Áo sơ mi – Chương 6

Chương 6: Nhà ga ly biệt

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Vân Đa kỳ thật là một tên ngốc.
Nó cố gắng ngăn cản hai người yêu nhau đến khắc cốt ghi tâm, đương nhiên không thể mọi chuyện đều theo mong muốn của nó.
Nam Bình đúng là phải ở nhà, còn làm thầy phụ đạo cả ngày cho nó, nhưng, điện thoại của anh chưa từng để xuống. Cho dù là giảng bài cho Vân Đa, anh và Mộc Tử vẫn liên tục điện thoại, nghe ca khúc mới mẻ nào đó, ăn món gì ngon, kể ra những vấn đề khó khăn, cho dù Mộc Tử bảo anh phiền, anh vẫn gọi điện thoại cho hắn kể chuyện cười.
Vân Đa đổi đề bài, lần này tấn công sang tiếng Anh. Nam Bình mặt mày hớn hở, nhấc điện thoại gọi Mộc Tử đến.
Vuốt tóc Vân Đa.
“Không biết sao, thành tích tiếng Anh của Mộc Tử đứng thứ nhất, anh không bằng một phần của hắn, để hắn làm thầy dạy em, tiểu tử thật có phúc. Nhìn xem, hai sinh viên dạy em, tiểu tử em nếu còn không thi đỗ đại học, hai người bọn anh đều có thể thổ huyết tự sát luôn đi.”
Vân Đa mặt không đổi sắc, mỉm cười, chỉ là trong lòng hận đến muốn chết.
Như vậy thật tốt, một kỳ nghỉ hè, Nam Bình và Mộc Tử một ngày cũng không tách rời, tình cảm dường như càng nồng nàn, bọn họ trái phải hướng dẫn nó học bài, có đôi khi cũng vì một đề bài mà thảo luận sôi nổi, kịch liệt đến mức ầm ĩ, nhưng sau khi ầm ĩ xong, tình cảm lại rất tốt.
Nam Bình cười thầm, Vân Đa vô tình làm mai cho chuyện tình hai người, để tình cảm của anh và Mộc Tử ngày càng tốt. Ngày xưa có bà mối bắc cầu giới thiệu, giữa anh và Mộc Tử thì có Vân Đa. Cho dù Mộc Tử ở nhà anh, cho dù anh và Mộc Tử cả ngày dính cùng một chỗ, tất cả mọi người đều sẽ đổ trách nhiệm lên Vân Đa, mà không biết đến tình cảm giữa anh và Mộc Tử.
Vân Đa buồn nôn đến gần chết, hận đến muốn liều mạng, hận đến tận cùng, vẫn là hận chính mình nhất. Vòng một vòng lớn, nó ngược lại đóng gói tình địch đưa đến tận tay Nam Bình. Nhìn bọn họ gắn bó như keo sơn, khi nhìn nhau thì ánh mắt tràn đầy tình thâm ý trọng, nó có thể nôn hết toàn bộ máu trong người mình ra.
Nó là một tên ngu ngốc, cực kỳ ngu ngốc!
Vân Đa dán hai chữ ngu ngốc lên đầu giường mình, đây là một sỉ nhục.
Rõ ràng nó thích Nam Bình, nhưng mỗi ngày đều phải xem bọn họ ve vãn tán tỉnh mặt mày đưa tình trước mặt mình, còn phải duy trì bình tĩnh, đè nén toàn bộ hâm mộ ghen ghét, mùa hè này của nó trôi qua phiền muộn muốn chết.
Cho nên nói a, thế giới này thật công bằng, ngươi muốn đạt được cái gì, sẽ phải trả giá. Vất vả tính toán đến cùng, không biết kết quả thế nào, cho dù bên ngoài biểu hiện coi như đã đạt được mục đích, nhưng vui vẻ hay không, chỉ mình mới biết được.
Ly biệt cuối cùng vẫn đến, ngay khi Nam Bình và Mộc Tử đang vui vẻ đến quên cả trời đất, Vân Đa buồn bực đến sắp hộc máu, tiểu tử ngốc Nam An lén lút chơi game.
Nam Bình bước lên tàu hỏa, Vân Đa tiễn anh, Mộc Tử cũng tới, cha mẹ anh đã ở đấy.
Mẹ Nam năm lần bảy lượt dặn dò con trai, mỗi cái nhỏ nhất đều không quên nói, không có tiền thì gọi điện nha, ốm phải uống thuốc nha, trời sáng phải mặc quần áo nha, đừng chảy dãi ra chăn gối nha, đừng chết nha, đừng nợ môn nha, đừng đánh nhau nha, mẹ nói từng cái đều thật phiền, nhưng mỗi câu nói đều khiến trong lòng người thật ấm áp.
Sinh viên rồi, đương nhiên sẽ không phải mặc đồng phục linh tinh gì đó, thời tiết tháng chín cũng rất tốt, Nam Bình mặc bên trong một cái áo may ô, bên ngoài mặc một áo sơ mi ca rô hồng, một cái quần bò, giày vải bố, đẹp trai rạng rỡ như ánh mặt trời.
Nam Bình ngoài miệng đáp ứng, nhưng ánh mắt luôn đặt trên người Mộc Tử. Mộc Tử ngẩng đầu nhìn anh, vẻ mặt không nỡ.
Mười tám dặm đưa tiễn cũng không gì hơn thế này. Không bỏ được cũng không chia tách được, trong lòng Nam Bình đau khổ, sớm biết khó ly biệt như vậy, lúc trước nhất định phải thuyết phục hắn cùng ghi danh một đại học với anh. Muốn cho tất cả mọi người đều hiểu rõ, để anh và Mộc Tử có thể công khai chia tay nhau, hắn cũng có rất nhiều lời muốn nói đi, thiên ngôn vạn ngữ, đều giấu trong ánh mắt, nhìn thấy đau lòng của hắn, nhìn thấy khó chịu của hắn.
Muốn nói lại thôi, lấy tư cách bạn học, lấy tư cách bạn bè, anh không thể tiến lên ôm lấy Mộc Tử, không thể hôn hắn một cái hôn tạm biệt.
Làm sao cam lòng nhìn thấy vẻ mặt này của hắn, thân ái, chờ ta nửa năm, kỳ nghỉ đông ta lập tức quay lại.
Mộc Tử cười với anh, hắn hiểu ý tứ của Nam Bình. Chỉ là, thật sự rất khó xa nhau.
Thật muốn ôm anh, thật muốn hôn anh, thật muốn ôm mặt anh dặn đi dặn lại, đừng đau lòng, đừng mất mát, chăm sóc chính mình cho tốt, đừng khiến ta lo lắng.
Nam Bình để hành lý xuống, giang hai tay ôm mẹ anh, hôn một hơi trên mặt mẹ.
Mẹ Nam có chút ngây ra, con mắt có chút ươn ướt. Con trai rốt cuộc trưởng thành, mở ra đôi cánh của nó, muốn tự do bay lượn.
“Mẹ, lúc con không ở nhà, mẹ mua gạo đừng vác trên lưng lên gác nữa, Nam An cũng lớn rồi, nó có thể vác một túi, đừng ngại sai khiến nó.”
Lúc này chính là ly biệt.
Nam Bình lại ôm ba anh, ba Nam vỗ vài cái trên vai con trai. Con trai trưởng thành, còn cao hơn ông rồi.
“Ba, uống ít rượu, hút ít thuốc, khi mẹ càm ràm, ba lại không muốn nghe.”
Nam Bình nắm Nam An, hung hăng vò tóc nó, Nam An kêu to, cuống quýt vuốt lại tóc nó.
“Tiểu tử, ngươi cũng là nam tử hán, đừng để mẹ phải quan tâm đến mọi chuyện của mình, tất thối của mình phải tự giặt.”
Nam Bình hướng về phía Vân Đa giang hai cánh tay, Vân Đa lập tức nhào tới. Cái đầu chui vào trong ngực anh, ngửi thấy hương vị tươi mát trong lòng anh, đó là hương vị xà phòng mùi chanh mà anh yêu thích, rất dễ chịu, đây là hương vị của Nam Bình. Sơ mi vải sợi tinh khiết mềm mại, vải dệt vì từng giặt qua, trở nên hơi cứng, áp vào mặt có chút không thoải mái, nhưng đó là áo sơ mi của anh, nhiễm đầy hơi thở của anh, thật muốn chính mình cũng biến thành một cái áo sơ mi, luôn luôn mặc trên người anh.
“Đa Đa, cố gắng học tập là tốt, nhưng đừng quá miễn cưỡng, em cũng phải chú ý thân thể. Có gì không hiểu, học tập có trở ngại gì, em phải hỏi Mộc Tử, hắn ở đây, có thể giúp em.”
Vân Đa ở trong ngực anh ngẩng đầu.
“Nam Bình, anh đợi em, một năm sau, em nhất định đi tìm anh.”
Nam Bình xoa tóc nó.
“Trong nhà Mộc Tử nhiều chuyện, mỗi khi em không có việc gì, thì thay anh đi xem nhiều một chút, giúp hắn, anh trở về sẽ mang quà cho em.”
Nam Bình đẩy Vân Đa ra khỏi ngực mình, Vân Đa hết lần này đến lần khác không muốn, tay kéo áo sơ mi của anh, gắt gao cầm chặt, áo sơ mi vải sợi tinh khiết dễ nhăn nhất, động tác của nó, đúng là phá hủy hình tượng đẹp trai rạng rỡ như ánh mặt trời của Nam Bình.
Vì sao khi mới học nửa năm lớp 10 mình không nhảy lớp luôn, nhảy đến năm ba, cùng anh ôn tập bài học, cùng thi đại học, thì ngày hôm nay đi chính là hai người bọn họ rồi.
Thật muốn trở thành áo sơ mi vải sợi tinh khiết được anh yêu thích, được anh ngày ngày mặc trên người, theo bên cạnh anh, như vậy mãi mãi cũng không phải xa cách.
Nhưng Nam Bình cũng không nhìn thấy động tác nhỏ này của nó, giãy giụa thoát khỏi tay Vân Đa, vạt trước áo sơ mi theo tay Vân Đa trượt ra ngoài.
Nam Bình giang hai cánh tay gắt gao ôm chặt lấy Mộc Tử, chặt chẽ như vậy, lực trên cánh tay kia dường như muốn siết gãy lưng Mộc Tử. Hôm nay Mộc Tử cũng mặc một áo sơ mi ca rô, áo may ô thuần trắng, có điều áo sơ mi ca rô của hắn màu lam. Người không biết sẽ nghĩ đây là cách ăn mặc được thanh niên bây giờ ưa thích, chỉ có Nam Bình và Mộc Tử hiểu rõ, đây là áo tình nhân của hai người bọn họ.
Chặt chẽ ôm anh, Mộc Tử rốt cuộc không nhịn được nước mắt, rơi trên bả vai Nam Bình. Nam Bình hơi nghiêng đầu, hôn lên vành tai hắn.
Những động tác nhỏ đó chỉ có Vân Đa nhìn thấy. Tay Vân Đa hung hăng nắm chặt, thoáng cái, móng tay bấm sâu vào da thịt, nó cũng không cảm thấy đau.
Nói cái gì cũng không cần thiết, tâm ý hai người bọn họ đều hiểu rõ.
Thời gian ôm dài hơn tất cả mọi người. Cuối cùng, Mộc Tử tránh một chút, Nam Bình lúc này mới buông tay.
Mộc Tử cúi đầu, vuốt lên vạt trước áo sơ mi bị nhăn cho anh, thật tỉ mỉ, từng chút từng chút một, đến tận khi thẳng lại, hắn mới ngẩng đầu, cười với Nam Bình.
Vân Đa nhìn thấy khóe mắt Mộc Tử hồng hồng, ngực đau xót. Kỳ thật, Nam Bình và Mộc Tử mới là người đau lòng nhất đi. Bốn năm xa cách, rất nhiều biến số, ghi lòng tạc dạ rồi một khi mỗi người một nơi, còn sống phải chia cách, đó là một loại đau đớn đến tê liệt mà vẫn phải chống đỡ.
“Bảo trọng.”
Mộc Tử nói với Nam Bình xong, bảo trọng, vì ta, vì cha mẹ ngươi, nhất định phải thật tốt.
“Chờ ta.”
Nam Bình quyến luyến nhìn Mộc Tử, chờ ta, bất kể ngày 1 tháng 10 (quốc khánh Trung Quốc) hay trung thu, cho dù nghỉ đông hay nghỉ hè, sinh nhật của ta hay sinh nhật của ngươi, ta cũng đều sẽ trở lại gặp ngươi. Từ từ chờ ta, bốn năm, cùng lắm là bốn năm, sau bốn năm, chúng ta sẽ mãi mãi cùng một chỗ.
Cùng nhìn đối phương gật đầu, đây là lời thề, cho nên gật đầu không chút do dự.
Nam Bình hít sâu, vẫy tay chào mọi người, kéo theo hành lý lên tàu hỏa.
Sau khi tàu hỏa chuyển bánh, anh để lại một nụ cười cuối cùng cho Mộc Tử.
Cha mẹ nhà họ Nam nói muốn đưa Mộc Tử về, Mộc Tử lắc đầu, nói hắn còn có chuyện, sẽ không cùng đi về.
Vân Đa cũng lắc đầu, nó nói muốn thả lỏng một chút, cả mùa hè nó đều không nghỉ ngơi, hôm nay muốn tự do một chút.
Tiễn những người khác xong, Vân Đa cũng vẫy tay với Mộc Tử, rồi rời đi.
Mộc Từ đi từ từ theo sân ga, ra nhà ga, đứng dưới ánh mặt trời, ngẩng đầu nhìn không trung bao la. Khi cúi đầu, dùng tay áo sơ mi lau mắt một chút.
Hắn không ngồi xe, chỉ chậm rãi trở về, người từ từ ít dần, hắn đại khái đã mệt rồi, ngồi một mình yên tĩnh dưới bóng cây. Di động vang lên, hắn lấy điện thoại ra, nhìn một chút, ôm đầu gối, đầu cúi xuống. Bả vai run rẩy kịch liệt.
Vân Đa ở cách đó không xa, lẳng lặng nhìn Mộc Tử, nhìn thấy toàn bộ nhất cử nhất động của hắn. Lòng chua xót muốn chết.
Không biết bao lâu, Mộc Tử đứng lên lần nữa, Vân Đa nhìn thấy, trên tay áo sơ mi ca rô màu lam của hắn ướt một mảng. Áo sơ mi vải sợi tinh khiết hút nước, hẳn là có biết bao nhiêu hơi nước đã được áo sơ mi hấp thu rồi?
Cứng rắn chia cách, ai cũng không kháng cự nổi còn sống mà ly biệt, Nam Bình và Mộc Tử đều dằn vặt. Trong tình yêu này, nó lấy tư cách người thứ ba, thấy được rõ ràng, nó cũng đau đớn, nó cũng không nỡ xa Nam Bình, nhưng nhìn thấy nhất cử nhất động của Mộc Tử, nó cảm thấy đau đớn còn sâu hơn, đau lòng cho hai người bọn họ.
Nam Bình đi rồi, đau đớn nhất là hai người bọn họ.
Nó và Mộc Tử không biết ai may mắn hơn một chút.
Mộc Tử chịu đựng dằn vặt, Nam Bình và hắn cùng chịu nỗi đau ly biệt, đau khổ của Mộc Tử, Nam Bình cũng biết, Nam Bình đau lòng cho hắn, sẽ lại càng thêm thương hắn.
Nó chỉ có thể đè nén loại đau đớn chia ly này ở đáy lòng, ai cũng không biết, nhưng sang năm nó và Nam Bình sẽ học cùng đại học, thời gian xa nhau chỉ có một năm, sau đó là có thể luôn luôn ở bên nhau.
Nó và Mộc Tử, ai khiến người đau lòng hơn đây?
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: