Bái thác liễu, Tiểu Bạch! – Chương 30

Chương 30

Bai-thac-lieu-tieu-bach-by-cuclaccung.com
Tam giới, Thần giới, Ám giới, Nhân giới cùng chung sống yên ổn, hòa thuận với nhau, mở ra một thời kỳ yên bình hiếm có trong lịch sử.
Các quan lại có địa vị của Tam giới vẫn theo chế độ cũ, vì để có thể trao đổi kỹ thuật, kiến thức để phát triển Tam giới, hàng năm, các quan lớn trong Tam giới đều cử người thừa kế của mình đến nước láng giềng học tập vài năm, đem văn hóa cùng kỹ thuật của nước ngoài về phát triển đất nước mình. Đây là một trong những lý do tại sao Tam giới có thể duy trì sự thịnh vượng.
Năm năm mươi lăm, Phụng Lưu – cháu ngoại của hoàng thất Thần giới, cùng Nhị hoàng tử Nhân giới Cẩm Lăng đi Ám giới, đem Ngọc Hàn – người thừa kế quốc sư của Ám giới cùng nhau học tập 5 năm. Năm đó, Phụng Lưu 12 tuổi, Ngọc Hàn 10 tuổi, Cẩm Lăng 8 tuổi.
Cũng năm đó, hoàng tử Ám giới đi tới Thần giới, cùng hoàng tử và nhị hoàng tử Thần giới học tập 5 năm.
Phụng Lưu, Cẩm Lăng cùng Ngọc Hàn cả 3 người đều ở trong cung điện Ám giới, 3 người cùng chung sống trong năm năm này, Tam giới đều hy vọng trong 5 năm tài năng của 3 người càng phát triển, tương lai có thể kế thừa vị trí, đem chính trị Tam giới có thể cùng nhận thức, mở sang một thời kỳ hưng thịnh mới cho Tam giới.
Phụng Lưu lớn tuổi nhất trong 3 người, nên sinh ra lòng trách nhiệm của người làm đại ca. Sáng sớm hắn đã đánh thức Cẩm Lăng cùng Ngọc Hàn đến thư phòng bái kiến phu tử. Nhưng hình như Ngọc Hàn không có trong phòng, vì hôm qua vừa tới Ám giới, mới thấy Cẩm Lăng còn chưa thấy Ngọc Hàn. Sáng sớm vì hưng phấn quá nên hắn đến gõ cửa phòng, nhưng không thấy ai trả lời.
Thấy thời gian đã không còn sớm, Phụng Lưu liền tới gọi Cẩm Lăng trước.
Đến thư phòng thì đã thấy một vị mỹ nhân thoát tục ngồi nghiêm chỉnh ở đó, thì ra là Ngọc Hàn. Phụng Lưu có chút ngây người, nghe đồn quốc sư Ám giới xinh đẹp tựa tiên nữ hạ phàm, nhưng cũng chỉ là tin đồn dân gian, tuy ở hoàng cung cũng có nghe thấy, nhưng không ngờ tới, bộ dạng Ngọc Hàn so với trong lời đồn còn xuất sắc hơn. Tựa như thần tiên, sợ là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân một khi thấy hắn cũng phải xấu hổ về nhan sắc của mình.
Cẩm Lăng nhìn đến có chút ngây người. Hai người đứng trước cửa thư phòng hồi lâu chưa bước vào.
Phu tử dường như đã quen với biểu tình kinh diễm của người khác, nhẹ nhàng một câu “ Vào đi”, gọi hồn phách hai người về.
Phụng Lưu dù sao cũng là lớn nhất trong 3 người, lập tức hoàn hồn, đi vào thỉnh an phu tử. Cẩm Lăng cũng theo sau Phụng Lưu thỉnh an. Cẩm Lăng cũng chỉ mới 8 tuổi, thỉnh an xong liền xoay người ngồi cạnh Ngọc Hàn, đồng tử đen nhánh lóe lên liền hỏi nhỏ:
“Ngươi là Ngọc Hàn đi, ta là nhị hoàng tử Nhân giới – Dạ Nguyệt”
“Ngươi thực sự là giống trong lời đồn! Đẹp quá!”
“Ánh mắt của ngươi thật đẹp nha!”
Ngọc Hàn không hề hé răng, hắn đã có thói quen nghe người khác tán dương vẻ ngoài của mình. Cẩm Lăng nói ánh mắt của hắn đẹp, vậy mà cũng không nhìn lại xem ánh mắt trong veo như hài tử của mình. Nga, đúng rồi, hắn cũng chỉ mới 8 tuổi. Một đứa nhỏ hoàng thất không có ưu sầu. Ngọc Hàn thản nhiên nhíu mày.
Phụng Lưu ở một bên lẳng lặng nhìn Ngọc Hàn, không biết tại sao một đứa nhỏ như hắn lại mang khí chất âm lãnh như vậy.
Cẩm Lăng nói không ngừng cũng không khiến Ngọc Hàn hé miệng.
Phu tử nhẹ gõ bàn một cái, bắt đầu học.
Ngọc Hàn vẫn không hé miệng, trừ khi phu tử đặt câu hỏi. Phụ thân đã dạy hắn, nói nhiều tất sai. Chỉ cần lúc quan trọng mới mở miệng, bình thường thì không cần nhiều lời. Hắn vẫn luôn nghe lời phụ thân dạy bảo.
Nhưng Cẩm Lăng là người hết sức cổ quái, hắn cứ quấn lấy mình nói không ngừng, cho dù không được hắn đáp lại vẫn liên tục lải nhải. Ngọc Hàn tự nhận mình có khả năng nhẫn nại không tồi, nhịn đến 7 ngày rốt cuộc cũng không chịu được.
Ba người cùng nhau dùng cơm trưa ở đình nghỉ mát, Cẩm Lăng vẫn nói nhiều như cũ, tuy rằng hắn không trả lời nhưng đã có Phụng Lưu phụ họa.
“Nghe nói phía sau hoàng cung có một ngọn núi phong cảnh tuyệt đẹp, còn có thác nước, ta lớn thế này vẫn chưa thấy thác nước bao giờ, không bằng buổi chiều 3 người chúng ta cùng nhau đi xem đi!” – Cẩm Lăng đề nghị.
“Tốt, cả ngày đọc sách cũng cần thư giãn một chút!” – Phụng Lưu cười, phụ họa.
“Ngọc Hàn ngươi đồng ý không?” – Cẩm Lăng thấy Ngọc Hàn chỉ ăn mà chưa trả lời.
Ngọc Hàn quả thật là phiền muốn chết, mỗi ngày đều bị hỏi cái này ăn ngon không, cái kia chơi vui không, chữ này đọc sao, tối dùng cơm chung không. Hiện tại còn muốn rủ hắn đi du sơn ngoạn thủy, nếu hắn có thời gian rảnh không bằng về phòng chăm chỉ học tập còn hơn.
Nhíu mày, tỏ vẻ không muốn.
“Ngọc Hàn, nếu người không nói gì ta coi như ngươi đồng ý nha!” – Cẩm Lăng hoa tay múa chân vui sướng sai cung nữ chuẩn bị chút điểm tâm để đi dã ngoại.
Ngọc Hàn càng nhăn mặt lại, đứa nhỏ này không biết quan sát sắc mặt sao.
“Ngọc Hàn, người thích ăn điểm tâm vị ô mai hay vị nho?” – Cẩm Lăng mở to mắt hỏi.
“Ta không đi” – Ngọc Hàn mở miệng. Thanh âm lạnh như băng, đủ khiến người ta thấy hắn đang tức giận.
Vốn tưởng rằng lời này có thể làm Cẩm Lăng cách xa mình một chút, không ngờ hắn đột nhiên đưa mặt tới trước mặt mình.
“Ngọc Hàn, thì ra ngươi không bị câm điếc”
Mặt Ngọc Hàn tối sầm lại, cái phản ứng gì thế này……
“Ha hả, Ngọc Hàn cuối cùng cũng mở miệng!” – Phụng Lưu phụ họa.
“Ta nói ta không đi, các người tự đi đi.” – Ngọc Hàn trừng mắt liếc Phụng Lưu một cái, để bát lại liền xoay người về phòng. Hắn không ngờ rằng cái trừng mắt kia lại như liếc mắt phong tình vạn chủng.
Sau đó vài ngày, Ngọc Hàn vẫn tránh xa Dạ Nguyệt, có thể trốn liền trốn. Nhắm mắt làm ngơ.
Bên tai cuối cùng cũng thanh tịnh.
Một đêm nọ chợt nghe có người gõ cửa, mở cửa liền thấy thì ra là Phụng Lưu.
Ánh mắt Phụng Lưu vẫn đầy ý cười, Ngọc Hàn không lên tiếng cũng không để Phụng Lưu vào. Hai người liền đứng như vậy ở cửa.
Phụng Lưu hình như cũng không lo lắng, vẫn mỉm cười cùng Ngọc Hàn đứng ở cửa.
Một canh giờ sau, Ngọc Hàn có chút mỏi nhưng không cam tâm thua cuộc như vậy, vẫn nhẫn nhịn không lên tiếng.
“Ngọc Hàn, ta có chút chuyện muốn nói với ngươi, có thể cho ta vào trong nói chuyện không?” – Phụng Lưu cuối cùng nhận thua, Ngọc Hàn liền thấy vui mừng.
“Mời.” – Ngọc Hàn tránh qua một bên, liền thấy hơi mỏi, đứng có chút không vững.
Phụng Lưu cũng khéo léo đỡ hắn, không dấu vết rút lại, bước vào trong ngồi xuống.
Đáng giận, hắn nhất định muốn nhìn thấy ta đứng không vững mà, cho nên mới nhận thua trước. Thương hại ta sao?
Phụng Lưu xem nhẹ vẻ mặt của Ngọc Hàn, chậm rãi mở miệng.
“Cẩm Lăng hắn còn nhỏ, ngươi không cần chấp nhất hắn!”
“Ta không hiểu ý của ngươi.” – Chẳng lẽ ta lớn hơn hắn nhiều lắm à.
Phụng Lưu ôn nhu liếc Ngọc Hàn một cái – “Hắn thấy ngươi cả ngày không cười không nói, chỉ muốn làm ngươi vui một chút!”
“Ta cảm thấy hiện tại ta rất vui vẻ, không cần hắn quan tâm.”
“Ngươi nếu không thích hắn phiền ngươi thì có thể ngẫu nhiên đáp lại hắn vài câu.”
“Ta ít khi nói chuyện, sợ rằng sẽ nói ra những câu nhị hoàng tử không thích!”
“Sao ngươi phải khổ như vậy!”
“Ta thích như thế, không cần ngươi lo lắng.”
Một người là hoàng tử, sao biết ấm lạnh của nhân gian. Ngọc Hàn sau khi sinh ra đã định sau này phải phò tá hoàng tử Ám giới. Quốc sư của Ám giới vẫn luôn có tiếng là thông thiên quốc sư. Phụ thân hắn vì duy trì danh tiếng, nên từ lúc hắn sinh ra đã không được cưng chiều, càng thêm nghiêm túc đào tạo, dạy hắn hành vi của người đứng bên cạnh vua, cho hắn tập võ, để tương lai có thể bảo vệ quân chủ. Dạy hắn làm như thế nào chu toàn triều đình văn võ, làm việc cẩn thận, dạy hắn như thế nào để phụ tá tốt cho hoàng đế làm hưng thịnh quốc gia. Cho nên Ngọc Hàn tuy là thiếu niên đã sớm trưởng thành. Đối với người được nuông chiều như nhị hoàng tử có chút xem không vừa mắt.
Không khí hơi cứng ngắc.
Phụng Lưu lại không hề thấy xấu hổ – “Ngọc Hàn, Cẩm Lăng cũng có nhiều khổ tâm, chỉ là hắn muốn cùng người kết giao bằng hữu.”
Khổ tâm? Như vậy ta thì sao?
“Ngọc Hàn chỉ hy vọng Tam giới có thể mở sang một thời đại huy hoàng mới, còn những chuyện khác không quan hệ.”
Phụng Lưu đau lòng nhìn Ngọc Hàn, tuổi nhỏ như vậy đã phải đeo trên lưng tương lai của quốc gia, hắn sao có thể chịu đựng được?
Ngọc Hàn không hiểu ánh mắt của Phụng Lưu, hắn chưa bao giờ thấy người khác dùng ánh mắt này nhìn hắn, có chút khó hiểu.
“Nếu ngươi không còn chuyện gì khác, vậy Ngọc Hàn phải đi nghỉ sớm.”
Phụng Lưu cười gượng một tiếng – “Là ta quấy rầy ngươi, Ngọc Hàn, ngươi nghỉ ngơi đi!”
Đứng dậy rời đi, trong lòng lại có loại cảm xúc khó nói, hắn mới chỉ là đứa nhỏ 10 tuổi thôi!
Ngày hôm sau, Cẩm Lăng đột nhiên im lặng rất nhiều. Hắn không cả ngày nói chuyện với Ngọc Hàn, chính là ngẫu nhiên dùng đôi mắt đen nhánh trong suốt nhìn Ngọc Hàn, làm bộ dáng muốn nói lại thôi. Ngọc Hàn không nghĩ nhiều, chỉ cần mình có thể yên tĩnh chút là tốt rồi.
Lại qua một tháng, Ám giới Vũ đế tới cung hỏi thăm 3 đứa nhỏ, còn mang nhiều quà tới.
Đang hỏi Cẩm Lăng có muốn gì không, Cẩm Lăng cúi đầu thật lâu, mấp máy miệng nhỏ nói: “Ta muốn cùng Ngọc ca ca và Phụng ca ca đi tới núi phía sau hoàng cung xem thác nước!” – Thanh âm nhẹ nhàng, chọc người yêu thương.
Vũ đế cười khẽ: “Không thành vấn đề, ngày mai trẫm kêu người mang các ngươi đi!”
Cẩm Lăng cúi đầu: “ Cám ơn Hoàng thượng ân điển, nhưng Cẩm Lăng không đi.”
“Vừa nãy không phải ngươi không phải muốn đi sao?” – Vũ đế có chút khó hiểu.
“Nhưng Ngọc ca ca không muốn đi, Cẩm Lăng không muốn làm Ngọc ca ca không vui cho nên không đi.”
Vũ đế đem ánh mắt chuyển sang Ngọc Hàn, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn trắng bệch.
Thế mà lại đi cáo trạng hắn trước mặt Vũ đế, tiểu tử ngươi chết chắc rồi!
“Hàn nhi vì sao không muốn cùng Cẩm Lăng đi chơi?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, Ngọc Hàn vẫn cho rằng mình tài hèn học ít, nghĩ muốn dùng thời gian đi chơi ở lại học tập thêm, hy vọng có thể bù lại thiếu sót của bản thân, tương lai có thể trợ giúp thái tử trị vì thiên hạ, tạo phúc cho dân. Cho nên Ngọc Hàn muốn bỏ bớt thời gian chơi bời để tập trung học tập.”
Vũ đế gật nhẹ đầu: “Hàn nhi, sách có thể từ từ đọc, không cần tạo áp lực. Trừ đọc sách còn phải ra ngoài thư giãn nghỉ ngơi, như vậy mới có thể làm ít công to.” – Vũ đế biết quốc sư quản giáo Ngọc Hàn rất nghiêm khắc, đứa nhỏ này còn nhỏ như vậy sao phải chịu khổ thế.
“Ngày mai trẫm sẽ cho người sắp xếp hết, người cùng Dạ Nguyệt, Phụng Lưu cùng nhau đi thưởng ngoạn đi. Buổi sáng ta sẽ nói phu tử khỏi tới, cho các ngươi nghỉ ngơi một ngày!”
Nghe thấy sáng mai không cần đọc sách, Cẩm Lăng lập tức đứng lên hoan hô, cười như bắt được hoa, bắt lấy tay áo Phụng Lưu nhảy.
Phụng Lưu từ đầu tới cuối không hé răng, chỉ là cùng cười với Dạ Nguyệt.
Đáng chết đáng chết đáng chết! Ngọc Hàn nhíu chặt mày.
Sáng sớm hôm sau, Cẩm Lăng liền nhịn không được chạy tới gõ cửa phòng Ngọc Hàn, thúc hắn đi du ngoạn. Ngọc Hàn ngàn lần không muốn đi nhưng đây là khẩu dụ của Hoàng Thượng, nếu không đi thì không phải là kháng chỉ sao.
Cứ như vậy, dọc đường đi ba người ba loại biểu tình, một người hân hoan vui cười, một người yên lặng mỉm cười còn một người gắt hao nhíu mày.
Đi đến núi xanh, quả nhiên có một cái thác nước lớn.
Giữa hè, cung nữ thái giám đã chọn một gốc cổ thụ, đặt xuống miếng vải mềm, rất nhiều điểm tâm cùng trà bày ra, rồi lẳng lặng lui ra cho 3 người du ngoạn.
Cẩm Lăng vừa thấy thác nước liền vọt vào trong nước, hoan hô kêu to, hưng phấn cực kỳ.
Phụng Lưu cùng Ngọc Hàn ở dưới gốc cây lẳng lặng nhìn Cẩm Lăng dưới nước đang giơ tay về phía họ.
“Ngươi đừng giận Dạ Nguyệt.” – Phụng Lưu uống trà, nói.
“Giận hắn để làm gì?” – Ngọc Hàn rầu rĩ không vui.
Phụng Lưu cười khẽ: “Nhìn khuôn mặt này của ngươi đến ngốc tử cũng biết ngươi đang sinh khí.”
Ngọc Hàn âm trầm không ít: “Hắn muốn đi chơi liền đi, vì sao phải kéo ta tới?”
Phụng Lưu thở dài: “Tại hắn tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện. Vì Cẩm Lăng từ nhỏ đã cô đơn, chỉ hy vọng có thể kết giao thêm bằng hữu thôi.”
“Vậy tại sao hắn không cùng ngươi kết giao bằng hữu đi!”
Phụng Lưu vừa nghe vậy, cười ha ha: “Ngọc Hàn ngươi đọc sách tới choáng váng rồi a! Cẩm Lăng vẫn đi theo bên người ta, ta sớm xem hắn là đệ đệ rồi, ở trong lòng ta ngươi và hắn đều là bằng hữu của ta, ở trong lòng hắn ta sớm là bằng hữu của hắn!”
Ngọc Hàn vừa nghe nói như thế cũng hiểu được câu hỏi của hắn có chút ngốc, sắc mặt liền hơi hơi phiếm hồng.
Phụng Lưu lại uống trà: “Cẩm Lăng tuy là Nhị hoàng tử của Nhân giới nhưng cũng không phải là huyết thống của hoàng tộc, nói vậy chắc ngươi hiểu. Ngày Đại hoàng tử Nhân giới sinh ra, liền có chiêm tinh sư tiên đoán là khi hắn 23 tuổi sẽ có đại nạn, nên bên người đại hoàng tử phải có một ngôi sao tối để giúp hắn bình an, chiêm tinh sư liền đi tìm và cuối cùng tìm được Dạ Nguyệt. Nhân giới Thấm đế liền phong hắn là nhị hoàng tử cùng đại hoàng tử sớm chiều ở chung. Cẩm Lăng vốn là đứa nhỏ của một nhà nông, cái gì cũng không hiểu. Sau khi tiến cung mọi người ghét bỏ hắn không có gia thế hiển hách, không ai muốn làm bằng hữu của hắn, hắn thường ngày trừ đại hoàng tử ra cũng không nói chuyện với ai. Hiện tại vất vả ra khỏi Nhân giới cùng ngươi với ta sống chung 5 năm, lòng liền vui mừng nghĩ có thể kết giao bằng hữu. Ngươi lại cự tuyệt hắn, có nghĩ hắn thương tâm rất nhiều không!”
Ngọc Hàn không nói gì. Thân thế Cẩm Lăng hắn cũng có nghe qua, vốn tưởng rằng hoàng tử thì được người người sủng ái không ngờ lại bị người khác xa lánh.
“Chẳng lẽ ngươi cũng giống mấy người trong cung, chê gia thế của hắn?”
“Đương nhiên không phải.” – Ngọc Hàn chán ghét người nịnh bợ, nhìn liền thấy ghê tởm.
Phụng Lưu nheo mắt cười: “Như vậy ngươi có đồng ý kết giao bằng hữu với hắn?”
Ngọc Hàn không nghĩ ngợi đáp: “Đương nhiên.” – Hắn không muốn giống mấy người chỉ biết nịnh bợ, Cẩm Lăng tuy có dài dòng nhưng ánh mắt rất trong sáng.
Phụng Lưu mỉm cười, không nói gì nữa.
Nhìn người trong nước chơi vui vẻ, Ngọc Hàn có chút không đành lòng, hắn thấy thân ảnh đó có chút cô đơn. Lần đầu tiên hắn chủ động tiến vào trong nước, hất nước về Dạ Nguyệt. Cẩm Lăng sửng sốt, ngây ngốc nhìn Ngọc Hàn, có chút không tin được là Ngọc Hàn thế mà bồi hắn nghịch nước.
“Ngươi không muốn chơi sao?” – Ngọc Hàn có chút không kiên nhẫn nói.
Cẩm Lăng lập tức cười tươi như mặt trời, dùng sức gật đầu: “ n, chơi, chơi chứ!”
Hai người trong nước vui đùa ầm ĩ, phía sau là thác nước đổ xuống, nước bắn lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Phụng Lưu cũng tham gia, một ngày này, ba người chơi đến tận xế chiều, cả người ướt đẫm mới về cung.

~~~~~~~~~~~~
Hết chương 30.
Edit: Mia Tu
Beta: Robin

Content Protection by DMCA.com

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: