Áo sơ mi – Chương 7

Chương 7: Mộc Tử gặp khó khăn

Dam-my-Ao-so-mi-by-cuclaccung.com
Vân Đa tập thành thói quen mỗi một tuần liền viết thư cho Nam Bình, nói một chút tình hình học tập, nói nó gặp bài tập khó như thế nào, nói nó mới cài đặt cameras mới, có độ nét rất cao, những chuyện vụn vặt, nhưng nó cũng ích kỷ cho rằng, như vậy sẽ không sinh ra xa cách với Nam Bình, cho dù phải chia tách một năm không ở bên nhau, nhưng vẫn khiến cho anh cảm giác được, Vân Đa người này vẫn luôn ở bên cạnh mình, sẽ không từ từ quên mất nó.
Nam Bình sẽ nói trong đại học của anh có một thầy giáo rất hung ác, có mấy người bạn giao tình không tệ ở ký túc xá, quán cơm nhỏ kia tặng bia miễn phí, thư viện nhất thích hợp nhất để lười biếng ngủ một giấc. Khi lười thì viết một trang, có đôi khi chỉ vẽ một bức tranh, đôi khi kể chuyện cười cho nó. Nam Bình đúng là xa nhà đi học đại học, nhưng Vân Đa không hề cảm thấy anh rời xa.
Chương trình học năm ba nó có thể dư sức ứng phó, trong kỳ nghỉ hè nó đúng là đã liều mạng mà học, tích lũy tri thức, cho nên nó chưa từng để ý đến bầu không khí căng thẳng học tập ngay từ đầu năm, thậm chí trong biển đề thi, có rất nhiều quyển nó đã từng làm rồi. Tham gia cuộc thi Olympic cả nước, nó đứng thứ ba, được cộng thêm hai mươi điểm, cho dù nó làm bài thi không thuận lợi, chỉ cần có hai mươi điểm cộng này, cũng thoải mái đỗ đại học.
Khi người khác học tập, nó thực sự buồn ngủ thì sẽ ngủ một chút, chưa bao giờ tham gia các loại tự học buổi tối, cuối tuần nó còn chơi game với Nam An.
Thu dọn sách giáo khoa, nó định đi về nhà, còn không bằng mời gia sư, thầy cô giáo ngay cả nửa quyển đề thi mới mẻ cũng không lấy ra được.
Tuy rằng chuông tan học đã kêu, nhưng toàn bộ học sinh đều đang miệt mài khổ học, nó lười nhác thu dọn đồ đạc, di động vang lên, nhạc chuông là bài hát thịnh hành nhất bây giờ, chẳng qua là đoạn đầu của bài nhạc, nhưng vừa mới vang lên, toàn bộ học sinh đều dùng ánh mắt giết người nhìn nó.
Vân Đa chạy nhanh ra ngoài nghe điện thoại.
“Đa Đa? Em tan học chưa? Anh gọi điện thoại cho Mộc Tử thế nào cũng không được, em tranh thủ đến xem hắn rốt cuộc làm sao vậy? Gấp chết anh rồi, anh còn kém mua vé xe trở về nữa thôi. Nhanh đi xem đi.”
Vân Đa hướng về phía trần nhà quẹt miệng. Có chút không muốn, ai muốn đi quản tình địch a, đầu nó cũng không bị nước vào.
“Anh trai, em là học sinh sắp thi đại học, học tập rất nặng nề, đại học của Mộc Tử cách chỗ em hơn trăm dặm đường, em làm sao đến được?”
Thanh âm của Nam Bình gấp đến mức muốn đốt cháy cả đường dây điện thoại, thanh âm của Vân Đa không nóng không lạnh khiến anh như giẫm phải cái đinh mềm.
“Bỏ đi, anh tìm cách khác.”
Điện thoại của Nam Bình sắp ngắt, Vân Đa vội vã gọi anh lại
“Ai, ai, hơn nửa tháng không gọi điện, anh không nói thêm mấy câu với em được à.”
“Đừng quấy, lòng anh nóng như lửa đốt rồi. Em học đi, anh tự tìm cách.”
Nam Bình đến một chút ý tứ nói thêm cũng không có.
“Tự nghĩ cách, cách gì? Anh nếu có cách sẽ không tìm em.”
“Anh đã đặt vé tàu hỏa rồi, thật sự không được thì anh về gấp. Anh thật sự không yên lòng, di động của hắn vẫn luôn hoạt động hai mươi bốn giờ, đột nhiên không liên lạc được, tính tình hắn rất kiêu ngạo, rất quật cường, anh sợ hắn gặp khó khăn gì nhưng lại không nói với anh.”
Vân Đa khẽ cắn môi, được rồi, coi như bản thân mình hèn mọn, cho dù Nam Bình gọi điện bảo nó đi xem Mộc Tử vì không yên lòng người yêu của anh, cũng có thể tưởng tượng thành, khi Nam Bình gặp khó khăn, người đầu tiên nghĩ đến là nó. Nghĩ như vậy, trong lòng nó liền thoải mái một chút.
“Được rồi, em đi xem, anh cũng đừng gấp, không phải kỳ nghỉ, anh về nhà trường học sẽ không đồng ý, vẫn là em đi thôi, có việc gì em sẽ điện thoại cho anh.”
Thanh âm của Nam Bình thoáng cái tràn đầy vui vẻ.
“Đa Đa, vẫn là Đa Đa biết quan tâm người khác. Em mang theo chút tiền đi, dùng hết bao nhiêu khi về bảo anh một tiếng, anh trả lại tiền cho em. Tính tình hắn quật cường, chết vì sĩ diện, bề ngoài coi như một người rất ôn hòa, kỳ thật tâm đề phòng rất cao, nếu hắn không nói cho em biết tình hình thực tế, em cứ nói với hắn, nếu hắn không khai báo, ngày mai anh liền ngồi tàu hỏa trở về, sau đó sẽ làm thủ tục chuyển trường, ở bên cạnh hắn trông chừng hắn.”
Vân Đa khoác cặp trên lưng đi ra ngoài.
“Trước tiên em đến nhà hắn nhìn xem, không phải anh nói mẹ hắn thân thể không tốt sao? Có lẽ là mẹ hắn bị bệnh hắn mới không có thời gian gọi điện thoại cho anh.”
“Vậy em càng phải mang nhiều tiền một chút, điều kiện gia đình hắn không tốt, hắn tính tình kiêu ngạo, bảo hắn đi vay tiền hắn không làm được. Em mang nhiều tiền đi, nếu mẹ hắn phải vào viện thì đây thật sự là một số tiền lớn.”
Nam Bình bên kia gõ bàn.
“Anh đã nói qua với Nam An, hai anh em bọn anh có chút tiền, đó là học phí đại học ba mẹ giữ lại cho bọn anh, anh học đại học không tốn bao nhiêu, để Nam An lấy sổ tiết kiệm của bọn anh ra, cũng có hơn ba vạn, em cầm sổ tiết kiệm này đưa cho hắn, thật sự không đủ thì bảo anh, anh đi vay.”
Vân Đa mở ví xem, tiền mặt không nhiều, Nam Bình bảo nó mang theo nhiều tiền, số tiền này của nó làm sao cũng không đủ được.
“Anh không cần đi vay, tiền mừng tuổi của em cũng giữ lâu lắm rồi, em sẽ lấy thẻ tín dụng mang đi, xem tình hình rồi nói sau.”
Nam Bình thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Đa Đa, cảm ơn em.”
Không giống loại ngữ điệu đùa giỡn, là chân thành, thành tâm nói, Đa Đa giúp anh, phần ân tình này anh nhớ kỹ.
Vân Đa chua xót cười.
Đầu óc nó đúng là bị nước vào, vì thỉnh cầu nhờ vả của Nam Bình, nó ngay cả tiền riêng cũng bỏ ra, nhưng người nó giúp lại không phải Nam Bình, mà là tình địch của nó. Vì một câu cảm ơn này, nó cảm thấy cho dù phải xông pha khói lửa cũng vẫn vui vẻ ngọt ngào như ăn mật.
“Cảm ơn thì không cần, khi không có việc gì gọi điện thoại cho em nhiều một chút, đừng vì người khác mà gọi điện thoại cho em, mà là anh thật sự nhớ em, em sẽ rất vui.”
“Anh còn quên em được sao? Tiểu tử ngốc, mau đi đi. Bất kể xảy ra chuyện gì, thấy hắn liền gọi điện cho anh.”
Vân Đa cúp điện thoại nói một câu, chỉ cần tăng thêm phân lượng trong lòng anh, làm gì cho anh cũng được.
Vội vàng chạy về nhà, Nam An đã đứng ở cửa đưa cho nó hai sổ tiết kiệm, cũng không kịp nói gì với cậu ta, cũng không quản mẹ cứ liên tục hỏi nó, lấy tiền làm gì? Xảy ra chuyện gì rồi? Nó dứt khoát cầm ví tiền của mẹ, quét sạch toàn bộ tiền mặt, lúc này mới chạy ra ngoài.
Mẹ Vân mắng to đồ ranh con, khi nào trở về sẽ trừng trị ngươi. Vân Đa cũng không quản, bắt xe đến nhà Mộc Tử.
Điều kiện gia đình Mộc Tử không phải tốt lắm, làm mẹ đơn thân, mẹ hắn rất mạnh mẽ, thề nhất định coi đứa con duy nhất trở thành hy vọng lớn nhất của mình, để cho hắn được vinh dự vẻ vang. Học phí đại học của Mộc Tử tiết kiệm được không ít, nhà trường cắt giảm rất nhiều phí tổn, Mộc Tử còn xin được học bổng, còn làm thêm ngoài giờ, làm gia sư, ngoài để lại một ít tiền sinh hoạt còn có thể bù vào chi phí trong nhà.
Vân Đa đúng là thông minh, nó trước tiên liền đến nhà Mộc Tử, quả nhiên không để nó đến uổng công, Mộc Tử thật sự ở nhà. Khi mở cửa cho nó, Vân Đa cũng giật mình, vốn dĩ hắn trước đây dáng vẻ cao gầy, giờ càng thêm tiều tụy, thân thể gầy đi rất nhiều, áo sơ mi mặc trên người rộng thùng thình, lúc này mới bao lâu không gặp, Mộc Tử làm sao lại như thay đổi thành người khác vậy, uể oải chán nản, thân thể gầy còm, tinh thần dường như cũng không được tốt.
Đối với sự xuất hiện của Vân Đa, Mộc Tử rất sửng sốt.
“Nam Bình điện thoại cho ngươi không được, bảo ta đến xem ngươi. Xảy ra chuyện gì? Ngươi nhìn qua thật tệ.”
Mộc Tử rót cho nó một chén nước, ngồi ở sô pha, Vân Đa thấy hai tay hắn đan cùng một chỗ, các đốt ngón tay cũng trắng bệch.
“Ngươi đừng soạn lý do gì lừa gạt ta, Nam Bình đã hiểu rõ suy nghĩ trong lòng ngươi rồi, điện thoại cho ngươi không được, anh ấy sốt ruột đến mức muốn mua vé xe gấp gáp trở về. Ngươi vẫn là nói thật cho ta biết đi, từ từ cùng nhau nghĩ cách.”
Mộc Tử cười khổ một chút, trong phòng truyền ra âm thanh, Mộc Tử vội vã đứng lên, mở cửa đi vào, Vân Đa dựa ở cửa, thấy Mộc Tử tăng lưu lượng trong bình dưỡng khí một chút, tinh tế ngồi ở đầu giường nói chuyện với người trên giường.
Vân Đa trong lòng lộp bộp một chút, quả nhiên Nam Bình đoán đúng, trong nhà Mộc Tử phát sinh chuyện lớn như trời sập rồi.
Mộc Tử nhỏ giọng quay lại nói với Vân Đa.
“Ra ban công đi, ta nói cho ngươi, ta sẽ gọi điện cho hắn, không để hắn xúc động nhất thời mà làm gì sai được.”
Sở trường của Mộc Tử là ra vẻ, vừa tới ban công, biết hắn không giấu được nữa, tình cảm của hắn và Nam Bình bao nhiêu năm, một chút gió thổi cỏ lay của hắn, Nam Bình cũng biết vì sao, loại đại sự này còn muốn giấu, Nam Bình trong cơn tức giận, không biết sẽ làm ra chuyện gì.
“Hôm trước ta nhận được điện thoại, mẹ ta đột nhiên phát bệnh tim. Tuy rằng cấp cứu kịp thời, nhưng bác sĩ kiến nghị làm phẫu thuật nối mạch máu cho tim, phải chuẩn bị mười vạn. Mẹ ta vừa nghe, nói gì cũng không chịu vào viện, cho dù chết cũng phải chết ở nhà. Vì vậy, hai ngày nay ta đều chăm sóc mẹ. Ai cũng không liên lạc.”
Vẻ mặt Mộc Tử trống trải, nhìn mây đen chậm rãi dâng lên phía chân trời, cười một chút, rất đau khổ mà cười.
“Trong nhà xảy ra chuyện này, không có cách nào. Học đại học những việc ta có thể làm cũng không nhiều hơn, ta có thể lập tức đi tìm việc làm, cũng không có cách nào đem về mười vạn, ta phải trơ mắt nhìn mẹ ta bị giày vò, cái gì cũng không làm được. Ta quá thất bại.”
Vân Đa trong lòng thắt chặt một chút, trách nhiệm Mộc Tử phải gánh vác nhiều lắm, so sánh với mấy người đồng trang lứa, có mấy người có được suy nghĩ trưởng thành như hắn.
Cũng biết vì sao, Nam Bình yêu thích hắn đến không buông tay được, rõ như lòng bàn tay, Mộc Tử kiên cường, chính là loại kiên cường khiến Nam Bình cảm thấy đau lòng, muốn chia sẻ trách nhiệm với hắn, muốn ở cùng một chỗ với hắn, cho nên, tình cảm của bọn họ sâu sắc như vậy.
Mà ngay cả nó, Mộc Tử cũng có thể khiến nó cảm thấy không nỡ.
~~~~~~

Edit: Quảng Hàn

Content Protection by DMCA.com

loading...

Để lại bình luận

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.

%d bloggers like this: