Trái chủ hãn phu – Chương 94

Chương 94: Toàn bộ tụ họp! Sáu sáu sáu!

trai-chu-han-phu-by-cuclaccung.com
Ngu Tư Ngôn theo ngón tay Ngưu Phân Phương thấy Hạng Tường, kinh ngạc nói:
“Thấy anh ta liền sợ thành như vậy?”
Ngưu Phân Phương thấp giọng lẩm bẩm một câu:
“Sao mà không sợ.”
Ngu Tư Ngôn quan sát Hạng Tường một phen, vẫn không quá tin, hỏi:
“Anh hôm qua nói rõ thân phận với con dâu bác ấy?”
Hạng Tường lắc đầu.
“Vậy kỳ quái, sao cô ta biết anh tới đòi nợ, mà không phải tới cướp!”
Hạng Tường vẫn lắc đầu.
Ngưu Phân Phương chiếu theo kịch bản của Hạng Tường chen vào nói:
“Cậu ta chưa nói, là con dâu tôi thấy cậu ấy từ rất xa nhìn chằm chằm nó, còn có hàng xóm nói cho nó từng có người tới hỏi tình huống nhà nó, nó người nọ tinh lắm, lập tức gọi điện thoại hỏi tôi có phải thực sự tìm công ty đòi nợ hay không, tôi nói phải, nó mới vội vàng tới đưa tiền cho tôi.”
Ngu Tư Ngôn đem lô gíc trước sau ở trong đầu vòng qua một hồi, luôn cảm thấy chuyện này quá thuận lợi, có chút khó tin.
Nên nói đều nói xong, Ngưu Phân Phương một phút cũng không muốn ở lâu, nhét tiền vào trong tay Ngu Tư Ngôn, xoay người liền đi.
“Cảm ơn cậu, tôi còn có việc, tôi muốn đi xem. . . Đứa cháu kia của tôi, tôi đi trước.”
“Ấy. . .” Ngu Tư Ngôn còn chưa phản ứng lại, người đã đi, cậu nhìn thân ảnh Ngưu Phân Phương biến mất ở cửa, sau đó xoay người tỉ mỉ nhìn Hạng Tường một lần, hỏi:
“Anh ngày hôm qua dùng biểu tình gì nhìn chằm chằm cô ả kia?”
Trong đầu Hạng Tường đem khuôn mặt Tiêu Vĩ và Lữ Việt lược qua một lần, biểu tình ngây ngốc nhất thời biến đổi 180 độ, Ngu Tư Ngôn nhìn mà nhướng mày.
Ngu Tư Ngôn vỗ vỗ vai Hạng Tường, ca ngợi nói:
“Anh quả nhiên thích hợp làm đòi nợ.”
Hạng Tường biến khuôn mặt trở lại, hỏi:
“Còn có việc gì không? Không có việc gì tôi đi làm cơm.”
Ngu Tư Ngôn từ chồng tiền rút ra một tập, đem 40 nghìn còn lại đưa tới trước mặt Hạng Tường,
“Cái này anh cầm đi.”
Hạng Tường nghiêm trang cau mày nói với Ngu Tư Ngôn:
“Chúng ta nói rõ rồi, bao ăn bao ở không cần tiền lương.”
Anh không muốn tiền, lỡ Ngu Tư Ngôn bảo anh cầm tiền đi ra ngoài thuê nhà, vậy quá lỗ.
Ngu Tư Ngôn không nhịn nổi nhìn thẳng Hạng Tường,
“Tôi nói cái đầu anh có thể linh hoạt một chút hay không! Cho anh tiền còn không muốn, nghèo không chết anh.”
Cậu kéo kéo áo may ô cụ ông trên người Hạng Tường,
“Anh là mặc thứ đồ này đến thoải mái rồi hả!”
Hạng Tường cái gì cũng chưa nói, y như con lừa bướng bỉnh từ trong tay Ngu Tư Ngôn kéo áo ra, khuôn mặt bình tĩnh quay đầu vào phòng bếp.
Vẻ mặt Ngu Tư Ngôn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn tấm lưng dày rộng của Hạng Tường,
“Ôi cha, ôi cha, ông đây thực sự muốn cạy cái đầu anh ra lắp lại lần nữa!”
. . .
Trước cửa bệnh viện Tây Nam.
“Cảm ơn em Phùng Hoan, còn phiền em đi tìm người quen.” Cô gái đeo kính cười nói với Phùng Hoan đang dắt cô.
“Có gì mà phiền, dì của em chính là chủ nhiệm khoa phụ sản, không phiền, chị dù sao cũng tính là tuổi lớn mới có thai, nhất định phải đi gặp bác sĩ khám, như vậy mới an toàn biết chưa.”
Cô nàng nhẹ thở dài một hơi, cùng Phùng Hoan lảm nhảm việc nhà,
“Em cũng biết công việc của chị, toà án bận việc cả ngày, anh ấy ở đại sứ quán cũng bận kinh khủng, đứa bé này sinh ra chị còn lo không có ai chăm sóc.”
Phùng Hoan khuyên nhủ:
“Hôm trước lúc tìm anh nhà xử lý chuyện vi-sa anh ấy cũng nói với em một chút, anh ấy nói dự định. . . Ấy, cẩn thận!”
Còn chưa dứt lời, Phùng Hoan nhanh tay lẹ mắt lôi kéo cô gái vào lòng, cho dù là vậy, cụ già vội vã chạy vào bệnh viện cũng khẽ đụng phải cô gái một chút.
Phùng Hoan vững vàng ôm lấy cô gái, quay mặt nhỏ giọng hét lên:
“Bác đi từ từ, nhìn người chút đi!”
Bác gái vội vội vàng vàng quay đầu nhìn thoáng qua, vừa lúc đối diện Phùng Hoan, hai người nhất thời sững sờ một chút.
“Là bà? !” Phùng Hoan liếc mắt là nhận ra Ngưu Phân Phương.
Ngưu Phân Phương vội vã cúi đầu, quay người đi còn nhanh hơn.
Cô gái bên người Phùng Hoan nhìn bóng lưng Ngưu Phân Phương, lúng ta lúng túng nói:
“Là bà ta nha.”
Phùng Hoan rất kinh dị,
“Chị cũng biết bà ta sao?”
Cô gái gật đầu, tiếp tục đi vào trong, vừa đi vừa nói chuyện:
“Tháng trước chị từng thẩm tra một vụ án của bà ta.”
Phùng Hoan một chút cũng không giấu đáy lòng khinh thường, khẽ hừ một tiếng nói:
“Bính từ phải không.”
Cô gái khó hiểu nhìn Phùng Hoan,
“Bính từ? Không phải, là bà ta kiện con trai bà ta nợ tiền không trả.”
Phùng Hoan tính tình yêu ghét phân minh, cô gái vừa nói vậy, cô lập tức hiện ra biểu tình đồng tình.
Cô gái vỗ vỗ mu bàn tay Phùng Hoan,
“Em cũng đồng tình bà ta sao, chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu.”
Phùng Hoan nhíu mày,
“Chị nói em nghe thử rốt cuộc là chuyện gì, chị yên tâm, em khẳng định không nói ra ngoài, em có một người bạn ngày hôm trước bị bà ta hãm hại, chính như em nói ấy, bính từ!”
Cô gái suy nghĩ một chút, nhỏ giọng nói:
“Vốn thân phận như chị không nên nói cho em biết chuyện này, em đã nói như vậy. . . Chậc, vậy được rồi.”
“Ừ, chị yên tâm nói, em tuyệt đối không truyền ra ngoài.”
Cô gái nghiêm túc nói:
“Là như thế này, bà ta nói con trai bà ta vay bà ta 500 nghìn mua nhà không trả, có giấy vay nợ làm chứng, nhưng giấy nợ này là năm nay mới bổ sung, toà án cầm giấy nợ đi kiểm nghiệm, xác thực là thật, thế nhưng lúc chị thẩm tra lại phát hiện không thích hợp, bút tiền nợ này con dâu bà ta căn bản không biết, vậy nên toà án liền phái người đi tra xét.”
“Vừa tra xét liền xuất hiện vấn đề, con trai bà ta đang cùng con dâu bà ta đòi ly hôn, dựa theo pháp luật quy định, phần tiền nợ này chính là tiền nợ sau kết hôn, nhà gái cũng phải chịu một nửa, hơn nữa bà ta nói, 500 nghìn này chỉ dùng để mua nhà, thế nhưng trên giấy chứng nhận bất động sản là tên nhà gái, bọn chị điều tra ra, gia đình nhà gái điều kiện tương đối tốt, căn nhà kia là lúc trước gia trưởng nhà gái mua cho, người ta còn giữ cả biên lai trả tiền khi ấy.”
Phùng Hoan hiểu ra,
“Đây không phải là công khai lừa tiền người ta sao! Thật là loại mẹ nào thì sinh loại con ấy.”
Cô gái gật đầu,
“Đúng vậy, vậy nên án kiện này lúc trước chị đã bác bỏ, nhưng bà ta còn không phục, tiếp tục kháng án, kết quả vẫn là bị bác bỏ.”
Phùng Hoan trầm mặt suy nghĩ một chút,
“Không được, em phải hỏi bạn em một chút, có bị bà già kia lừa bịp hay không.”
Nói Phùng Hoan móc ra điện thoại gọi tới công ty Ngu Tư Ngôn.
Ngu Tư Ngôn đang cùng Hạng Tường ở chợ bán thức ăn mua đồ ăn, Phùng Hoan dù có gọi vỡ điện thoại cũng không ai nhận.
Liên tục gọi vài cuộc, Phùng Hoan buông tha. Cô đem điện thoại thả vào trong túi,
“Em đi xem cùng chị xong, sau đó đi tìm cậu ấy sau vậy.”
. . .
Mà lúc này, Lữ Việt đang bưng một cốc sữa bò, chậm rì rì miêu tả Hàn Đông vị thành niên cho hoạ sĩ,
“Sai, chân dài hơn chút, đúng rồi, cậu vẽ thắt lưng thô thế làm gì, nhỏ một chút!”
Hoạ sĩ có chút kích động nói:
“Ngài Lữ không phải lừa tôi đấy chứ, tỉ lệ vóc người này, tuyệt! Lớn lên còn không thành yêu nghiệt sao!”
Lữ Việt quát:
“Nói cái gì hả, đây là ân nhân của tôi, cậu nói ngài ấy yêu nghiệt thử xem? Tôi lấy cốc sữa chết chìm cậu bây giờ!”
Giơ cốc sữa giả vờ muốn đập, điện thoại di động đột nhiên vang lên. Lữ Việt căn dặn một câu:
“Vẽ cho đẹp vào.”
“Tôi Lữ Việt, xin chào, ấy, đúng, vi-sa chiều nay tôi đã lấy tới, tôi xác định, ngày kia? Như vậy đi, tôi hỏi ông chủ tôi một chút rồi sẽ báo lại cho ngài sau, được rồi, cảm ơn ngài.”
Nhận điện thoại công ty du lịch xong, anh lại gọi cho Ngu Tư Ngôn, thanh tuyến ưu nhã trong nháy mắt biến mất,
“Ngu Tư Ngôn, vừa rồi quản lý công ty du lịch hỏi tôi, sáng sớm ngày kia 8h khởi hành, cậu xem có được không?”
Ngu Tư Ngôn nói:
“8h khởi hành? Nói rõ xem!”
Lữ Việt không nhịn được giải thích:
“Chính là 8h lên máy bay! Nếu cậu cảm thấy thời gian hợp lý, tôi sẽ nói với cô ấy, 6h sáng ngày kia cô ấy sẽ cho xe tới cửa công ty đón chúng ta, ai nha, nói chút chuyện này với cậu sao lại vất vả thế, bảo Hạng Tường tới nghe!”
Khuôn mặt tuấn tú của Ngu Tư Ngôn suy sụp,
“Ông đây nghe hiểu! Nghe anh cái rắm mà nghe, được, cứ vậy đi.”
Treo điện thoại, Ngu Tư Ngôn bay lên một cước đá vào bắp chân Hạng Tường.
Hạng Tường lảo đảo một chút, ngẩn ngơ hỏi:
“Cậu đá tôi làm gì?”
Ngu Tư Ngôn liếc xéo Hạng Tường,
“Tôi thích đấy!”
Lữ Việt thông báo cho mỗi người của công ty xong, sau đó nắm điện thoại di động suy nghĩ một chút, tròng mắt vừa chuyển, gọi vào điện thoại Tiêu Vĩ.
“Alo, tiểu Vĩ nha, ăn chưa?”
Tiêu Vĩ giả vờ lạnh lùng nói:
“Có việc mau nói.”
Lữ Việt nghịch ngợm dụ dỗ,
“Vâng, bệ hạ, nô tì hỏi ngài có muốn cùng nô tì đi Australia hay không nha?”
Tiêu Vĩ trốn anh đều không kịp, còn Australia, thủ đô đế quốc Oreo cũng không đi!
“Không đi.”
Lữ Việt không nóng nảy, chậm rì rì nói:
“Bệ hạ tam tư, lần này trong đám người đi có cả Hạng Vương và Ngu Cơ, hơn nữa nô tì còn biết, có một cô ả tuyệt đối sẽ theo Ngu Cơ len lén lẻn vào. . .”
Tiêu Vĩ nghe đến dịch dạ dày cuồn cuộn, phá công mắng to:
“Mẹ nó anh nói tiếng người được không! ! Nói đàng hoàng!”
Lữ Việt nhẹ khụ một tiếng, nghiên túc nói:
“Chính là có một cô nàng nhìn trúng Ngu Tư Ngôn, hơn nữa tôi chưa cho Hạng Tường biết, cô nàng này từng hỏi thăm chuyện chúng tôi muốn đi du lịch, trực giác của tôi nói cho tôi biết, cô ả nhất định sẽ tìm mọi cách theo Ngu Tư Ngôn đến Melbourne, cậu không muốn nhìn một chút Hạng Tường là thế nào cùng một cô gái tranh giành một tên đàn ông sao!”
Tiêu Vĩ, “. . .”
Im lặng hồi lâu, Tiêu Vĩ treo điện thoại.
Lữ Việt ôm điện thoại di động, cười so với hồ ly trộm tinh còn xảo trá hơn.
~~~~~~~~
Edit: Huyết Vũ

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: