỳ Quý, nói:
“Mày cũng vậy, kêu càng to, tao càng nặng tay, đánh tới khi mày không kêu được nữa thì thôi!”
Vưu Kỳ Quý kinh khủng nhìn thoáng qua Hạng Tường, sau đó lập tức đảo mắt cầu xin nhìn Ngưu Phân Phương,
“Mẹ. . . Cứu con. . . Mẹ. . .”
Nghe Vưu Kỳ Quý cầu cứu, ánh mắt Ngưu Phân Phương hiện lên một tia tàn nhẫn, thừa dịp Hạng Tường đưa lưng về phía bà, lặng lẽ vươn tay về phía dao hoa quả trên bàn trà.
Hạng Tường gan bàn tay phát lực, trong nháy mắt tháo lệch cằm Vưu Kỳ Quý, Vưu Kỳ Quý ú ớ kêu, không quay đầu lại nói:
“Tôi khuyên bà đừng làm trò ngu xuẩn.”
Thân thể Ngưu Phân Phương ngừng lại, rụt bàn tay run rẩy trở về, bưng kín miệng, thấp giọng khóc.
Hạng Tường xách áo Vưu Kỳ Quý kéo người lên, trước khi ra tay nói với Ngưu Phân Phương :
“Bà xem kỹ, đừng nhắm mắt, nhìn cho rõ, bà không quản được con trai mình, người khác sẽ thay bà quản thế nào!”
. . .
Nửa giờ sau đó, Hạng Tường lái xe rời đi.
Buổi tối, Ngu Tư Ngôn cơm nước xong liền ngồi phịch trên giường. Một buổi chiều chạy ngược chạy xuôi, không phải ngồi trong phòng điều hòa bí bách thì cũng là phơi nắng dưới ánh mặt trời, tiêu hao phần lớn tinh lực của cậu, sau khi ăn no uống say cả người cậu đều héo rũ, mệt không tả nổi.
Cậu cố gắng lấy lại tinh thần gọi Hạng Tường vào bên giường, hỏi tình huống buổi chiều.
“Anh đi xem, thấy thế nào?”
Hạng Tường vô cùng tự giác bò lên giường, ngồi vào bên cạnh đầu Ngu Tư Ngôn.
“Nằm úp xuống, tôi ấn ấn cho cậu.”
Ngu Tư Ngôn lật người, nằm sấp trên giường.
Hạng Tường quỳ bên người Ngu Tư Ngôn, cúi xuống nặng nhẹ chừng mực xoa bóp vai cổ cho cậu, thanh âm thả nhẹ, lời nói buông chậm, nhẹ giọng nhỏ tiếng nói:
“Tôi đến chỗ khu nhà gã, chiếu theo ảnh chụp, cậu ngày mai tới xem là biết, tôi còn hỏi bên quản lý tài sản khu nhà, nộp tiền hay họp hành gì trong khu đều là vợ gã đi dự họp, hàng xóm chung quanh đều cảm thấy vợ gã không tệ, chẳng qua trái lại đều biết quan hệ vợ chồng bọn họ không tốt lắm, thường xuyên cãi nhau.”
Tay nghề xoa bóp của Hạng Tường đặc biệt tốt, toàn bộ cơ thể Ngu Tư Ngôn đều thả lỏng, lại thêm tiếng nói trầm thấp từ tính của Hạng Tường giống như thôi miên, khiến cho cậu cả người buồn ngủ.
“Ừm. . . Còn có gì. . .”
Hạng Tường thả nhẹ thanh âm hơn, khẽ nói:
“Công ty vợ gã tôi cũng tới một chuyến, gặp bản thân vợ gã, tôi thấy cô ta là loại hình nữ cường, tính cách hẳn là tương đối cương liệt.”
Ngu Tư Ngôn dần đi vào trạng thái ngủ, rầm rì vài tiếng liền không còn âm thanh.
Hạng Tường đem đĩa nhang đàn hương bưng đến trên đầu giường, yên lặng tiếp tục xoa bóp cho Ngu Tư Ngôn, lực trên tay anh từ từ giảm bớt, nhưng càng trở nên cẩn thận.
Anh quang minh chính đại mơn trớn mỗi một tấc sau lưng Ngu Tư Ngôn, vuốt qua mỗi một vết sẹo nhỏ, ngừng lại ở vị trí phía dưới thắt lưng, một lần nữa từ vai cổ bắt đầu lại.
Xoa bóp chuyên nghiệp không phải chuyện dễ, Hạng Tường xoa bóp cho Ngu Tư Ngôn tròn một giờ, cái trán điểm đầy mồ hôi, mày kiếm đen đặc cũng bị mồ hôi thấm ướt.
Anh nghe tiếng ngủ say trầm thấp của Ngu Tư Ngôn, chậm rãi giơ tay, nhấc lên hai đầu gối quỳ đến phát đỏ, im hơi lặng tiếng ngủ ở bên người Ngu Tư Ngôn.
Hạng Tường cởi áo la hán ướt mồ hôi, thuận tiện lau khô mồ hôi trên mặt trên người, sau đó tiện tay ném xuống dưới giường.
Trong phòng quạt điện phần phật thổi, Hạng Tường mỗi lần động, tấm phản cứng dưới thân cũng ‘Cọt kẹt’ theo, anh mặc kệ bóng đèn vẫn còn bật, rất sợ nhấc người lên liền đánh thức Ngu Tư Ngôn.
Cẩn thận động vài cái, anh dịch đến bên Ngu Tư Ngôn, kề sát làn da nóng hổi của Ngu Tư Ngôn, tỉ mỉ nhìn khuôn mặt Ngu Tư Ngôn quay về phía anh.
Hạng Tường vuốt lên sợi tóc vương trên gương mặt Ngu Tư Ngôn, duỗi cổ nhẹ hôn lên môi Ngu Tư Ngôn.
Chỉ một chút, anh nhanh chóng lùi đầu về, từ từ nhắm hai mắt hung hăng hít sâu vài hơi, mạnh mẽ ghìm xuống toàn bộ suy nghĩ táo bạo trong đầu.
Hạng Tường bình phục hồi lâu, yếu ớt phun ra một ngụm khí lạnh, dùng khuôn mặt cọ cọ xương gò má Ngu Tư Ngôn, than nhẹ một tiếng, đem đầu đặt lên gối, nặng nề nhắm hai mắt lại.
Một đêm này là một đêm Ngu Tư Ngôn ngủ an ổn nhất trong hơn tháng nay, một chút cũng không nóng, y như ôm cột băng lớn, một giấc ngủ thẳng đến hừng đông!
Vừa đến 7h, Ngu Tư Ngôn nhún nhún mũi, chép miệng vài cái, chậm rãi mở mắt, đường nhìn vừa mở ra. . . Một cái mặt đàn ông.
“A! ! ! Đệt mợ!”
Ngu Tư Ngôn lại một lần nữa vô cùng khiếp sợ.
“Ngôn Ngôn, cậu có thể buông tay chưa? Tôi sắp không nín được nước tiểu rồi.”
Giận mắng lăn đến bên mép Ngu Tư Ngôn nhất thời ngừng lại, lúc này mới phát hiện Hạng Tường bị cậu coi thành gối ôm mà ôm.
Cậu lập tức như bị điện giật buông ra 4 cái móng vuốt, khuôn mặt đỏ hồng quát dẹp đường:
“Anh mẹ nó sao lại ngủ ở chỗ tôi!”
Hạng Tường đi vào toilet, vô tội nói:
“Tối hôm qua tôi xoa bóp cho cậu, là cậu đột nhiên đẩy ngã tôi, sau đó cứ như vậy.”
Ngu Tư Ngôn nhức đầu, suy nghĩ một chút, xác thực rất có thể.
“Vậy sao anh không đẩy tôi ra!”
Hạng Tường từ toilet đi ra, đôi mắt trông mong nhìn Ngu Tư Ngôn, vẻ mặt ‘Không phải tôi sợ đánh thức cậu sao’.
Ngu Tư Ngôn nhìn hình dáng ngốc xít này của Hạng Tường liền đau đầu, cậu không nhịn được phất tay với Hạng Tường,
“Được rồi được rồi, mau đi làm cơm đi.”
Chủ nhà vừa nói, ‘nàng dâu nhỏ’ nghe lời Hạng Tường lập tức ngoan ngoãn lăn vào bếp.
Ngu Tư Ngôn lần đầu ngủ một đêm mùa hè không ra một thân mồ hôi, chỉ là cậu vẫn theo thói quen đi xả nước lạnh một trận.
Rửa mặt xong, cậu chậm rì rì đi ra cửa phòng, vừa đến thang lầu liền thấy Ngưu Phân Phương ngồi ở lầu một.
“Ôi, bác gái, không phải đã nói, đừng đến sớm như vậy rồi sao, có chuyện gì thế?”
Sắc mặt Ngưu Phân Phương có chút trắng, đứng lên trộm liếc vào phòng bếp, cười nói với Ngu Tư Ngôn:
“Cái kia, tôi là tới đưa tiền cho cậu.”
Ngu Tư Ngôn sửng sốt,
“Đưa tôi tiền? Tiền gì?”
Ngưu Phân Phương một bên khom lưng từ trong túi xách móc ra tiền một bên nói:
“Buổi tối hôm qua con trai và con dâu tôi đã trả tiền cho tôi rồi, cảm ơn cậu, đây là 50 ngàn của cậu.”
Ngu Tư Ngôn nhiều năm như vậy lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này,
“Hả? Trả rồi?”
Ngưu Phân Phương diễn xuất quả nhiên rất tốt, hé ra khuôn mặt già yếu, hơi chút chau mày làm hình dáng đáng thương, nhẹ nhàng cười liền thành mặt mày hiền hậu,
“Đúng, trong đêm hôm qua chúng nó liền đưa tới cho tôi, đều nhờ cậu!”
Ngu Tư Ngôn chẳng hiểu ra sao nhìn thoáng qua Ngưu Phân Phương, quay mặt nhìn vào phòng bếp, suy nghĩ một chút, hô:
“Hạng Tường, anh ra đây một chút.”
Hạng Tường lên tiếng trả lời đi ra phòng bếp, vẻ mặt mờ mịt,
“Chuyện gì vậy?”
Ngu Tư Ngôn chỉ chỉ tiền trong tay Ngưu Phân Phương,
“Bác gái nói con bà ấy đã trả tiền, hôm qua anh đã làm gì?”
Sự thực chứng minh, Hạng Tường mới là ảnh đế. Anh chớp mắt, nhẹ cau mày, vẻ mặt lo lắng,
“Tôi đâu có làm gì, xảy ra chuyện gì sao?”
Ngu Tư Ngôn lại bối rối, đây là đụng tà hay đụng vận đỏ?
“Bác gái, bà nói tôi nghe một chút, hôm qua con trai bà nói với bà thế nào?”
Bác gái nhìn Hạng Tường có chút khẩn trương, nhưng nghĩ tới lời hôm qua Hạng Tường nói, bà vẫn là cười nói với Ngu Tư Ngôn:
“Con trai tôi thì không có gì, chính là con dâu tôi sợ, tôi nói cho nó tôi tìm các anh giúp tôi đòi nợ, nó vẫn mãi không tin, chẳng qua hôm qua nó tận mắt thấy anh bạn này, buổi tối liền tới đem tiền cho tôi.”
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com
loading...

Để lại bình luận

%d bloggers like this: